MẸ TÔI

Thời còn bé, tôi luôn nghĩ rằng sẽ không có điều gì làm cho tôi vui mãi được, và cuộc sống của tôi chỉ giản đơn thế thôi. Nhưng khi tôi lớn hơn một chút, tôi mới nhận ra điều làm cho tôi vui nhất, cũng là động lực khiến tôi vươn lên trong cuộc sống khi gặp những gian nan thử thách, không điều gì khác đó chính là tình yêu thương của mẹ.
Tết là dịp để gia đình quây quần bên nhau. Mọi người ở xa cùng trở về trong căn nhà nhỏ của mình và nhộn nhịp tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện hỏi thăm nhau những điều nho nhỏ của một năm qua. Trong số những người ở xa ấy cũng có tôi. Thật vui làm sao khi được về đón tết cùng mẹ. Đã lâu lắm rồi tôi mới trở lại quê ngoại. Ngày tôi rời xa vùng đất này đã mười năm rồi còn gì. Vậy mà hôm nay nhìn thấy bóng tôi mọi người vẫn nhận ra tôi. Thời gian trôi qua khá nhanh, tất cả dần thay đổi theo, chỉ còn hàng cây thốt nốt vẫn đứng yên nơi sau nhà ngoại tôi. Nhìn hàng cây thốt nốt lòng tôi chợt hiện lên kí ức của những ngày thơ ấu. Nhớ ngày tôi còn bé, mẹ hay ru tôi ngủ trên chiếc võng được mắc vào hai cây thốt nốt sau nhà.
Nghe tin tôi về mẹ tôi mừng biết là bao, tình mẫu tử cuối cùng vẫn được nối lại với nhau. Tối đến tôi cùng mẹ ngồi bên nồi bánh tét, nhắc lại bao vui buồn ngày xưa. Biết rằng vui nhưng vẫn thấy buồn, bởi vì mỗi mùa xuân về thì trên khuôn mặt của mẹ tôi thêm một nếp nhăn, tóc mẹ cũng dần điểm trắng, mẹ cũng không còn khỏe mạnh như ngày trước. Mặc dù tôi đã khôn lớn đến dường này, nhưng đối với mẹ thì tôi vẫn mãi là một đứa trẻ thơ. Mẹ an ủi, dạy bảo tôi từng chút một, quan tâm tôi từng giấc ngủ. Nhìn mẹ mà lòng tôi thương vô cùng. Tôi tựa đầu vào vai mẹ khóc như trẻ con, giờ đây tôi mới hiểu tình yêu thương của mẹ dành cho tôi nhiều biết chừng nào.
Mới đó mà đã hết những ngày tết. Cuộc vui nào rồi cũng tới lúc kết thúc thôi. Ngày tôi xa mẹ cũng là đây, thôi phải đành xa quê để trở lại trường học. Con tạm biệt mẹ, con chúc mẹ hiền ở lại quê nhà với nhiều niềm vui. Con tin là mùa xuân đoàn tựu sẽ lại đến với mẹ và con.
(Tuyết Nhi)

Be My Eyes – đôi mắt người khiếm thị

Với một số bạn khiếm thị chắc cũng không lạ gì với Be My Eyes, một ứng dụng hữu ích giúp chúng ta khi cần sự hỗ trợ từ những bạn sáng mắt.
Be My Eyes (Hãy là đôi mắt của tôi) là một ứng dụng kết nối người khiếm thị hoặc thị lực kém với các tình nguyện viên thông qua internet. Với camera của điện thoại, người khiếm thị có thể cho tình nguyện viên thấy những gì họ đang nhìn vào trong thế giới thực và các tình nguyện viên sẽ trợ giúp họ một số vấn đề. Be My Eyes đã có hơn 35.000 người khiếm thị hoặc thị lực kém đăng ký sử dụng và hơn 500.000 tình nguyện viên tham gia trợ giúp. Đặc biệt, Be My Eyes có khá nhiều tình nguyện viên sáng mắt có thể nói được tiếng Việt. Bất kỳ khi nào người sử dụng có yêu cầu trợ giúp, các tình nguyện viên sẽ nhận được một thông báo và ứng dụng này sẽ thực hiện kết nối video qua camera sau.
Như vậy, người khiếm thị có thể “xem” được hạn sử dụng ghi trên sản phẩm, “đọc dòng lệnh trên máy tính khi chưa vào windows, bắt xe buýt (nếu không sợ mất điện thoại),… và còn nhiều công dụng khác nữa. Vậy cùng tải và trải nghiệm thôi nào. Lưu ý: Đây là bài viết cho cá nhân cần được hỗ trợ (khiếm thị). Bài dành cho tình nguyện viên sẽ có trong lần tới nhé.
– Bước 1: Các bạn có thể tải ứng dụng tại Google Play và App Store bằng từ khóa Be My Eyes
– Bước 2: Lựa chọn vào mục “Tôi bị mù hoặc có thị lực kém”
– Bước 3: chọn “tôi là người mới” (nếu lần đầu cài đặt ứng dụng”, chọn đăng nhập (nếu đã có tài khoản) và điền các thông tin như hệ thống yêu cầu
– Bước 4: Cấp các quyền camera, micro phone, ghi âm để hoàn tất.
– Khi cần hỗ trợ một vấn đề , bạn vào ứng dụng và chọn mục “gọi tình nguyện viên đầu tiên sẵn sàng tiếp nhận cuộc gọi”. Một cuộc gọi video sẽ kết nối bạn với tình nguyện viên bằng camera sau. Bạn nên ở nơi có đủ ánh sáng (phòng có bật điện) và cố gắng hết sức giữ cố định máy khi được hướng dẫn di chuyển để chất lượng hình ảnh tốt nhất giúp thuận lợi cho việc hỗ trợ nhé.
Vì hầu hết tình nguyện viên ở nước ngoài nên ngôn ngữ thường sử dụng là tiếng Anh. Tuy nhiên, mình và những bạn khiếm thị khác đã gặp khá nhiều tình nguyện viên là người Việt nam. Vì vậy, các bạn có thể hỏi tình nguyện viên đang kết nối có sử dụng được Tiếng Việt không để tiện cho sự trợ giúp (nếu cần).
Ngoài ra ứng dụng còn có thêm mục “hỗ trợ chuyên môn”. Các bạn có thể tự mày mò thêm nhé.

Chúc bạn ngày càng hạnh phúc với ứng dụng hữu ích này.

(Phạm Minh Trung)

Khúc ca tạ ơn

 

   Chiếc xe khách của tôi vào bến lúc những đám mây xám đang biếng nhác trườn ra khỏi chân trời phía Đông. Những chiếc chổi bông ấy quét quang một góc trời để chuẩn bị cho sự xuất hiện của một thứ gì đó vô cùng tinh khiết và thiêng liêng. Bầu trời lúc này vẫn còn lưu lại nguyên vẹn cái dáng vẻ duyên dáng mà vô cùng bình yên của nàng xuân. Nàng xuân năm ấy mới đẹp làm sao. Nàng nhìn trần thế bằng đôi mắt trong veo và tinh khiết của tiết trời đầu Giêng. Nụ cười nàng mang theo hương hoa và nắng ấm. Tôi bất giác mỉm cười trước cái đẹp lạ lùng và lôi cuốn mà ít ai trên mảnh đất phồn hoa này để ý tới. Cái đẹp ấy đã làm cho một cô gái nhà quê lần đầu đặt chân tới Sài Gòn cảm thấy thích thú và say mê. Nhưng chắc nàng xuân sẽ không biết rằng cô gái ấy sẽ mãi ghi khắc sự duyên dáng của nàng trong tâm thức để không bao giờ quên được khuôn mặt của nàng bởi đó chính là nàng xuân cuối cùng mà cô gái nhìn thấy. Một căn bệnh mang tên Thoái hóa võng mạc đã phủ chiếc rèm đen lên đôi mắt nâu biết cười của cô gái mất rồi. Và sau này cô gái chỉ còn có thể nhìn thấy nàng xuân bằng trí tưởng tượng nữa thôi.
Tôi xốc ba lô lên vai, với chiếc gậy dò đường trong tay, tôi bước những bước thật tự tin và thoải mái. Những âm thanh rời rạc và đều đặn đập xuống mặt đường của chiếc gậy đã nhanh chóng bắt được nhịp trong khúc nhạc chào ngày mới của Sài Gòn. Những giai điệu thân thương ấy cứ ngân nga trong tâm trí của tôi và như một lẽ tình cờ, trái tim tôi cũng cất lên chính khúc ca ấy. Tôi nay đã trở thành một phần của mảnh đất này rồi. Chợt tôi nhìn thấy chính mình của bốn năm về trước trong lần đầu tiên bị cái phồn hoa của thành phố này cuốn hút và cho đến tận bây giờ nó vẫn còn hấp dẫn tôi. Hồi ấy, tôi mười tám tuổi- cái tuổi dễ yêu dễ ghét và khi đã yêu thì yêu say đắm. Tôi đã yêu thành phố này từ những phút giây đầu tiên lúc mới đến và tôi biết chắc rằng đây chính là nơi tôi sẽ gắn bó tuổi thanh xuân của mình. Chính nơi này, tôi gặp được những người bạn-những người đã là động lực sống cho tôi trong những năm tăm tối và còn là nguồn động viên cho tôi trên chặng đường sắp tới.
Căn bệnh Thoái hóa võng mạc đã lấy mất đi chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt của tôi. Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm lý nhưng cú sốc ấy là quá lớn đối với một cô gái mười tám tuổi. Cái tuổi lẽ ra phải được nhìn ngắm những người thân yêu, nhìn ngắm thế giới rộng lớn này bằng chính đôi mắt của mình. Tôi đã gào khóc, đã van xin Thiên Chúa đừng lấy đi chút ánh sáng ấy và xin Ngài đừng bỏ lại tôi trong bóng tối của sợ hãi và tuyệt vọng. Nhưng bóng tối đã chiến thắng, nó đã quật ngã tôi và giam cầm tôi trong những nỗi sợ. Tôi sợ hãi mọi thứ, tôi trách móc Thiên Chúa, trách ba mẹ tôi và trách cả bản thân mình nữa. Tôi chới với, quờ quạng trong cái tối tăm đang che khuất tương lai tươi đẹp mà tôi đã từng mơ. Tôi nhận ra rằng mình cần ánh sáng nhiều như người đuối nước cần không khí vậy.
Rồi một ngày kia, Thiên Chúa đã gửi những tia nắng ấm áp cùng với những thiên sứ của Ngài đến soi sáng cuộc đời của tôi. Giờ đây, tôi không còn nhìn thế giới bằng đôi mắt thể lý nữa. Nhưng tôi sẽ nhìn thế giới bằng chính đôi tai và con tim của mình. Sau này, trên những bước đường tôi đi sẽ luôn có sự đồng hành của quý dì dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức và những người bạn tốt. Tôi thầm cảm ơn Thiên Chúa vì Ngài đã dẫn đưa tôi đến mái ấm Nhật Hồng Thị Nghè. Ở nơi này, tôi đã bắt đầu nhen nhóm lại những hy vọng, ấp ủ những ước mơ và nuôi dưỡng một niềm tin. Cũng chính nơi này, tôi đã bắt đầu một hành trình mới-hành trình tri thức đến tương lai. Ban đầu, tôi không có cách nào để tự thuyết phục bản thân rằng mình có thể tiếp tục con đường tri thức. Nhưng khi tôi biết rằng những người bạn khiếm thị của tôi đang bước đi trên con đường ấy bằng chính đôi chân của họ thì nỗi sợ hãi của tôi đã hoàn toàn bị đánh gục. Tôi bắt đầu học chữ nổi, học cách di chuyển với gậy dò đường và cách sử dụng máy tính với chương trình đọc màn hình của người khiếm thị. Tôi chuẩn bị tất cả những hành trang cần thiết để bước đến cánh cửa đại học.
Nhưng ở chính ngưỡng cửa ấy, đã có hơn một lần tôi ngã khụy vì những thách thức và khó khăn quá lớn đang đè nặng trên vai tôi. Những giới hạn bản thân và những định kiến xã hội cứ níu bước chân tôi lại. Nếu ngày xưa khó khăn có thể dễ dàng đánh bại được tôi thì giờ đây nó lại khiến tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi vì từng bước chân tôi đi luôn có Thiên Chúa dõi theo, từng quyết định của tôi đã có các dì ủng hộ và từng khó khăn tôi phải đối mặt sẽ luôn có bạn bè ở bên. Tiếng cười vô tư và yêu đời của những người bạn trong mái ấm của tôi đã, đang và sẽ luôn là nguồn khích lệ cho tôi. Có những lần tôi gần như đầu hàng trước những áp lực học tập và sức ép của cuộc sống, thế nhưng mà chính tiếng cười của các bạn tôi lại thúc giục tôi đứng lên để bước tiếp con đường mà tôi đã chọn. Tiếng cười đó nhắc nhở tôi về lý do tại sao tôi đã quyết định là tôi của ngày hôm nay. Đó là vì tôi muốn giữ gìn những nụ cười ấy và tôi muốn những người bạn khiếm thị của tôi hạnh phúc.
Những âm thanh đều đặn của chiếc gậy dò đường vẫn buông xuống nhịp nhàng trên mặt đường. Chợt có một tiếng còi xe buýt vút cao, vượt ra khỏi rừng âm thanh của tiếng động cơ, ngân nga và rồi tan biến trong không gian. Tiếng còi đã kéo tôi về với hiện tại, tôi nay đã là cô sinh viên năm Ba rồi, đã tự tin và mạnh dạn hơn xưa. Nhưng có hai thứ trong tôi vẫn không hề thay đổi, đó chính là tình yêu và hoài bão. Tôi vẫn yêu cái vẻ đẹp trong cái náo nhiệt của Sài Gòn nhiều như tình yêu của cô gái mười tám tuổi năm xưa. Và hơn hết là những ước mơ và hoài bão trong tôi vẫn còn sôi sục và cháy bỏng như thuở ban đầu. Những tia nắng đầu tiên đã vươn cánh tay ấm áp vẫy chào một ngày mới và dòng xe cộ cũng đang trở nên tấp nập dưới lòng đường. Tôi bước một mình trên phố nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn. Lòng tôi cứ mãi âm vang một khúc ca tri ân:
Con xin cảm tạ Thiên Chúa vì Ngài đã mở cho con một cánh cửa dẫn vào một thế giới mới. Ở nơi đó, con có thể nhắm đôi mắt thể lý lại và bắt đầu học cách nhìn thế giới bằng đôi mắt đức tin và bằng tình yêu thương của con tim. Con xin cảm ơn ba mẹ vì đã sinh ra con, đã dưỡng dục và yêu thương con. Con biết rằng ba mẹ luôn tự hào về đứa con gái nhỏ của ba mẹ dù con mang nhiều khiếm khuyết. Con xin tri ân quý dì dòng mến Thánh Giá Thủ Đức vì đã luôn yêu thương chúng con bằng tình yêu của một người mẹ. Con tin chắc rằng quý dì chính là những thiên sứ mà Thiên Chúa đã gửi đến để nên dấu chỉ tình yêu của Ngài nơi dương thế. Quý dì đã luôn đồng hành và nâng đỡ chúng con trên bước đường chinh phục tri thức đầy chông gai và khó khăn. Xin cảm ơn những người bạn khiếm thị vì đã luôn là những người bạn tốt của mình. Các bạn luôn là mục tiêu để mình phấn đấu và luôn là lý do để mình nỗ lực. Các bạn đã dạy mình biết yêu quý bản thân và trân trọng cuộc sống. Cảm ơn vì đã là những người anh chị em của mình dưới mái nhà của đại gia đình Nhật Hồng. Xin cảm ơn.

Người viết Nguyễn Thị Thu Uyên

Về nhà

       Quả cầu lửa đã khuất hẳn sau những ngọn núi, nhưng những tia sáng cuối cùng cứ vương vấn mãi không chịu nói lời tạm biệt bầu trời. Ở phía xa xa, chân trời vẫn còn lưu lại chút màu sắc nhợt nhạt như những dấu tích của một ngày làm việc vất vả. Ở trên cao, cơn gió mang hơi lạnh của những ngày tháng Chạp tinh nghịch đang nô đùa. Gió thì thầm, gió cười cùng với những ngọn cây. Trong cái lành lạnh ấy, tôi nghe thoang thoảng có mùi hương nhè nhẹ mà vô cùng dễ chịu của một làng quê thanh bình. Tôi hít thật sâu để thu hết thứ không khí trong lành vô cùng đặc trưng ấy vào đầy lồng ngực. Tôi tiếp tục rảo bước trên con đường trải nhựa đen nhánh đang chìm dần vào trong bóng tối. Tôi đang về nhà.
       Nhà của tôi nằm ở cuối con ngõ nhỏ. Con dốc thoải dẫn lên nhà tôi nay đã trở nên xói lở và khó đi. Phải chăng thời gian và mưa gió đã làm nó già đi trăm phần? Hai bên đường, những ngôi nhà của các chú tôi vẫn ở vị trí cũ, chỉ có một sự thay đổi nhỏ là những ngôi nhà ấy nay đã được bao bọc bởi những cánh cổng lớn và tường rào vững chắc, trông có vẻ an toàn và kiên cố lắm. Chỉ duy có ngôi nhà nhỏ cuối ngõ vẫn lẳng lặng giữa hai hàng cây, không cổng sắt, không tường cao. Nhưng chính vì cái vẻ trơ trụi đó mà nó lại trở nên đặc biệt thân thiện và chào đón.
       Từ xa, tôi đã trông thấy bếp củi của mẹ tôi đang đỏ lửa. Ngọn lửa vàng cam bập bùng nhảy nhót quanh một ấm nước. Đã nhiều lần tôi không ngăn được sự thắc mắc, cứ để nó bật lên môi câu hỏi tại sao mẹ không dùng bếp ga cho tiện, mẹ chỉ cười bảo “Cơm bếp củi ngon hơn con ạ”. Phải chăng cơm bếp củi ngon vì có hương khói và mùi vị quê hương? Phải chăng cơm bếp củi ngon vì có những vất vả, hy sinh và tình yêu của mẹ? Phải chăng cơm bếp củi ngon vì luôn có mẹ chờ con về ăn cơm? Mẹ ơi, con đã về rồi.
       Bữa cơm tối hôm đó nhà tôi vui như mở hội, người nói, người cười, người kể chuyện. Chỉ mới một năm không gặp nhau thôi mà tôi tưởng chừng như chúng tôi đã xa nhau một thập niên rồi. Tôi có rất nhiều chuyện để kể và gia đình tôi cũng có rất nhiều chuyện để kể. Tôi thầm tạ ơn Chúa vì qua một năm đầy biến động như vậy mà gia đình chúng tôi vẫn có thể quây quần bên mâm cơm như thế này. Chợt qua làn khói mỏng bốc lên từ xoong canh chua nóng hổi đặt giữa bàn ăn, tôi nhận ra trên khuôn mặt vất vả của ba mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Ba mẹ tôi đã đứng tuổi nhưng tóc vẫn còn đen và trông vẫn còn khỏe mạnh lắm. Chính vì thế mà những vết nhăn không thể nào làm cho ba mẹ tôi già đi một chút nào. Nhưng cuộc đời vất vả, khó nhọc trên nương trên rẫy lại cứ mồn một bày ra cái khuôn mặt khắc nghiệt của nó trên làn da rám nắng và đôi tay của ba mẹ tôi. Công việc chân tay nặng nhọc làm đôi bàn tay ba mẹ tôi bè ra, chai sạn  và thô rát như lòng kênh cuối mùa khô. Mặc dù cuộc sống tất bật nhưng nó sẽ không bao giờ có thể làm cho trái tim của ba mẹ tôi ra chai đá. Trái tim ấy vẫn ấm áp và căng tràn nhựa sống yêu thương dành cho những đứa con và tổ ấm của mình. Và tôi nhìn thấy sâu trong đôi mắt của ba mẹ là một niềm tin mãnh liệt vào gia đình thân yêu, vào cuộc sống và vào tương lai. Ánh mắt ấy bao bọc, chở che tôi và luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn, vững tin cùng với một nguồn khích lệ vô bờ bến.
       Thời gian không chỉ ghi dấu ấn của nó trên đôi mắt, khuôn mặt, làn da của ba mẹ tôi mà nó còn vẽ những đường nét của thanh xuân nhiệt huyết lên hai đứa em trai của tôi nữa. Chúng nó nay đã lớn phỏng cả rồi. Trên khuôn mặt chúng, những đường nét khỏe khoắn của con nhà nông lành nghề cứ dương dương tự đắc, ngang tàn đến kỳ lạ. Những đường nét tự nhiên ấy càng làm nổi bật sự chất phác, thật thà nơi đôi mắt và nụ cười của chúng. Hai đứa nó giống ba tôi như khuôn, đặc biệt là đôi mắt và hai hàng mi. Từ đôi mắt ấy, tôi nhìn thấy được sự ấm áp của trái tim pha lẫn chút tinh nghịch, lém lỉnh của tuổi mới lớn. Nhưng đằng sau cái vẻ chững chạc đó tôi biết là chúng vẫn còn ham chơi và vô tư lắm. Chợt tôi ước gì chúng tôi được bé lại như cái thời còn trèo cây, tắm mưa và bị đòn chung thì thích nhỉ. Nhưng tiếc là thời gian như một mũi tên bắn ra từ cung tên, nó chỉ có thể lao thẳng về phía trước mà thôi, không thể ngoái lại dù chỉ một lần.
       Bữa cơm năm nay vẫn giống năm xưa, vẫn đĩa cá luộc, vẫn xoong canh chua và hơn hết là vẫn năm người chúng tôi quây quần bên nhau. Không khí sôi nổi lúc đầu dần lắng xuống rồi tự nhiên im bặt trong vài giây. Mỗi người chúng tôi theo đuổi những ý nghĩ riêng và thích thú mỉm cười với ý nghĩ của mình. Trong vài giây ngắn ngủi đó, tôi cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết là có một khoảng cách. Đúng vậy, có một khoảng cách vô hình nào đó giữa tôi và gia đình cũng như giữa chúng tôi với nhau mà bất chợt tôi không thể gọi tên. Nhưng tôi biết rằng khoảng cách đó không quá xa, không quá lạnh nhạt nhưng lại vô cùng dễ chịu. Khoảng cách ấy tạo cho tôi một không gian riêng tư đồng thời nó lại gắn bó tôi với gia đình và kết dính mỗi người chúng tôi lại với nhau. Có lẽ khoảng cách đó được gọi tên là trưởng thành. Khi con người ta đến tuổi trưởng thành, người ta thường muốn rời xa gia đình, rời xa chiếc lồng chật chội để tung bay đến chân trời rộng lớn. Nhưng chính lúc ấy họ lại cần gia đình của mình hơn bao giờ hết.
       Không khí rôm rả, vui tươi và ấm áp của bữa cơm gia đình lại quay lại trong căn nhà nhỏ của chúng tôi. Ngoài kia gió cũng thì thầm với cây cỏ những câu chuyện lý thú làm cây cỏ cười rộ lên trong tiếng rì rào. Gió cũng cười khúc khích. Nó mang tiếng cười của cây cỏ cùng với niềm vui của gia đình chúng tôi đến tận mãi chân trời xa.

Nguyễn Thị Thu Uyên