Yêu thương là thứ không thể thiếu trong cuộc sống này. Dầu biết là như thế nhưng đôi khi vẫn còn thiếu xót. Một khi ta đã thương mến một người nào đó, cho dù người đó có như thế nào đi chăng nữa thì tình yêu thương của ta vẫn không vơi.
Vào một ngày tình cờ, tôi lướt facebook, bất chợt tôi tìm lại được một người chị bạn, đã không liên lạc với nhau hơn 5 năm. Được gặp lại nhau, chị em tôi vui lắm. Từ ngày đó, chị em tôi tâm sự với nhau thường xuyên, và khi đó tôi mới biết chị đã từng mắc phải một căn bệnh khó chữa. Mỗi khi bắt đầu cuộc trò chuyện, tôi đều hỏi chị “Chị khỏe không? Chị có còn đau nhiều không?”. Lúc nào chị cũng trả lời tôi bằng giọng điệu vui vẻ “Chị đỡ nhiều lắm rồi. Cám ơn nhỏ nhe”. Vì xem nhau như chị em ruột nên chị gọi tôi bằng cái tên nhỏ nghe có màu dễ thương ấy mà.
Vì đã quá lâu không gặp nhau, nên hai chị em hẹn sẽ đi cà phê cùng cho vui khi dịch bệnh ổn định. Tìm được chị tôi mừng như có vàng vậy. Mỗi khi tôi buồn tủi chị luôn là người động viên tôi, chị sẵn sàng nghe tôi giải bày tâm trạng lúc đó, nghe xong chị đưa ra lời khuyên chân thành nhất, và khơi lại những kỷ niệm thời thơ bé khiến tôi cười mà quên đi mọi buồn phiền lo lắng.
Nào có ai có ngờ được đâu, từ hạnh phúc nay đã thành bất hạnh, yên bình cũng chẳng còn. Giờ đây chỉ còn lại muôn ngàn đắng cay, nỗi nhớ gia đình và bạn bè.
Rồi tới một ngày, chị nói với tôi “Chị mệt lắm nhỏ ơi! Bệnh của chị lại tái phát rồi”. Có vẻ như bệnh tình của chị lần này nặng hơn gấp mấy lần so với kì trước. Nhưng rồi chị cũng nói chị không sao. Vào thời gian đó, tôi khá bận rộn, do lịch học của tôi quá nhiều. Vì thế, tôi không còn nói chuyện với chị thường xuyên như trước đây, gần cả tháng thì tôi mới có một cuộc nói chuyện ngắn với chị. Tưởng rằng mọi sự đều tốt đẹp, nhưng nào ngờ đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng nói của chị.
Vào một buổi chiều, tôi ngồi buồn bên chiếc bàn học của mình. Cảm thấy có gì đó bất an trong lòng, tôi mở điện thoại ra và xem tin nhắn thì thấy có một tin nhắn với nội dung là “Bé H đi rồi”. Tôi không nghĩ đó là sự thật, tôi hỏi lại người đã nhắn cái tin ấy và cũng nhận được câu trả lời không khác gì lúc nảy. Đây là giấc mộng hay hiện thực cũng không biết nữa, chỉ biết trong lòng tiếc nuối người chị ấy thôi. Chị em tôi lại một lần nữa chia xa, có lẽ lần này xa mãi rồi.
Dù chị có đi tới tận chân trời nào, mặc dầu chị là hình hay bóng thì tình yêu thương chị em tôi dành cho nhau vẫn mãi còn đây.
(TUYẾT NHI)
MẸ TÔI
Thời còn bé, tôi luôn nghĩ rằng sẽ không có điều gì làm cho tôi vui mãi được, và cuộc sống của tôi chỉ giản đơn thế thôi. Nhưng khi tôi lớn hơn một chút, tôi mới nhận ra điều làm cho tôi vui nhất, cũng là động lực khiến tôi vươn lên trong cuộc sống khi gặp những gian nan thử thách, không điều gì khác đó chính là tình yêu thương của mẹ.
Tết là dịp để gia đình quây quần bên nhau. Mọi người ở xa cùng trở về trong căn nhà nhỏ của mình và nhộn nhịp tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện hỏi thăm nhau những điều nho nhỏ của một năm qua. Trong số những người ở xa ấy cũng có tôi. Thật vui làm sao khi được về đón tết cùng mẹ. Đã lâu lắm rồi tôi mới trở lại quê ngoại. Ngày tôi rời xa vùng đất này đã mười năm rồi còn gì. Vậy mà hôm nay nhìn thấy bóng tôi mọi người vẫn nhận ra tôi. Thời gian trôi qua khá nhanh, tất cả dần thay đổi theo, chỉ còn hàng cây thốt nốt vẫn đứng yên nơi sau nhà ngoại tôi. Nhìn hàng cây thốt nốt lòng tôi chợt hiện lên kí ức của những ngày thơ ấu. Nhớ ngày tôi còn bé, mẹ hay ru tôi ngủ trên chiếc võng được mắc vào hai cây thốt nốt sau nhà.
Nghe tin tôi về mẹ tôi mừng biết là bao, tình mẫu tử cuối cùng vẫn được nối lại với nhau. Tối đến tôi cùng mẹ ngồi bên nồi bánh tét, nhắc lại bao vui buồn ngày xưa. Biết rằng vui nhưng vẫn thấy buồn, bởi vì mỗi mùa xuân về thì trên khuôn mặt của mẹ tôi thêm một nếp nhăn, tóc mẹ cũng dần điểm trắng, mẹ cũng không còn khỏe mạnh như ngày trước. Mặc dù tôi đã khôn lớn đến dường này, nhưng đối với mẹ thì tôi vẫn mãi là một đứa trẻ thơ. Mẹ an ủi, dạy bảo tôi từng chút một, quan tâm tôi từng giấc ngủ. Nhìn mẹ mà lòng tôi thương vô cùng. Tôi tựa đầu vào vai mẹ khóc như trẻ con, giờ đây tôi mới hiểu tình yêu thương của mẹ dành cho tôi nhiều biết chừng nào.
Mới đó mà đã hết những ngày tết. Cuộc vui nào rồi cũng tới lúc kết thúc thôi. Ngày tôi xa mẹ cũng là đây, thôi phải đành xa quê để trở lại trường học. Con tạm biệt mẹ, con chúc mẹ hiền ở lại quê nhà với nhiều niềm vui. Con tin là mùa xuân đoàn tựu sẽ lại đến với mẹ và con.
(Tuyết Nhi)
Be My Eyes – đôi mắt người khiếm thị
Với một số bạn khiếm thị chắc cũng không lạ gì với Be My Eyes, một ứng dụng hữu ích giúp chúng ta khi cần sự hỗ trợ từ những bạn sáng mắt.
Be My Eyes (Hãy là đôi mắt của tôi) là một ứng dụng kết nối người khiếm thị hoặc thị lực kém với các tình nguyện viên thông qua internet. Với camera của điện thoại, người khiếm thị có thể cho tình nguyện viên thấy những gì họ đang nhìn vào trong thế giới thực và các tình nguyện viên sẽ trợ giúp họ một số vấn đề. Be My Eyes đã có hơn 35.000 người khiếm thị hoặc thị lực kém đăng ký sử dụng và hơn 500.000 tình nguyện viên tham gia trợ giúp. Đặc biệt, Be My Eyes có khá nhiều tình nguyện viên sáng mắt có thể nói được tiếng Việt. Bất kỳ khi nào người sử dụng có yêu cầu trợ giúp, các tình nguyện viên sẽ nhận được một thông báo và ứng dụng này sẽ thực hiện kết nối video qua camera sau.
Như vậy, người khiếm thị có thể “xem” được hạn sử dụng ghi trên sản phẩm, “đọc dòng lệnh trên máy tính khi chưa vào windows, bắt xe buýt (nếu không sợ mất điện thoại),… và còn nhiều công dụng khác nữa. Vậy cùng tải và trải nghiệm thôi nào. Lưu ý: Đây là bài viết cho cá nhân cần được hỗ trợ (khiếm thị). Bài dành cho tình nguyện viên sẽ có trong lần tới nhé.
– Bước 1: Các bạn có thể tải ứng dụng tại Google Play và App Store bằng từ khóa Be My Eyes
– Bước 2: Lựa chọn vào mục “Tôi bị mù hoặc có thị lực kém”
– Bước 3: chọn “tôi là người mới” (nếu lần đầu cài đặt ứng dụng”, chọn đăng nhập (nếu đã có tài khoản) và điền các thông tin như hệ thống yêu cầu
– Bước 4: Cấp các quyền camera, micro phone, ghi âm để hoàn tất.
– Khi cần hỗ trợ một vấn đề , bạn vào ứng dụng và chọn mục “gọi tình nguyện viên đầu tiên sẵn sàng tiếp nhận cuộc gọi”. Một cuộc gọi video sẽ kết nối bạn với tình nguyện viên bằng camera sau. Bạn nên ở nơi có đủ ánh sáng (phòng có bật điện) và cố gắng hết sức giữ cố định máy khi được hướng dẫn di chuyển để chất lượng hình ảnh tốt nhất giúp thuận lợi cho việc hỗ trợ nhé.
Vì hầu hết tình nguyện viên ở nước ngoài nên ngôn ngữ thường sử dụng là tiếng Anh. Tuy nhiên, mình và những bạn khiếm thị khác đã gặp khá nhiều tình nguyện viên là người Việt nam. Vì vậy, các bạn có thể hỏi tình nguyện viên đang kết nối có sử dụng được Tiếng Việt không để tiện cho sự trợ giúp (nếu cần).
Ngoài ra ứng dụng còn có thêm mục “hỗ trợ chuyên môn”. Các bạn có thể tự mày mò thêm nhé.
Chúc bạn ngày càng hạnh phúc với ứng dụng hữu ích này.
(Phạm Minh Trung)
Khúc ca tạ ơn
Chiếc xe khách của tôi vào bến lúc những đám mây xám đang biếng nhác trườn ra khỏi chân trời phía Đông. Những chiếc chổi bông ấy quét quang một góc trời để chuẩn bị cho sự xuất hiện của một thứ gì đó vô cùng tinh khiết và thiêng liêng. Bầu trời lúc này vẫn còn lưu lại nguyên vẹn cái dáng vẻ duyên dáng mà vô cùng bình yên của nàng xuân. Nàng xuân năm ấy mới đẹp làm sao. Nàng nhìn trần thế bằng đôi mắt trong veo và tinh khiết của tiết trời đầu Giêng. Nụ cười nàng mang theo hương hoa và nắng ấm. Tôi bất giác mỉm cười trước cái đẹp lạ lùng và lôi cuốn mà ít ai trên mảnh đất phồn hoa này để ý tới. Cái đẹp ấy đã làm cho một cô gái nhà quê lần đầu đặt chân tới Sài Gòn cảm thấy thích thú và say mê. Nhưng chắc nàng xuân sẽ không biết rằng cô gái ấy sẽ mãi ghi khắc sự duyên dáng của nàng trong tâm thức để không bao giờ quên được khuôn mặt của nàng bởi đó chính là nàng xuân cuối cùng mà cô gái nhìn thấy. Một căn bệnh mang tên Thoái hóa võng mạc đã phủ chiếc rèm đen lên đôi mắt nâu biết cười của cô gái mất rồi. Và sau này cô gái chỉ còn có thể nhìn thấy nàng xuân bằng trí tưởng tượng nữa thôi.
Tôi xốc ba lô lên vai, với chiếc gậy dò đường trong tay, tôi bước những bước thật tự tin và thoải mái. Những âm thanh rời rạc và đều đặn đập xuống mặt đường của chiếc gậy đã nhanh chóng bắt được nhịp trong khúc nhạc chào ngày mới của Sài Gòn. Những giai điệu thân thương ấy cứ ngân nga trong tâm trí của tôi và như một lẽ tình cờ, trái tim tôi cũng cất lên chính khúc ca ấy. Tôi nay đã trở thành một phần của mảnh đất này rồi. Chợt tôi nhìn thấy chính mình của bốn năm về trước trong lần đầu tiên bị cái phồn hoa của thành phố này cuốn hút và cho đến tận bây giờ nó vẫn còn hấp dẫn tôi. Hồi ấy, tôi mười tám tuổi- cái tuổi dễ yêu dễ ghét và khi đã yêu thì yêu say đắm. Tôi đã yêu thành phố này từ những phút giây đầu tiên lúc mới đến và tôi biết chắc rằng đây chính là nơi tôi sẽ gắn bó tuổi thanh xuân của mình. Chính nơi này, tôi gặp được những người bạn-những người đã là động lực sống cho tôi trong những năm tăm tối và còn là nguồn động viên cho tôi trên chặng đường sắp tới.
Căn bệnh Thoái hóa võng mạc đã lấy mất đi chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt của tôi. Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm lý nhưng cú sốc ấy là quá lớn đối với một cô gái mười tám tuổi. Cái tuổi lẽ ra phải được nhìn ngắm những người thân yêu, nhìn ngắm thế giới rộng lớn này bằng chính đôi mắt của mình. Tôi đã gào khóc, đã van xin Thiên Chúa đừng lấy đi chút ánh sáng ấy và xin Ngài đừng bỏ lại tôi trong bóng tối của sợ hãi và tuyệt vọng. Nhưng bóng tối đã chiến thắng, nó đã quật ngã tôi và giam cầm tôi trong những nỗi sợ. Tôi sợ hãi mọi thứ, tôi trách móc Thiên Chúa, trách ba mẹ tôi và trách cả bản thân mình nữa. Tôi chới với, quờ quạng trong cái tối tăm đang che khuất tương lai tươi đẹp mà tôi đã từng mơ. Tôi nhận ra rằng mình cần ánh sáng nhiều như người đuối nước cần không khí vậy.
Rồi một ngày kia, Thiên Chúa đã gửi những tia nắng ấm áp cùng với những thiên sứ của Ngài đến soi sáng cuộc đời của tôi. Giờ đây, tôi không còn nhìn thế giới bằng đôi mắt thể lý nữa. Nhưng tôi sẽ nhìn thế giới bằng chính đôi tai và con tim của mình. Sau này, trên những bước đường tôi đi sẽ luôn có sự đồng hành của quý dì dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức và những người bạn tốt. Tôi thầm cảm ơn Thiên Chúa vì Ngài đã dẫn đưa tôi đến mái ấm Nhật Hồng Thị Nghè. Ở nơi này, tôi đã bắt đầu nhen nhóm lại những hy vọng, ấp ủ những ước mơ và nuôi dưỡng một niềm tin. Cũng chính nơi này, tôi đã bắt đầu một hành trình mới-hành trình tri thức đến tương lai. Ban đầu, tôi không có cách nào để tự thuyết phục bản thân rằng mình có thể tiếp tục con đường tri thức. Nhưng khi tôi biết rằng những người bạn khiếm thị của tôi đang bước đi trên con đường ấy bằng chính đôi chân của họ thì nỗi sợ hãi của tôi đã hoàn toàn bị đánh gục. Tôi bắt đầu học chữ nổi, học cách di chuyển với gậy dò đường và cách sử dụng máy tính với chương trình đọc màn hình của người khiếm thị. Tôi chuẩn bị tất cả những hành trang cần thiết để bước đến cánh cửa đại học.
Nhưng ở chính ngưỡng cửa ấy, đã có hơn một lần tôi ngã khụy vì những thách thức và khó khăn quá lớn đang đè nặng trên vai tôi. Những giới hạn bản thân và những định kiến xã hội cứ níu bước chân tôi lại. Nếu ngày xưa khó khăn có thể dễ dàng đánh bại được tôi thì giờ đây nó lại khiến tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi vì từng bước chân tôi đi luôn có Thiên Chúa dõi theo, từng quyết định của tôi đã có các dì ủng hộ và từng khó khăn tôi phải đối mặt sẽ luôn có bạn bè ở bên. Tiếng cười vô tư và yêu đời của những người bạn trong mái ấm của tôi đã, đang và sẽ luôn là nguồn khích lệ cho tôi. Có những lần tôi gần như đầu hàng trước những áp lực học tập và sức ép của cuộc sống, thế nhưng mà chính tiếng cười của các bạn tôi lại thúc giục tôi đứng lên để bước tiếp con đường mà tôi đã chọn. Tiếng cười đó nhắc nhở tôi về lý do tại sao tôi đã quyết định là tôi của ngày hôm nay. Đó là vì tôi muốn giữ gìn những nụ cười ấy và tôi muốn những người bạn khiếm thị của tôi hạnh phúc.
Những âm thanh đều đặn của chiếc gậy dò đường vẫn buông xuống nhịp nhàng trên mặt đường. Chợt có một tiếng còi xe buýt vút cao, vượt ra khỏi rừng âm thanh của tiếng động cơ, ngân nga và rồi tan biến trong không gian. Tiếng còi đã kéo tôi về với hiện tại, tôi nay đã là cô sinh viên năm Ba rồi, đã tự tin và mạnh dạn hơn xưa. Nhưng có hai thứ trong tôi vẫn không hề thay đổi, đó chính là tình yêu và hoài bão. Tôi vẫn yêu cái vẻ đẹp trong cái náo nhiệt của Sài Gòn nhiều như tình yêu của cô gái mười tám tuổi năm xưa. Và hơn hết là những ước mơ và hoài bão trong tôi vẫn còn sôi sục và cháy bỏng như thuở ban đầu. Những tia nắng đầu tiên đã vươn cánh tay ấm áp vẫy chào một ngày mới và dòng xe cộ cũng đang trở nên tấp nập dưới lòng đường. Tôi bước một mình trên phố nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn. Lòng tôi cứ mãi âm vang một khúc ca tri ân:
Con xin cảm tạ Thiên Chúa vì Ngài đã mở cho con một cánh cửa dẫn vào một thế giới mới. Ở nơi đó, con có thể nhắm đôi mắt thể lý lại và bắt đầu học cách nhìn thế giới bằng đôi mắt đức tin và bằng tình yêu thương của con tim. Con xin cảm ơn ba mẹ vì đã sinh ra con, đã dưỡng dục và yêu thương con. Con biết rằng ba mẹ luôn tự hào về đứa con gái nhỏ của ba mẹ dù con mang nhiều khiếm khuyết. Con xin tri ân quý dì dòng mến Thánh Giá Thủ Đức vì đã luôn yêu thương chúng con bằng tình yêu của một người mẹ. Con tin chắc rằng quý dì chính là những thiên sứ mà Thiên Chúa đã gửi đến để nên dấu chỉ tình yêu của Ngài nơi dương thế. Quý dì đã luôn đồng hành và nâng đỡ chúng con trên bước đường chinh phục tri thức đầy chông gai và khó khăn. Xin cảm ơn những người bạn khiếm thị vì đã luôn là những người bạn tốt của mình. Các bạn luôn là mục tiêu để mình phấn đấu và luôn là lý do để mình nỗ lực. Các bạn đã dạy mình biết yêu quý bản thân và trân trọng cuộc sống. Cảm ơn vì đã là những người anh chị em của mình dưới mái nhà của đại gia đình Nhật Hồng. Xin cảm ơn.
Người viết Nguyễn Thị Thu Uyên