TRI ÂN

Chúng con không may mắn như mọi người về phương diện giác quan, chúng con là những người khiếm thị. Tuy nhiên, chúng con biết phấn đấu vươn lên, biết nỗ lực hết mình để vượt qua những khó khăn thử thách, chúng con biết học hỏi tìm tòi sáng tạo, chúng con biết lắng nghe và đồng thời chúng con cũng biết chia sẻ. Chúng con chia sẻ cho nhau những tâm tư, những niềm vui nỗi buồn, để rồi chúng con học lại cho nhau là cái bắt tay, là sự cổ vũ, là niềm động viên cùng nhau bước tiếp. Chúng con cảm thấy vui vì những việc chúng con đã làm được cho đến ngày hôm nay. Chúng con cảm thấy tự hào hãnh diện và vô cùng sung sướng, bởi vì những chiếc bánh mà chúng con làm ra được mọi người tin tưởng ủng hộ. Để trở thành chúng con của ngày hôm nay, đây là một quá trình dài nổ lực phấn đấu, chứ không phải tự nhiên mà có được. Mỗi ngày trôi qua, chúng con đều phải vươn lên hoàn thiện bản thân của mình, để có thể khẳng định với mọi người rằng chúng con có tật nhưng không tàn, mà nếu đã có tàn cũng không phế.
Chúng con thật sự cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều, vì đã ủng hộ động viên chúng con trong suốt thời gian vừa qua. Chúng con cảm ơn gia đình, thầy cô bè bạn đã tin tưởng chúng con. Đồng thời, chúng con cũng xin cảm ơn các Cha, các Thầy, các Dì. Đặc biệt là các dì thuộc hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức đã mở ra tiệm bánh Happy Sun cho chúng con có công ăn việc làm, để có thể tự lo cho bản thân mình và giúp đỡ phần nào đó cho gia đình. Chúng con cũng không quên. cảm ơn tất cả các khách hàng đã tin tưởng ủng hộ trong suốt thời gian vừa qua. Chúng con không biết nói gì hết ngoài lời cảm ơn và cảm ơn./.

Người viết: Nguyễn Văn Linh

TÌM HIỂU VỀ VIRUS MÁY TÍNH

Cụm từ (virus) không còn xa lạ gì đối với người sử dụng máy tính. Virus rất độc hại, Virus rất nguy hiểm đối với máy tính, nhưng độc hại, nguy hiểm thế nào thì không mấy ai hiểu rõ được. Vậy thì hãy cùng mình tìm hiểu những thông tin về Virus máy tính trong bài viết này nhé.
Virus máy tính là sản phẩm do con người tạo ra, chúng là loại phần mềm có chức năng tự sao lưu giữa máy tính bị lây nhiễm này với một máy tính khác và khiến cho máy tính ấy cũng sẽ gặp phải những vấn đề ngoài mong muốn
Chúng lây qua máy tính bằng những cách nào? Chúng có thể lây qua bằng một thông báo có nội dung hấp dẫn gửi về Email của máy, sau đó người dùng chỉ cần mở thông báo ấy ra, hoặc chỉ cần nhấp vào đường link trong thông báo đó thì ngay lập tức Virus sẽ xâm nhập được vào máy tính. Một hình thức khác nữa đó chính là các phần mềm đã được bẻ khóa hay là Crack không rõ nguồn gốc trên mạng, cách này cũng sẽ là cánh cửa để Virus dễ dàng xâm nhập vào máy của chúng ta. Cùng với đó, việc sao chép những tập tin đã có Virus, qua USB, thẻ nhớ, qua những lỗ hổng phần mềm, những cách tưởng chừng đơn giản kia sẽ làm cho chiếc máy tính của bạn cũng bị dính Virus đấy.
Virus được sử dụng để làm gì? Sau khi đã xâm nhập vào máy tính, chúng sẽ gây tiêu tốn tài nguyên hệ thống, làm hư hỏng các file, các phần mềm, làm tê liệt máy tính, mã hóa toàn bộ dữ liệu, đánh cắp dữ liệu, … Mục đích chính của những việc này chính là để tống tiền, sử dụng thông tin cá nhân của chủ nhân máy tính vào những mục đích nào đó không được hay ho lắm, ví dụ như là mượn tiền của người thân, lấy cắp thẻ tín dụng, rao bán thông tin tài khoản trên các trang web đen, …
Cách phòng tránh Virus: Chúng ta không thể tránh được hoàn toàn Virus đâu, chỉ có thể hạn chế tối đa những loại phần mềm không mời mà đến bằng cách tránh việc sao chép các tập tin không cần thiết, tải phần mềm từ những trang web có uy tín, chỉ sử dụng một USB hay thẻ nhớ khi muốn sao chép dữ liệu từ một máy tính lạ, thường xuyên dọn dẹp các file rác, không đăng nhập tài khoản cũng như là cắm USB hoặc thẻ nhớ vào máy tính ở những nơi công cộng, thường xuyên kiểm tra cập nhật phần mềm để có thể vá những lỗ hổng bảo mật, không mở bất kì thư điện tử nào không rõ người gửi cũng như không mở các đường link trong thư, không truy cập những trang web có nội dung không phù hợp, sao lưu dữ liệu định kì, sử dụng chương trình quét Virus.
Đó là tất cả những gì mà mình biết. Mong rằng sau khi đọc xong bài này, các bạn sẽ biết được Virus là gì và những cách phòng tránh chúng.
Người viết: Lôi Trường Giang

Phượng hồng

Mùa buồn của tuổi học trò đã bắt đầu khi những đốm hoa đỏ xuất hiện tô điểm trên nền xanh của bầu trời. Đâu đó cái oi ả và nóng bức bị xé tan bởi những điệu nhạc râm ran của nhạc sĩ ve sầu. Mùa hạ là mùa buồn chẳng phải vì nó mang hương vị ngọt ngào, sôi nổi nhưng lại phảng phất màu chia li, chẳng phải vì thế mà trang lưu bút của những cô học trò lại nhòe lệ sao? Nhưng sao cô gái ấy lại yêu mùa hạ đến vậy?
Người con gái ấy mang tên một loài hoa và em yêu tất cả những gì thuộc về mùa hè: bài kiểm tra, cơn gió trưa, cái oi ả và cả tiếng ve. Nhưng yêu nhất là những nhành phượng thắm, không chỉ vì nó là cái tên mà vì đó chính là em. Cái buồn của phượng phảng phất trong đôi mắt đen tuyền e ấp dưới hàng mi cong. Toàn bộ con người em là những cánh phượng đầy sức sống đang khoe sắc. Màu đỏ là tuổi trẻ sôi động, tràn đầy nhiệt huyết, yêu hết mình bằng trái tim và sống hết mình vì cuộc đời. Cái độ rực rỡ dưới nắng hè chính là sự giàu có nội tâm. Tâm hồn em trong trẻo như bầu trời hè xanh ngắt, nhạy cảm và mong manh như cánh phượng hồng, du dương như tiếng ve, ấm áp như ánh nắng ban mai và dễ chịu như cơn gió trưa hè.
Em vẫn thế, vẫn là Phượng, là loài hoa sống động và xinh đẹp. Người con gái ấy yêu mùa hạ và tôi cũng thế. Tôi yêu mùa buồn, yêu bầu trời cao, yêu tiếng ve buồn. Tôi yêu mùa hè, hay chính vì tôi đã yêu Phượng./.
Người viết: Thu Uyên

BÓNG DÁNG TÀ ÁO ĐEN

Có người hỏi cô bé: Bông hoa này màu gì?
Cô bé thành thật đáp: Dạ màu đen đúng không?
Họ âm thầm ra đi.
Cô giáo hỏi cô bé: Con có biết cô đang mặc áo màu gì không?
Cô bé ngây thơ trả lời: Dạ màu đen phải không ạ?
Cô mỉm cười hiền hòa, rồi trả lời: Áo cô màu xanh.
Cô bé ngơ ngác hỏi: Màu xanh là sao ạ thưa cô?
Cô hơi bối rối, cô cũng không biết nói sao nữa: Mà em chỉ biết màu đen thôi hả?
Dạ, đúng rồi thưa cô, em chỉ thấy xung quanh là màu đen thôi mà, em đâu thấy màu gì nữa đâu.

Rồi một ngày cũng câu hỏi quen thuộc. Sơ hỏi cô bé, Sơ mặc áo màu gì?
Cô bé trả lời: Dạ màu đen thưa Sơ.
Sơ với nụ cười tươi, và bàn tay diệu dàng cầm lấy tay cô bé: Con giỏi quá, con nói đúng rồi.
Có lẽ màu đen đối với mọi người thì thường là màu u ám, ảm đạm, màu của bóng đêm. Nhưng đối với một cô bé xung quanh chỉ có màu đen thì cho dù mọi màu sắc trên thế gian cũng như màu đen mà thôi.
Và hôm nay màu đen ấy lại cho cô bé một cảm giác yên bình, hạnh phúc, tự tin đến lạ.
Vậy là cô bé đến nơi học mới. Từ dưới quê lên Sài Gòn với bao điều mới lạ, đường phố nhộn nhịp người qua lại, rồi có nhiều bạn mới, thầy cô cũng mới. Và có cả hình ảnh tà áo đen sẽ là niềm vui, niềm hạnh phúc trên bước đường sắp tới của cô bé.

Mỗi sáng khi cô bé và các bạn của mình còn đang say giấc nồng, thì tà áo đen nhẹ nhàng bước đến từng chiếc giường nhỏ xem con ngủ có ngon không? Con có đắp chăn khi trời lạnh không? v.v……
Mỗi trưa nhìn đàn con từ muôn nơi tựu hội ăn ngon lành, cười vui vẽ thì tà áo đen cũng vui cười hạnh phúc.
Mỗi chiều các con đi học, tà áo đen ở nhà cứ thấp thỏm không yên: Thằng bé về chưa? Con bé về chưa? Trời chuyển mưa còn ba đứa chưa đi học về v.v…..
Mỗi tối khi các con đã say giấc nồng thì tà áo đen lại đến từng giường xem con có giăng mùng không? Con có bị mũi cắn không? Vào phòng nằm nhưng tà áo đen vẫn lắng nghe, lo lắng từ cái ho nhẹ, từ cơn giật mình thức giấc của mọi người.
Rồi thương nhất những khi có ai bệnh, ai đau là tà áo đen kia lại ăn không ngon, ngủ không yên, lo các con sao rồi? Vui từ cái bớt nóng nhẹ của con, buồn vì cái ho, cơn nóng sốt, và những đêm nhìn con trăn trở mệt mỏi trong cơn cảm sốt, tà áo đen yêu thương bất lực đợi chờ trời mau sáng để đưa con đi bệnh viện cho con bớt phần nào mệt mỏi.

Bao năm qua cô bé và các bạn của mình được sống dưới mái ấm như một gia đình thứ hai, được ấp yêu trong vòng tay diệu hiền của một tà áo đen tựa người mẹ thứ hai của mình vậy.
Nơi này, có Sơ mới đến, rồi Sơ cũ lại đi. có học sinh mới về, rồi học sinh cũ lại đi.
Ai ở, ai đi. Còn lại một tà áo đen đã suốt mười mấy năm vẫn ở lại, luôn yêu thương những ai mới đến, luôn lo lắng quan tâm những ai đã đi.
Cứ thế, tà áo đen vẫn đêm ngày tâm sự, trò chuyện cùng Chúa để tạ ơn những điều tốt đẹp đã đến cho mái ấm, và cầu xin những điều may mắn đến cho các con của Người.

Thời gian ơi! Xin chậm lại, để tà áo đen mãi mãi ở nơi này.
Ai ở, ai đi nhưng đều chung một lời cầu nguyện, ước rằng tà áo đen ấy sẽ mãi mãi ở nơi mái ấm thân thương.
Tà áo đen ấy chính là Sơ Hoa, phụ trách tại Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng (Bình Thạnh).
Chúa đã ban cho nơi đây một tà áo đen nhân hậu và tên Hoa có nghĩa là một loài hoa, chính là hoa Mân Côi trong lòng của các con khiếm thị mà đã diễm phúc khi được sống nơi đây.
Đến sau này cô bé mới biết được đồng phục áo dòng của Hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức là màu đen. Tuy vô tình đoán đúng, nhưng bằng tình yêu và sự diệu dàng của Sơ đã mang niềm vui đến cho cô bé.
Thế là từ đó bóng dáng tà áo đen luôn khắc sâu trong lòng cô bé, với nụ cười hiền hòa và lời khen động viên tinh thần, khiến cô bé thêm yêu đời và tự tin hơn trong cuộc sống.
Tia Nắng Cuối Hạ.

Nắng mưa là chuyện của trời

Sài Gòn đã có những cơn mưa đầu mùa. Cơn mưa đầu mùa như làm dịu đi cái nóng oi à của những ngày qua. Nhưng tôi vẫn ghét mưa.
Tôi ghét mưa. Tôi ghét mưa từ bao giờ nhỉ, có lẽ là từ rất lâu rồi. Những ngày bố mẹ phơi bắp, phơi đậu phải chạy mưa thật vất vả. Những ngày lên rẫy lên rừng mà trời mưa thì khổ không thể tả nổi. Phải đội mưa mà “cày sâu cuốc bẫm” mà bẻ măng rồi hái rau rừng. Hồi ấy cái nghèo cái đói đeo bám, chỉ cần một ngày không lên rừng thì cả nhà phải treo niêu. Nhìn thấy những nỗi nhọc nhằn của bố mẹ mỗi khi trời mưa, có lẽ tôi cũng ghét mưa từ đó.
Tôi ghét mưa vì ngày xưa đi học phải đạp xe cả chục cây số. Lại phải vật lộn với con đường đất đỏ bùn nước trơn trượt. Với đủ các hố voi, hố gà, hố vịt. Lại phải leo qua biết bao con dốc. Mưa như quật lại sự cố gắng của tôi. Mưa như trút vào mặt, mưa như làm con bé cận thị không còn thấy đường để đạp xe.
Tôi ghét mưa vì lần đầu tiên khi đặt chân tới Sài Gòn, mưa như trút nước, mưa như muốn nhấn chìm cả ước mơ và niềm tin của tôi. Cộng thêm hình ảnh thảm không thể thảm hơn của một đứa con gái tỉnh lẻ. Mưa như tâm trạng của một cô gái yếu đuối luôn thấy cô đơn, bất lực với cuộc sống chỉ biết than khóc. Và tôi ghét điều đó.
Tôi thích nắng. Tôi thích nắng từ khi nào nhỉ. Có lẽ từ ngày tôi biết ghét mưa. Nắng giúp nhà tôi có thể phơi khô bắp,đậu một cách nhanh chóng. Mặc dù ngày nắng đi học có hơi mệt, nhưng thà mỗi ngày toát mồ hôi tới trường còn hơn phải đón nhận những cơn mưa. Mẹ nói “trời phải lúc nắng lúc mưa thì mới sống được”. Tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi vẫn mong ước 365 ngày đều có nắng. Nắng như tiếng cười kiêu hãnh của con người mạnh mẽ, tôi thích điều đó.
Và hôm nay ngay chính lúc này, trời lại đang mưa. Mưa như nhắc lại những kỷ niệm của ngày ấu thơ. Những kỷ niệm về mưa khiến tôi nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ anh chị. Cuộc sống bận rộn thời gian như quấn quanh mọi thứ. Ngày mưa hôm nay so với những ngày mưa năm xưa, tôi đã trưởng thành nhiều suy nghĩ cũng có khác trước. Nhưng cái cảm giác buồn khi thấy mưa thì vẫn vậy.
Người viết : Bụi

Hướng dẫn sử dụng trình duyệt internet trên smarphone Samsung một cách hiệu quả

Xin chào các bạn! Nhằm giúp người nhìn kém có thể sử đụng chiếc smartphone Samsung một cách hiệu mà đồng thời vẫn bảo vệ được thị lực cho đôi mắt, hôm nay mình xin chia sẻ đến các bạn cách bật/tắt “Chế độ tối” và điều chỉnh “Kích thước văn bản” khi các bạn thực hiện duyệt web trên ứng dụng duyệt web internet của Samsung nhé!

Bài viết chi tiết kèm theo hình ảnh minh họa các bạn chọn vào link dưới đây nhé!

Link

  1. Hướng dẫn bật/tắt “Chế độ tối” trên trình duyệt internet.

Bước 1: Các bạn vào trình duyệt internet trên thiết bị.

 Bước 2: Các bạn bấm chọn phím tắt “Công cụ” biểu tượng ba dấu gạch ngang ở phía dưới bên phải màn hình.Trong cửa sổ vừa hiện lên các bạn chú ý vào phím tắt có biểu tượng hình mặt trăng khuyết. Đây chính phím tắt để bật/tắt “Chế độ tối” trên trình duyệt. 
Bước 3: Để bật/tắt chế độ tối các bạn bấm vào phím tắt “Chế độ tối” nhé!

  1. Hướng dẫn điều chỉnh “Kích thước văn bản” trên trình duyệt internet

Bước 1: Các bạn vào trình duyệt internet trên thiết bị.

Bước 2: Các bạn bấm chọn phím tắt “Công cụ” biểu tượng ba dấu gạch ngang ở phía dưới bên phải màn hình. 
Trong cửa sổ vừa hiện lên các bạn chú ý vào phím tắt có hình hai chữ T nhỏ và T lớn nằm cạnh nhau. Dây chính là phím tắt “Kích thước văn bản”. 
Bước 3: Bấm vào phím tắt “Kích thước văn bản”.

Bước 4: Trong cửa sổ “Kích thước văn bản” vừa hiện ra các bạn kéo con trỏ trên thanh trượt qua phải để tăng kích thước văn bản lên và ngược lại kéo con trỏ trên thanh trượt qua trái để giảm kích thước văn bản xuống.

Bước 5: Cuối cùng để hoàn thành quá trình thay đổi kích thước văn bản các bạn bấm vào “OK” nhé!

Chỉ cần thực hiện những bước đơn giản như vậy thôi là các bạn đã có thể thoải mái đọc tin tức trên smartphone Samsung với một kích thước phông chữ thật to và rõ rồi đấy. Điều này sẽ rất tốt cho những đôi mắt gặp vấn đề về thị lực như chúng ta phải không các bạn.

Mình chúc các bạn sẽ có những trải nghiệm thật tuyệt vời với chiếc smartphone Samsung của mình nhé!

Mọi góp ý các bạn vui lòng liên hệ với mình qua nick Facebook Messenger: Nguyễn Phước Linh nhé!

Người viết: Nguyễn Phước Linh

 

 

 

 

 

 

 

 

Mưa

Những hạt mưa nặng trĩu cứ tranh nhau xô vào ô cửa kính, rồi cuộn tròn lăn xuống tạo thành những vệt nước trông thật vui mắt. Tôi mở hé một cánh cửa sổ để cảm nhận rõ hơn cái không khí mát lạnh thiếu vắng trong suốt những tháng dài nắng nóng. Tôi đưa cánh tay ra ngoài để những hạt mưa nhảy nhót trên bàn tay nhỏ nhắn và cũng để chào tạm biệt cái nóng khắc nghiệt của Sài thành. Bỗng nhiên, sự hí hửng vừa lúc nãy biến tan như những bong bóng nước khi mà xuyên qua màn mưa, tôi nhìn thấy một bé gái đang co ro trú mưa ở phía đường đối diện. Cô bé gầy nhom, bộ quần áo cũ kĩ trên người đã bị ướt, ắt hẳn em đang lạnh lắm, bàn tay nhỏ của em quạt quạt như cố làm khô xấp vé số trên tay. Trong giây phút đó, tôi bỗng chạnh lòng.
Trong những tháng dài nắng nóng, dưới cái tiết trời oi ả, nóng bức đến khó chịu, ai cũng mong ngóng những cơn mưa đầu mùa chóng về. Rồi khi ông trời hào phóng ban tặng những cơn mưa nặng trĩu hạt cho Sài thành, thì tôi thấy chẳng cần thiết nữa. Cần thiết thế nào khi mà những cơn mưa đấy lại là một tảng đá lớn trên chặng đường mưu sinh của những con người kiếm cơm trên đường phố?. Họ là những người bán vé số, nhặt ve chai hay chạy xe ôm. Khi trời nắng, họ có thể đội nắng mà rảo bước tìm miếng cơm manh áo, nhưng khi những cơn mưa kéo về, đồng nghĩa với việc nó kéo theo những mối lo toan cho ngày mai. “Nếu ngày mai trời mưa, thì lấy gì ăn, lấy gì mà nuôi bản thân, lấy gì mà nuôi gia đình?”. Kế sinh nhai thường ngày của họ bỗng trở nên vất vả và khó khăn đến lạ kì trong những ngày mưa dầm.
Ngoài trời, những hạt mưa vẫn tỉ tê thì thầm những lời ngọt ngào với những ngọn cây cao, nhưng sao nó rót vào lòng những con người lam lũ kia cái lạnh giá của sự lo toan?. Mưa ơi, sao lại không hát khúc ru ngọt ngào ấy vào lúc nửa đêm mà nhường chỗ cho một ngày nắng ấm, để những đôi chân kia lại rảo bước đi tìm miếng cơm manh áo trên đường đời lam lũ./.
Người viết: Thu Uyên

CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG

Giữa thành công và hạnh phúc chỉ tồn tại một ranh giới rất mỏng. Thực tế đã chứng minh có nhiều người vẫn luôn loay hoay để tìm ra một con đường dẫn đến thành công và hạnh phúc. Một điều kiện tiên quyết để có được kết quả đó là phải biết bỏ qua thói háo thắng, kiêu căng và cái tôi quá lớn của bản thân chúng ta. Theo tâm lý thường tình, có ai mà không muốn bản thân được nổi bật, được nhiều người chú ý đến hay được đánh giá cao về tài năng, sự hiểu biết trí tuệ… Nhưng liệu điều ấy có mang lại hạnh phúc thật sự và bền lâu cho chúng ta? Câu trả lời là không. Vì có biết bao người giỏi, người tài năng xuất chúng vẫn đau khổ và bất mãn với cuộc đời, với đồng loại và với chính mình. Vậy Hạnh phúc tìm nơi đâu? Và Thành công làm sao mà có được? Chúng ta không thể tìm sự thành công hay hạnh phúc nơi dưới mái gia đình mình. Vì gia đình vốn dĩ đã là nơi nuôi dưỡng niềm hạnh phúc cho chúng ta, là mảnh đất kiến tạo thành công cho chúng ta rồi. Thành công và Hạnh phúc không ở đâu xa vì nó là những năng lực đã chứa đựng trong chính mỗi con người. Chúng ta cần phải cố gắng khám phá chính mình và phát huy tiềm năng đó. Không phải để chứng minh với đời hay với người nhưng là để góp phần làm cho đời đẹp hơn, cho mọi người xung quanh hạnh phúc hơn. Một người không có thiện chí lắng nghe, không có khả năng thấu cảm và đặt mình vào vị trí, hoàn cảnh, tâm trạng của người khác thì cũng khó cảm nhận được những giá trị nho nhỏ của hạnh phúc. Có một đôi tình nhân rủ nhau đi xem phim, trên đường về hai người bình luận và đưa ra những ý kiến về bộ phim. Chỉ vì không đồng quan điểm ở một vài chi tiết, thay vì nhẫn nhịn thì hai người to tiếng với nhau bởi lý do hết sức đơn giản là về quá khứ của diễn viên ấy. Họ đã giận nhau. Và kết cục sẽ ra sao nếu mỗi người cứ bảo vệ “cái tôi” của mình? Để chiến thắng người ta rất dễ dìm dập người khác, thậm chí không ngại ngần đắn đo đem cả những điểm chưa tốt của đối phương ra nói xấu, đặt điều, kết án. Thử hỏi đó có là cách làm cho chúng ta thêm thành công hay thêm giá trị hơn trong mắt người khác. Ôi chao! Giữa cuộc sống đời thường này, nếu để tâm một chút, chúng ta có thể thấy muôn vàn bài học về sự thành công và hạnh phúc mà Thượng Đế đang nhắn gởi chúng ta, đó là hành trang, là nơi dạy chúng ta tiến bước. Đừng quá cầu toàn hay háo thắng bởi ta không thể hạnh phúc một mình hay thành công một mình. Chúng ta cần có gia đình, bạn bè, thầy cô, đồng nghiệp… Và ngay cả những con người vô danh tiểu tốt mà ta chỉ đi ngang qua họ trong cuộc đời này. Tất cả đều có một sự liên đới vô hình nào đó. Trong công việc hằng ngày của bạn, bạn phải có mục tiêu và cố gắng để đạt được thành công nhất định nào đó. Thành công ấy trước hết là chiến thắng chính mình, chiến thắng hoàn cảnh và ngay cả những điều bất lợi nhất, có khi lại là động lực đẩy chúng ta tiến xa hơn. Chẳng hạn như siêu đầu bếp người Mĩ, bà từng là một đầu bếp nhưng khi đôi mắt của bà bị mất thị lực thì gia đình và người thân không cho phép bà vào bếp. Nhưng bằng niềm đam mê với nấu ăn và đã vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống để sống với đam mê, bây giờ bà là một siêu đầu bếp khiếm thị nổi tiếng trên thế giới.
Tóm lại, Thành công và Hạnh phúc là khoảng trời bao la, có nhiều con đường để đưa bạn đến vùng trời ấy. Mỗi người hãy tự khám phá và trải nghiệm, bởi Thành công luôn bắt đầu bằng sự độc đáo khác biệt và Hạnh phúc thì khởi nguồn từ những cảm nhận đồng điệu giữa người với người.
Người viết: Hoàng Chi Mạnh

Gieo mầm tình yêu

Căn phòng nhỏ của tôi càng trở nên ngột ngạt dưới tiết trời oi ả của buổi trưa hè. Ngoài trời đang trở mình muốn mưa nên không khí càng thêm phần nóng bức một cách khó chịu. Đứng bên cửa sổ, tôi cảm nhận được cái nóng cháy da cháy thịt của Sài Gòn, nhưng cái lạnh lẽo của sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang bóp chết con tim tôi.
Không biết từ bao giờ thứ gọi là tình cảm gia đình ấy không còn thuộc quyền sở hữu của tôi nữa. Có lẽ từ khi tôi phải rời nhà quá sớm để đi học hòa nhập. Khoảng cách địa lý và sự thiếu giao tiếp đã dựng nên bức tường kiên cố giữa tôi và gia đình. Tôi không thể nào hiểu được nguồn gốc của giọng nói lạnh lùng, cử chỉ xa lánh và thái độ giữ khoảng cách của người thân. Nhiều lần ngập ngừng ở ngưỡng cửa, tôi cố tìm can đảm để bước vào nhà. Tôi muốn được đối xử như một người con, một người em, chứ không phải là một người dưng hay một vị khách. Tôi biết, khoảng cách là kẻ thù lớn nhất gây hao mòn tình cảm, việc thiếu giao tiếp với người thân là thứ vũ khí nguy hiểm có thể cắt đứt mối thân tình. Tôi cũng biết tình cảm gia đình vô cùng thiêng liêng, vô cùng quý báu và con tim tôi cần thứ tình cảm ấy để lại được sống. Nhưng… Tôi cần phải làm gì đây?
Ngoài trời những giọt mưa đầu tiên đang trượt dài trên tay tôi rồi biến mất. Ừ, mưa. Tim tôi cũng cần có mưa để gieo lại hạt giống gia đình, cần có sự ấm áp của mặt trời tình yêu để hạt giống ấy đâm chồi và lớn lên. Đúng rồi, tôi sẽ phá hủy bức tường vô hình giữa tôi và những người thân, gieo lại tình cảm gia đình và nuôi dưỡng nó./.
Người viết: Thu Uyên

LÒNG TỐT

Trong cuộc sống, có rất nhiều những số phận kém may mắn, thậm chí là bất hạnh, và phải cần đến sự giúp đỡ của người khác. Tình tương thân tương ái được xem như một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, nó đã hình thành từ lâu đời và mọi người thường xem đó như là một triết lí sống. Con người có thể giúp đỡ lẫn nhau bằng nhiều cách như: giúp đỡ về tinh thần, về vật chất, về những kinh nghiệm sống… Thế nhưng sự giúp đỡ cũng có hai mặt, nếu ta giúp đỡ đúng người ở thời điểm thích hợp thì sẽ đạt được hiệu quả vô cùng tích cực và tốt đẹp. Sự giúp đỡ hợp lí của chúng ta có thể giúp người khác giải quyết được vấn đề khó khăn. Nhưng nếu giúp đỡ không đúng lúc, giúp đỡ với mục đích vụ lợi, thiếu chân thành thì chúng ta chỉ là những kẻ đạo đức giả; mà kẻ đạo đức giả thì không sớm hay muộn sẽ lộ ra chân tướng. Trong hợp nầy, bạn hãy thử nghĩ xem người ta sẽ mang ân hay mang oán đối với “ân nhân giả tạo” ấy? Mặt khác, chúng ta cũng rất cần sự phân định điều đúng-sai, điều chính-phụ trong mọi hành vi bác ái của mình. Chúng ta luôn phải chọn điều tốt hơn và tốt nhất cho người khác, không chỉ ở hiện tại mà chúng ta cần nhìn xa hơn, nhìn sâu sắc hơn về những hành vi của mình. Phước là một anh khiếm thị được một bác xe ôm chở đến trường, khi đến nơi bác này lại không lấy tiền nhưng sau đó bác lại khoe khoang hành vi “tốt bụng” của mình với mọi người như một chiến tích. Vậy hóa ra, Phước không phải là đối tượng chính yếu để bác quan tâm, hành vi của bác không xuất phát từ tình thương nhưng từ mục đích khác. Câu chuyện cho ta thấy một điều là nếu có lòng giúp đỡ người khác thì hãy giúp bằng cái tâm, và đừng nên giúp người này mà lại đi kể công với nhiều người khác. Mọi thứ trên đời này là tùy duyên, ta đừng nên có suy nghĩ phải nhận lại “sự đáp trả” từ người được giúp đỡ. Nếu như vậy, đó không phải là sự giúp đỡ mà là sự trao đổi. Khi bạn nhận được một món quà đẹp, thì bạn đừng lo mình được, mất hay lời lãi thứ gì từ món quà đó. Bởi lòng tốt chân thành thì luôn luôn tự nó được đáp trả rồi. Đó là niềm vui và sự bình an vô hạn mà chúng ta cảm nhận được tự chính con tim mình.
Người viết: Hoàng Chi Mạnh