Công Ơn Người Thầy

posted in: THƠ | 0

 

 

Xin chào quý anh chị thân hữu gần xa. Tôi là Vũ Nguyễn Thành An, nhân viên tư vấn tâm lý của phòng Tư Vấn Hỗ Trợ Người Khiếm Thị thuộc  chương trình phục vụ khiếm thị hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. Nhân dịp ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi xin gửi tặng đến các giáo viên và các em học sinh – sinh viên bài thơ nói về công ơn của các thầy cô đã truyền lại bao nhiêu bài học làm người chothế hệ sau cũng như tình thân xem nhau như là một gia đình giữa học sinh với thầy trò trong mái trường mến yêu.

 

Trăm năm ghi nhớ công thầy

Chẳng màn gian khó mê say dạy trò

Nét nhân chữ đức chứa chan

Trăm ngàn bài dạy sáng ngời thế gian

 

Học trò ghi nhớ công ơn

Ngày ngày tiến bộ phần hơn nhờ thầy

Mọi đêm đèn sách không than

Hăng say chăm chỉ giỏi vang khắp trời

Điểm mười cỏ ngọt hoa thơm

Mai này tinh tú nhiều hơn muôn phần

Tiếp bước anh chị vươn tầm

Nước non hợp lực trí tâm vẹn toàn

 

Bạn bè hai tiếng keo sơn

Hiến nhau hương huệ tặng ơn người thầy

Mai này công đức tài hay

Đời đời ghi nhớ người thầy mến yêu

 

Liên Hệ

Các bạn có nhu cầu tư vấn tâm lý, giáo dục, hướng nghiệp và công nghệ trợ giúp hãy liên hệ đến phòng tư vấn hỗ trợ người khiếm thị để được hỗ trợ một cách kịp thời và chu đáo:

Sđt: 0922931655

Email:tuvankhiemthi@gmail.com

Fan page: https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT

Website: https://newhappysun.org/vi/hoat-dong/mai-am-khiem-thi-nhat-hong-thi-nghe-sai-gon/

 

Thành An

Cây táo và bài học đạo làm con

posted in: TƯ VẤN | 0

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

– Hãy đến chơi với ta.

– Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

– Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

– Hãy đến chơi với ta.

– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

– Hãy đến chơi với ta.

– Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

– Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

– Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

– Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

 

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

 

Nguồn: Tâm Trí Lực

Liên hệ

Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục và tư vấn tâm lý  cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị

Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com

SĐt: 0922931655

Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/

Website: https://newhappysun.org/en/home/

 

Thành An

 

Tình bạn

Tình bạn là điều gì đó thật kỳ diệu. Nó là thứ tình cảm trong sáng và vô điều kiện, là món quà tặng mà khi đã trao vào tay ai rồi thì hiếm khi giật lại. Vì vậy mà nó bền chắc, có thể kéo dài thăm thẳm qua thời gian và sự xa cách.
Có những buổi tối ngồi trên chiếc xích đu, tôi ngẫm nghĩ thấy mọi thứ đến với mình thật kỳ diệu. Ý tôi muốn kể ở đây là Phương, người con gái Sài Thành. Tôi vào mái ấm trước Phương nên mọi thứ ở đây đã dần trở nên quen thuộc đối với một đứa trẻ ưa thích tò mò như tôi. Thật là thú vị khi bạn được đến một ngôi nhà mới và tự mình khám phá mọi ngóc ngách ở đó: từ phòng thư viện đến phòng nhạc cụ, lẻn qua phòng tâm lý, phòng thu âm và cứ thế lần lượt cho đến khi đôi chân đã mỏi nhử và tự thưởng cho mình một chỗ ngồi êm ái trên chiếc xích đu đong đưa từng làn gió nhẹ dịu mát tâm hồn. Đó là sân thượng tại lầu 4. Bạn thấy không? Ý tôi muốn nói là bạn có cảm nhận giống như tôi? Thiên Ân hiện ra trong trí tưởng tượng của tôi như một thiên đường với đầy đủ mọi thứ thú vị, hấp dẫn, là nơi gắn bó cùng tôi suốt những năm tháng học trò đầy hoa mộng.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua thật yên bình nhưng cũng đầy sự tẻ nhạt vì tôi cứ hết học bài rồi lại ăn cơm, dọn dẹp, nghỉ ngơi rồi lại học bài. Mọi thứ trôi qua như một vòng tròn khép kín. Thời gian đầu, tôi thấy buồn nhiều hơn vì nỗi nhớ nhà, nhớ ba mẹ, mấy đứa bạn nhỏ dưới quê làm nhiều đêm tôi thổn thức. Thật lạ, đôi khi một đứa trẻ khóc không bởi bị ba mẹ đánh đòn, thầy cô trách phạt nhưng lại để cho những cảm xúc nhớ nhung, hoài niệm làm rơi nước mắt. Đó là lần đầu tiên tôi khóc vì nhớ những người tôi yêu thương.
Có bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống này có bao nhiêu điều thú vị. Theo tôi ít nhất là 998 điều: ví dụ như được ăn thỏa thích những món mình thích, được khen khi mình làm được một việc tốt, tìm thấy đường về khi bị lạc, được ngủ thỏa thích khi buồn ngủ, được ngồi hát vu vơ dưới mưa, được sài thỏa thích vi tính cả ngày,… . Nhưng từ khi Phương chuyển đến mái ấm, tôi đã bổ sung thêm điều thú vị thứ 999.
Từ khi Phương xuất hiện, tôi không còn cảm thấy nhớ nhà nhiều như trước. Tôi cũng không còn cảm giác nhàm chán thường ngày. Bằng tính cách điềm đạm của mình, Phương chỉ cho tôi biết quanh mình còn rất nhiều điều thú vị, và hứa sẽ cùng tôi khám phá những điều ấy. Ngoài những giờ học, chúng tôi trò chuyện, cùng ngồi hát với nhau, cùng tập võ, học nhạc, giúp đỡ nhau làm công tác. Và cứ thế chúng tôi tự nhiên trở thành những người bạn thân thiết.
Phương mở ra cho tôi những kích thước mới về cuộc sống bằng một góc nhìn lạc quan đầy hy vọng. Nhìn thấy nắng sau những ngày mưa là một điều thú vị. Nhưng ngay cả trong những ngày mưa, nếu ta chịu mở ra mọi giác quan như một ngôi nhà mở tung các cửa sổ, ta cũng sẽ đón nhận được những cảm xúc tuyệt vời. Phương bảo tôi như thế, nên mỗi khi trời mưa, Phương lại rủ tôi lên sân thượng, ngồi trên xích đu nghe từng tiếng mưa rơi tí tách.
Đôi khi tôi hay nằm mơ, rất nhiều lần tôi mơ thấy tôi và Phương đi dạo trên cánh đồng cỏ non tơ được trang điểm rất nhiều hoa dại li ti trông như những hạt cườm được đính một cách khéo léo vào tấm thảm mịn. Những cánh đồng trong giấc mơ của tôi bao giờ cũng trải dài đến tận chân trời. Có lẽ bạn cũng vậy thôi. Bạn nhớ lại đi, có phải những giới hạn của cuộc đời thực hoàn toàn bị xóa bỏ khi bạn nằm mơ. Ngày thường những lúc gặp Phương, tôi chỉ nghe được tiếng bạn ấy cười cười, nói nói nhưng trong giấc mơ, khuôn mặt của Phương hiện ra thật đẹp. Đôi mắt nó long lanh nhìn về phía tôi với một nụ cười trìu mến. Có lẽ Phương và tôi cũng có chung một cảm xúc, một suy nghĩ. Tôi quý mến Phương và cô ấy cũng đáp lại tôi bằng một tấm lòng chân thành, giản đơn không gì đổi lấy được. Con người thường nói: “Tình bạn là tình yêu không có cánh”. Tôi rất thích cách ví von đó. Bởi Phương và tôi cũng không đứa nào có cánh. Chắc chắn chúng tôi sẽ mãi mãi là những người bạn tốt của nhau.
(Nhất Anh)

Thông Báo Lớp Học Bán Hàng Trực Tuyến đầu tháng 11/2021

bán hàng trực tuyến vào 8g-10g30 sáng Thứ hai 1/11 và sáng Thứ sáu 5/11/2021
– Lớp học về bán hàng online sẽ học trực tuyến, đường link lớp học sẽ được gởi đến các học viên đã đăng ký.
– Thời gian học: từ 8g-10g30 sáng Thứ hai 1/11 và sáng Thứ sáu 5/11/2021 (chỉ có hai buổi này mà thôi). Đây là lớp học thực hành nên cô giáo sẽ hướng dẫn và mỗi người cần thực hành làm theo hướng dẫn, rồi cô giáo sẽ hướng dẫn tiếp.
– Đối tượng: tất cả các bạn khiếm thị trên khắp Việt Nam, các nhân viên cùng các dì thuộc chương trình phục vụ khiếm thị của Hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức đều có thể đăng ký tham gia.
Để đăng ký tham gia khóa học, xin điền vào biểu mẫu đính kèm và gởi về hai địa chỉ email: tuvankhiemthi@gmail.com và nhathongcenter2014@gmail.com, trước 17g ngày 27/11/2021.
tải bản đăng ký tại:
https://docs.google.com/spreadsheets/d/1-5KL4aT1jqfNqOcNqZyxe3J4IpO5v4GQ/edit?usp=sharing&ouid=111162269542231049720&rtpof=true&sd=true
Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị
Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com
SĐt: 0922931655
Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/
Website: https://newhappysun.org/en/home/
Nguyễn Đức Anh Minh