NGOẠI TÔI

Tôi thơ thẩn ở mảnh vườn nhỏ sau nhà, mắt nhìn xa xôi ra cánh đồng lúa đang thì con gái, thăm thẳm một màu xanh. Sương sớm còn đang bịn rịn chưa muốn rời khỏi không gian, chúng vẫn đang chập chờn trên cánh đồng lúa, tạo nên một cảnh hư vô huyền ảo. Bàn tay trong vô thức đưa lên ngắt một chiếc lá mồng tơi xanh biếc còn ướt đẫm sương khuya, rồi cầm trong tay ngoe nguẩy. Những chú gà đang từ trên những cành cây cao gần đó nhảy xuống đất, rồi đuổi nhau chạy quanh sân như thể một thói quen thường nhật. Chợt ngoại tôi từ trong gian bếp bước ra, tay cầm theo chiếc rổ tre, tiến về phía vườn rau. “Thằng Hài hả, dậy sớm vậy con, sao không ngủ thêm xíu nữa, về đây lạ chỗ hay sao mà dậy sớm vậy con” ngoại vừa đi vừa nói với giọng trìu mến. Tôi ngẩn lên miệng khẽ cười rồi đáp lời ngoại, “Dạ, tại con lâu rồi không về quê, nên tranh thủ thời gian ra đây hít chút không khí buổi bình minh chốn thôn quê vậy mà ngoại”. “Bây nói tao mới nhớ, cũng lâu rồi bây không về thăm quê, cũng có đến ba năm hơn rồi còn gì, thời gian trôi sao mà nhanh quá”. Tay ngoại vừa lần theo mấy đọt rau đay xanh mơn mởn vừa đáp với giọng như nuối tiếc. Tôi chợt nhận thấy ngoại tôi đã già đi nhiều, tóc đã bạc nhiều hơn, những nếp nhăn trên mặt như chằn chịt hơn trước, dáng ngoại còng hơn xưa nhiều, tay cũng bắt đầu run. Có cái gì đó như thể ngậm ngùi thoáng qua trong tâm trí tôi, như thể nuối tiếc hay vấn vương một thứ gì đó mà tôi không thể hình dung một cách cụ thể. Ngoại dường như không để ý tới suy tư của tôi, tay vẫn lần hái những ngọn rau, miệng lại nói: “Tao nhớ lúc nhỏ bây rất thích ăn canh cua nấu với rau đay, biết bây về chơi, hôm qua tao có ra đồng bắt được mấy con cua, tính nay nấu chén canh cho bây ăn nè. Ở thành phố, mấy món này không thiếu, nhưng hương vị chắc chắn không đâu bằng ở quê con ạ”. Tôi tiến tới gần chỗ ngoại, tay với hái mấy đọt rau còn đẫm sương, lòng vẩn vơ nghĩ về thời thơ dại. Nếu ngoại tôi không nhắc, có lẽ tôi cũng đã quên mất. Hồi tôi còn nhỏ, gia cảnh nhà ngoại còn nghèo. Gia đình tôi cũng chẳng khá hơn là bao. Mỗi khi nghỉ hè, tôi lại được bố mẹ cho về ngoại chơi. Tôi vẫn nhớ lúc ấy, cứ mỗi sáng khi ra đồng thăm lúa ngoại lại mang theo cái thùng thiếc. Lúc trở về đã có một thùng đầy những con cua đồng. Tôi thích lắm, thích nhất là khi trong thùng có mấy con cua với những cái càng to . Thế là chiều tới, tôi lại có bữa cơm chiều ấm cúng với nồi canh cua rau đay thơm phức. Nhớ lúc đó, tôi ăn một cách quên no luôn. Ngoại nhìn tôi âu yếm nói: “Từ từ ăn con, cơm canh còn nhiều lắm, ăn hết mai ngoại lại làm nữa”. Cứ thế, những bữa cơm trắng với canh rau đay đã nuôi tôi lớn dần theo năm tháng. Giờ đây, tôi đã là một chàng thanh niên vạm vỡ, còn ngoại thì cứ héo mòn theo năm tháng. Tôi chợt thấy xót xa, không biết rằng mình còn được ăn canh rau đay do ngoại nấu bao nhiêu lần nữa. Rồi đây, bóng dáng thân thương kia chỉ còn trong ký ức của một kiếp người.
(Lâm Sang)

Mùi vị quê hương

Vừa tan học, tôi vội vã trở về nhà. Hành lý đã được chuẩn bị từ tối hôm trước. Thật ra, nói là chuẩn bị, chứ có gì nhiều lắm đâu chỉ vỏn vẹn mấy bộ quần áo mặc thường ngày, đồ dùng cá nhân, cùng với mấy món quà cho ngoại. Bởi lẽ, tôi về chuyến này để giải quyết chút hồ sơ, nên thời gian ở lại không nhiều, vì thế mà hành lý cũng khá nhẹ nhàng. Tôi tắm vội, rồi ăn nhanh bát cơm chiều cho đỡ đói. Tôi lại ra ngồi sắp xếp hành lý, điểm tới điểm lui mấy thứ đồ lặt vặt, chỉ sợ thiếu đồ dùng khi ở quê, bởi lẽ việc mua sắm ở quê còn khá khó khăn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, “Chắc điện thoại của bác tài xế gọi đây mà”. Thôi tự nhủ. Tôi trả lời điện thoại rồi vội xách hành lý ra điểm hẹn.
Trước mặt tôi là một chiếc xe giường nằm cao cấp bóng loáng. Tôi chào hỏi mấy câu xã giao với bác tài rồi nhanh chóng bước lên xe. Tôi để ý thấy là trên xe đã có lác đác hai ba hành khách. Tôi chọn cho mình một chỗ phù hợp. Là một trong số những hành khách lên đầu tiên, nên tôi không khó khăn trong việc chọn chỗ cho mình. Tôi lên ngay một ghế ở hàng giữa, tầng trên và gần cuối xe. Với kinh nghiệm đi xe đường dài, để tránh bị làm phiền bởi những vị khách khác, thì vị trí này có lẽ phù hợp hơn cả. Sau thời gian nhốn nháo với việc đón khách, sắp xếp chỗ ngồi, thì bác tài cũng cho xe lăn bánh.
Tôi nằm yên trên chiếc ghế của mình, chân duỗi thẳng, ra chiều thoải mái lắm. Kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực, tôi hướng mắt ra phía cửa kính ngắm nhìn đường phố. Sài Gòn về đêm thật đẹp và lộng lẫy, những tòa nhà cao tầng sánh vai nhau sặc sỡ những sắc màu, những dòng xe cộ đi lại vẫn không ngớt. Trong xe, bác tài xế đang mở một đoạn nhạc khá quen thuộc, nhưng lại nhuộm màu buồn tẻ của những cuộc chia ly. “Chuyến tàu hoàng hôn”. Một bản nhạc khá xưa, nhưng chưa bao giờ nhàm chán đối với tôi, nhất là trên những chuyến xe rời bến trong cảnh chiều muộn như thế này.
Cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ hành trình của mình lúc nào không biết. Có lẽ, tôi đã thấm mệt sau một ngày học tập vất vả ở trường. Tôi cứ mơ màng trong giấc ngủ, quên đi vẻ nhộn nhịp của đường phố về đêm, cũng chẳng thèm nao nao buồn theo điệu nhạc đang du dương vang vọng trong xe.
Gần tới nơi, nhân viên xe khẽ đánh thức tôi dậy, rồi lịch sự thông báo điểm xuống. Tôi ngồi dậy, chuẩn bị hành lý. Vì hành lý khá ít nên tôi cũng nhanh chóng tiến ra cửa. Bác tài cho xe dừng lại tại một trạm xăng dầu gần làng của tôi. Tôi xuống xe không quên gửi lời cảm ơn cùng một vài lời nói mang tính xã giao.
Bây giờ là 2 giờ sáng, trời quê tối đen như mực, bốn bề yên lặng như tờ. Xa xa những ngọn đèn đang chiếu những ánh sáng vàng vọt xuống mặt đường vắng ngắt, thi thoảng có một vài chiếc xe khách chạy vụt qua, phá tan cái không gian tĩnh lặng ấy, rồi mọi thứ lại trở về cái vẻ tĩnh mịch vốn có của nó.
Tôi khẽ hít một hơi thật dài, cái hơi sương đêm lành lạnh hòa cùng hương lúa đang thì con gái căng tràn trong lồng ngực. Chỉnh lại chiếc balô trên vai, tôi bước đi dọc con lộ lớn, tìm đến lối rẽ vào làng. Rảo bước trên con đường làng nhỏ bé, giờ đây đã được đổ bê tông khá sạch sẽ, không gian tĩnh mịch một màu. Tôi dò dẫm bước đi từng bước, tay mò vội chiếc điện thoại trong túi, bật đèn pin để soi đường. “Cũng may là còn kha khá pin” . Tôi nhủ thầm với vẻ tự đắc.
Đâu đó vang lên tiếng gà gáy sớm, tiếng sủa ăng ẳng từ phía xa xa vọng lại của những chú chó quê chăm chỉ, pha lẫn vài tiếng ủn ỉn từ đàn heo thức giấc vì bị thứ gì đó làm phiền. Mùi thơm thoang thoảng từ rặng chuối mọc ven đường, mùi của những loài cỏ dại phảng phất trong không khí, mùi thơm mát rượi tỏa ra từ cánh đồng lúa đang thì con gái được những cơn gió đêm đưa về, mùi bùn hôi hôi từ những cái ao ven đường, tanh tanh mùi hơi nước bởi dòng sông quê, cả cái mùi nồng nồng trong những chuồng heo, chuồng gà bốc ra, tất cả sao thân thuộc quá. Tất cả như hòa quyện vào nhau vẽ lên trong đầu óc tôi một bức tranh đồng quê thân thương trìu mến, một hình ảnh lâu lắm rồi tôi không có dịp nhìn lại. Có lẽ, hình ảnh ấy tôi đã cất vào sâu trong một góc nhỏ nào đó của trí nhớ. Nay, nhờ những thứ hương vị quen thuộc chốn quê nghèo làm sống lại, những hình ảnh của một thời hồn nhiên thơ mộng, nặng những nghĩa tình mà tôi đã lãng quên. Quê hương vẫn như thuở nào, không dời đổi dầu năm tháng có phôi pha, dù đã bao lần ngậm ngùi tiễn biệt những đứa con mà nó đã ấm ủ từ thuở thơ bé, cũng không ít lần dang rộng vòng tay đón chúng trở về bằng những hương vị mặn nồng của xứ sở.
Tôi lửng thửng bước đi trong sương đêm buông nhẹ, lòng chợt bâng khuâng pha chút gì đó ngậm ngùi./.
(Mây Trắng)

THƠ – MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11 (2021)

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

 

Ngày 20/11 là dịp để các học sinh bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình đến với các Thầy, Cô, những người khai mở tri thức, văn hóa, khai sáng cho thế hệ trẻ những bước đường mới trong tương lai. Truyền thống tôn sư trọng đạo là đức tính quý báu được các em trung tâm khiếm thị Nhật Hồng lưu giữ hằng năm. Năm nay, vì đại dịch covid, các em xin được thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của mình tới quý Dì, quý Thầy, Cô, những người luôn đồng hành, hỗ trợ các em qua các bài thơ, văn.

TỔ ẤM YÊU THƯƠNG

Chỉ còn tiếng gió thoảng qua kẻ lá

Tôi ngóng nhìn phía bầu trời xa xa,

Chỉ còn lại những nỗi nhớ thiết tha

Mái trường đã cách xa bao ngày tháng.

Ôi! Những nét phấn trên bảng quen mắt

Những buổi học căng thẳng chẳng hề quên,

Tiếng giảng bài quen tai luôn êm ái

Cứ thế mãi bên tôi trên đường dài.

Dẫu thời gian có phải trôi chậm lại

Thì hiện tại vẫn sẽ đánh thức tôi,

Bước sang qua một môi trường mới

Nhật Hồng tổ ấm yêu vẫn đón mời.

Ước gì! Bây giờ có phép lạ

Cho mùa dịch mau chóng đi qua,

Sờ được ngôi trường còn xa lạ

La cà đủ ngã để thành quen.😁

Tuy rằng vẫn chưa lần gặp mặt

Chắc chắn sẽ có dịp mà thôi,

Mong Thầy Cô luôn dồi giào sức khỏe

Mong quý Dì luôn tươi trẻ mỗi ngày,

Rồi ngày nào đấy con sẽ đến

Ở bên tổ ấm con mến yêu.

NGUYỄN HOÀNG QUY

Khiếm Thị Nhật Hồng

CÔNG ƠN VÔ HÌNH

Lặng lẽ, âm thầm làm vạn thứ

Tay chẳng được phút nào thư thư

Công việc dồn xếp cấp số cộng

Than vãn, kêu ca nào đâu chứ!

Vui vẻ, hiền hòa vẫn cứ như

Mặc cho gian khó chẳng loại trừ

Khỏi ách gian truân, ngàn vất vả

Ấy mà vẫn hi sinh trọn chữ.

Vậy nên con đem cả tâm tình

Thật lòng: Cảm ơn Thầy đáng kính

Bởi những điều Thầy làm đến nay

Cùng những lúc Thầy bỏ quên mình

Để nhanh giúp được các học sinh

Tiếp cận tri thức đạt quang vinh.

Công ơn này chẳng biết trả sao?

Bởi lẽ nó cao quý biết bao

Rhodium chưa chắc bì được

Nên con chẳng biết nên thế nào?

Dù biết sức học này có hạn

Nhưng bởi Thầy chẳng ngại gian nan

Nên con sẽ học hành cố gắng

Xứng đáng công ơn con đã mang.

Nguyễn Thị Hương Giang


NGƯỜI THẦY TUYỆT VỜI

       Giờ đây, cả thế giới đang chống chọi với Covid -19, một loại virus đã giết chết bao sinh linh vô tội. Trong hoàn cảnh ấy, tôi cũng giống như bao học sinh khác đều phải gặp gỡ và học tập với giáo viên qua Intrernet. Tôi biết rằng các giáo viên đã cố gắng để mang đến cho học sinh của mình nhiều kiến thức nhất có thể. Cũng như bao giáo viên khác, thầy dạy anh văn lớp tôi luôn tận tụy với công việc và luôn quan tâm các học trò của mình.

       Thầy tên là N.H.S, 24 tuổi. Thầy đã đồng hành với lớp tôi được một thời gian rồi. Tuy chưa lâu nhưng ngần ấy cũng đủ để tôi hiểu rằng, thầy là người rất chuyên tâm và luôn cố gắng trong công việc. Đối với một sinh viên mới ra trường như thầy, dạy một lớp với những bạn sáng mắt bình thường đã khó, mà nay thầy phải dạy lớp tôi, với các học trò không bao giờ được nhìn thấy vẻ đẹp dịu dàng của “ánh tà dương”, sự khó khăn ấy càng tăng thêm gấp bội.

       Trong tất cả các giờ học, tôi đều cảm nhận rõ sự quan tâm của thầy đối với cả lớp. Sự quan tâm ấy thể hiện qua mọi lời nói và mọi hành động của thầy, mỗi buổi học của thầy là để tôi học hỏi và nâng cao kiến thức ngoại ngữ của mình. Thầy luôn mong muốn trở thành một người bạn đồng hành của chúng tôi thay vì là một người thầy, nhưng trong tôi, thầy vẫn luôn là người đáng kính trọng và để tôi học hỏi những gì tốt đẹp. Nhân vô thập toàn – tôi biết không ai trên thế gian này dám tự xưng là mình hoàn hảo, thầy tôi cũng thế, thầy không nói mình là người hoàn hảo nhưng thầy sẽ cố gắng rèn luyện mỗi ngày để bản thân hoàn thiện hơn.

       “…Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy…” Ngày 20.11 là ngày tri ân Nhà giáo Việt Nam. Chúc thầy được nhiều sức khỏe, chúc mọi điều may mắn và tốt đẹp sẽ đến với thầy, và thầy sẽ mãi là người thầy tuyệt vời nhất trong lòng em thầy nhé !.

Nguyễn Thị Thảo Ngân


CHÚNG EM YÊU THẦY CÔ

       Ông bà ta có câu: “Không Thầy đố mày làm nên”, và cũng chính nhờ có câu ca dao này, giờ đây, em mới hiểu được những công ơn to lớn của quý Thầy Cô, đã cho em tri thức và cách làm người; vì thế, em rất biết ơn và trân trọng quý Thầy Cô.

       Nhớ lại khoảng thời gian trước kia, khi lần đầu tiên được bố mẹ đưa đến trường, thì chắc hẳn ai cũng có cảm giác rụt rè, e sợ. Lúc bấy giờ, chúng em như những con chim non rời tổ tập bay, còn bao bỡ ngỡ giữa bầu trời mênh mông, và rồi để một chú chim non có thể bay hàng nghìn mét thì nó phải cần cù luyện tập. Cũng giống như thế, những người học trò chúng em cần học tập, rèn luyện; nhưng bên cạnh đó, cũng cần có những bàn tay, gậy chỉ đường. Những hình ảnh ấy đại diện cho người Thầy, người Cô, là người đưa đường dẫn lối, là người khơi gợi lên ước mơ, hi vọng tương lai cho em. Không chỉ dừng lại ở đó, Thầy Cô còn là những tấm gương sáng cho em noi theo.

Mặc dù trong cuộc sống có nhiều gian nan, vất vả, nhưng ngày ngày quý Thầy Cô vẫn đến lớp chẳng ngại khó khăn, đã dạy cho em biết chữ, bài ca dao, câu chuyện hay về đạo làm người. Chẳng những thế, Thầy Cô còn sửa cho em từng lời ăn tiếng nói. Mặc dù đôi khi các Thầy Cô có nghiêm khắc, khó tính, nhưng tất cả đều muốn tốt cho em; nhờ những cái nghiêm khắc, khó tính ấy mà em đã khắc phục được khuyết điểm của mình; đặc biệt hơn nữa, những cái la, cái mắng, cái phạt của Thầy Cô, có lẽ rất đáng sợ, nhưng đối với em thì không, vì nó sẽ là những bài học đáng giá nhất trong cuộc đời của em, và nó còn là hành trang cho em mai sau ra đời.

       Thầy Cô không chỉ là những nhà giáo mà còn là những người cha, người mẹ của chúng em, vì những tình yêu thương, tri thức đã  dạy chúng em có lẽ chẳng ai đếm được, và cái tình yêu ấy đầy như sao, như biển. Nếu như nói lên lời cảm ơn, em cũng chẳng biết phải nói bao nhiêu lần cho đủ, nhưng lời cuối cùng em xin nói lên   là: Em rất yêu quý Thầy Cô!.

Nguyễn Hoàng Phú


TÂM TÌNH GỬI ĐẾN CÔ

       Ngày 20.11 cũng sắp đến rồi, hôm nay em xin viết một vài dòng tri ân để gởi đến cô giáo của em _ cô Linh, và những cảm nghĩ khi được học với cô.

Em có nghe trong lời một bài hát: “Cha mẹ cho em một hình hài, thầy cô cho em cả kiến thức…”, đúng như vậy, em lớn lên có được sự hiểu biết về cuộc sống, về mọi vật xung quanh em, đó chính là nhờ công ơn dạy dỗ của thầy cô.

       Thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy cho em làm người, dạy cách sống cho em. Em thấy công lao ấy không gì có thể sánh bằng. Sự vất vả, nhiệt tình, lòng yêu thương thầy cô đem cho học sinh trong sự nghiệp trồng người. Suốt những năm tháng sống tại mái ấm Nhật Hồng, em được các Dì và thầy cô dạy bảo, trong số đó, người em kính trọng và yêu thương nhất là cô Linh. Trong thời gian qua em được cô dạy bảo rất nhiều trong việc học tập. Mỗi khi em chưa hiểu bài thì cô giảng bài lại từng chút cho em hiểu bài hơn; mỗi khi em làm sai việc gì cô đều theo dõi nhắc nhở em. Em còn nhớ như in một lần em ngồi học ngẫu hứng thế nào em cứ lắc lư cả người, cô nhìn thấy không hề la mắng em, cô chỉ nhỏ nhẹ bảo: “Huy ơi! Con ngồi yên học nghiêm túc chứ sao con cứ lắc lư người vậy?”. Rồi cô cười rất hiền từ. Em như sực tỉnh giấc vậy. Lúc đó em cảm thấy hơi ngại, nhưng rồi em lại bình thường suy nghĩ sẽ không làm phiền cô nữa. Mình sẽ cố gắng ngoan hơn.

       Cô quan tâm hết từng bạn trong lớp em. Giọng cô dịu ngọt khi gọi: Hải ơi, Huy ơi, Quốc ơi, Diệu ơi… Cô muốn đem hết kiến thức trao cho chúng em. Bây giờ đại dịch đến làm cho chúng em không đến mái ấm được, hằng ngày chỉ có thể nghe giọng cô giảng bài, nhắc nhở, dạy dỗ qua điện thoại, em càng nhớ cô hơn, em mong đại dịch mau qua để em được đến mái ấm gặp cô Linh, gặp các Dì và những thầy cô khác của em.

       Ngày 20.11 là ngày để chúng em gởi lời tri ân của mình đến các thầy cô. Em kính chúc cô luôn mạnh khỏe vượt qua đại dịch này để dạy dỗ chúng em. Cô đã cho em nhiều kiến thức trong thời gian qua, em rất yêu quý ngày này. Em xin chúc cô cùng quí Dì và những thầy cô trong mái ấm chúng ta có thật nhiều sức khỏe, để dìu dắt chúng em trên con đường học tập. Em sẽ cố gắng học tập để các thầy cô không buồn lòng. Em cảm ơn cô rất nhiều.

 Nguyễn Gia Huy


BÁC NÔNG DÂN VÀ CÁNH ĐỒNG LÚA VÀNG

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có một cánh đồng khô cằn, sơ xác. Nơi đây là một vùng đất trống, đầy sỏi đá và không một chút sức sống. Dường như tất cả mọi người không còn niềm tin vào cánh đồng, dần dần nơi đây cũng chẳng còn một ai thèm để ý hay quan tâm. Rồi một ngày nọ, có một bác nông dân từ phương xa đến, ông ta lại chọn chính cánh đồng này để vun xới, gieo trồng. Mặc cho những lời can ngăn của mọi người, mặc cho những cực nhọc, khó khăn, người nông dân ấy vẫn kiên trì với quyết định của mình mà không hề nao núng, hay muốn từ bỏ. Rồi ngày qua ngày, tháng nối tháng, cánh đồng ấy đã dần trở nên tươi tốt, phì nhiêu, chính nơi đây đã sinh biết bao hoa thơm, trái ngọt.

       Quả thật đúng như vậy, cánh đồng trơ trụi, héo úa kia là hình ảnh của chúng con khi chưa vào Nhật Hồng, còn bác nông dân cần cù, siêng năng chính là hình ảnh của quý Dì và Thầy Cô đã luôn bên cạnh, chở che chúng con. Con biết: khoảng thời gian trước khi đi học và sau khi đi học là vô cùng khác nhau. Trước đây, chính chúng con là những cánh đồng trơ trụi, tiêu tàn, nhưng nhờ sự chăm sóc tận tình của quý Dì và Thầy Cô để một lần nữa giúp sức mạnh nơi chúng con được trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Quý Dì đã không quản ngại khó khăn, cực nhọc, mà hết lòng, hết dạ chăm lo cho chúng con, luôn bên cạnh, an ủi chúng con, động viên chúng con phải cố gắng chăm ngoan, học giỏi và luôn là hậu phương vững chắc để giúp chúng con tiến xa hơn trên bước đường đời. Hơn cả, quý dì là người bạn đồng hành kiên trì nhất của chúng con trên những nẻo đường vừa qua và là mái nhà an toàn nhất cho chúng con quay về sau một ngày dài học tập mệt mỏi. Chao ôi! sao con quên được từng đêm quý Dì phải ngồi trông chừng tụi con học, sao con quên được những lúc ốm đau luôn được quý Dì túc trực chăm sóc, hay những lúc ngỗ nghịch, quậy phá khiến các Dì phải phiền lòng. Đến giờ, khi ngồi viết những dòng này, biết bao hồi ức tốt đẹp đang dần dần trôi về trong con như một thước phim. Liệu rằng, khi ngẫm được những điều này có quá muộn rồi không? Người ta vẫn thường hay bảo: khi có thì không giữ, đến lúc mất rồi mới hối hả đi tìm. Quả thật không sai, thời gian qua chúng con luôn có quý Dì bên cạnh, chưa bao giờ phải xa Nhật Hồng quá lâu. Tuy nhiên, đại dịch vừa rồi khiến chúng con phải rời xa nơi đây quá lâu; lúc này, chúng con mới thật sự hiểu và chân trọng những phút giây ở bên quý Dì là quý giá biết dường nào. Đến giờ, chúng con chẳng mong gì ngoài mong đại dịch mau chóng chấm dứt, cho chúng con được quay về với nơi được gọi là “ngôi nhà thứ hai” này.

       Bên cạnh đó, những hành trang hiện tại của chúng con cũng có một phần công lao to lớn từ Thầy Cô. Thầy Cô đã rất kiên trì với chúng con trong việc giảng dạy. Con biết, để dạy một đứa trẻ bình thường đã là khó, huống chi chúng con còn là học sinh khiếm thị thì việc giảng dạy lại khó gấp đôi, nhưng Thầy Cô chưa bao giờ từ bỏ, trái lại, còn dành cho chúng con sự tâm huyết và kiên trì nhiều hơn các bạn. Có những lúc chúng con chưa thể hình dung nổi một hàm số, một mạch điện hay một chữ hóa học nào cả, mọi thứ đối với con thật mơ hồ và trống rỗng. Có những lúc tưởng chừng như con đã gục ngã và bỏ cuộc, nhưng các Thầy Cô vẫn luôn cố bình tĩnh khuyên nhủ, cùng con làm lại từ đầu tất cả mọi thứ. Bên cạnh đó, có những lúc Thầy Cô đã hóa thân thành những người bạn đồng trang lứa để lắng nghe, thông cảm và thấu hiểu. Đến đây, con chợt nhớ đến một câu thế này: “một gánh sách hay, không bằng một giáo viên giỏi”. Tất cả mọi hành trang, tri thức con có hôm nay là công lao trời bể của Thầy Cô, nếu con có đọc hàng triệu quyển sách cũng chẳng thể có được một hành trang kiên cố cho cuộc đời đến thế.

       Nhân dịp nhà giáo Việt Nam hôm nay, con xin có đôi lời trân trọng gửi đến quý Dì và Thầy Cô. Đầu tiên, con xin chân thành gửi đến quý Dì lời tri ân, trân trọng và sâu sắc nhất. Cám ơn quý Dì vì suốt mười năm qua luôn ở bên con, luôn đồng hành với con trên mọi bước đường mà con chọn lựa. Cảm ơn quý Dì đã giúp con chín chắn hơn, không còn là một đứa con nít bướng bỉnh, không còn mít ướt như xưa. Cảm ơn Thầy Cô vì đã đi cùng con trên chuyến tàu của trí thức, chuyến tàu của thanh xuân. Cảm ơn Thầy Cô đã là người đồng hành, hỗ trợ đắc lực nhất từ hậu phương. Cảm ơn vì Thầy Cô luôn là một kiến trúc sư tâm hồn của con, cảm ơn vì thời gian qua Thầy Cô đã xây cho con một bức tường kiến thức thật kiên cường, con của hiện tại là sự trưởng thành, khôn ngoan và dần biết suy nghĩ thấu đáo hơn; nói cách khác, những gì con có được ở hiện tại là do sự kiên trì vun sới, gieo trồng tri thức lẫn nhân cách từ quý Dì và Thầy Cô dành cho.

       Nhân dịp này, con kính chúc quý Dì và Thầy Cô luôn vui khỏe, hạnh phúc và luôn thành công trên con đường trồng người. Về mặt chúng con, chúng con sẽ cố gắng ngoan hơn, sống tốt hơn để không phụ lòng mong mỏi và tin cậy của quý Dì và Thầy Cô đã luôn dành cho chúng con.

“Mấy ai là kẻ không Thầy,

Thế gian thường nói đố mày làm nên.”

Nguyễn Thị Ngọc Châu – Lớp 11a5


Biên tập:  Sour Thùy Trâm

Để Gió Cuốn Đi – Trịnh Công Sơn

Tình cờ con được nghe bài hát này do một bạn trong Mái Ấm Thiên Ân hát, con đã thấy thật xúc động với những lời ca giản dị mà đi vào lòng người. “Để gió cuốn đi” hay chính là sự quên đi, âm thầm làm một việc thiện xuất phát từ tấm lòng yêu mến. “Để gió cuốn đi” cũng như nhờ gió lan tỏa đi những yêu thương, như những hạt giống cần gió cuốn đi để nảy sinh một sự sống mới ở một chân trời tốt tươi.
Với tâm tình ngày 20 tháng 11, con muốn gửi tặng bài hát này tới toàn thể quý Dì Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức (cách riêng cho dì Maria, dì Anna và dì Têrêsa trong Mái ấm chúng con) và toàn thể quý thầy cô lời biết ơn chân thành vì tấm lòng yêu thương vô bờ và săn sóc, nuôi dạy chúng con nên người có ích.
Con mến chúc quý Dì, quý thầy cô thật nhiều sức khỏe, luôn vui tươi, và bình an mỗi ngày trong ơn Chúa và Mẹ Maria.
Link bài hát:
https://www.youtube.com/watch?v=V-bGC65ZCcg
(Nhất Anh)