Về nhà

       Quả cầu lửa đã khuất hẳn sau những ngọn núi, nhưng những tia sáng cuối cùng cứ vương vấn mãi không chịu nói lời tạm biệt bầu trời. Ở phía xa xa, chân trời vẫn còn lưu lại chút màu sắc nhợt nhạt như những dấu tích của một ngày làm việc vất vả. Ở trên cao, cơn gió mang hơi lạnh của những ngày tháng Chạp tinh nghịch đang nô đùa. Gió thì thầm, gió cười cùng với những ngọn cây. Trong cái lành lạnh ấy, tôi nghe thoang thoảng có mùi hương nhè nhẹ mà vô cùng dễ chịu của một làng quê thanh bình. Tôi hít thật sâu để thu hết thứ không khí trong lành vô cùng đặc trưng ấy vào đầy lồng ngực. Tôi tiếp tục rảo bước trên con đường trải nhựa đen nhánh đang chìm dần vào trong bóng tối. Tôi đang về nhà.
       Nhà của tôi nằm ở cuối con ngõ nhỏ. Con dốc thoải dẫn lên nhà tôi nay đã trở nên xói lở và khó đi. Phải chăng thời gian và mưa gió đã làm nó già đi trăm phần? Hai bên đường, những ngôi nhà của các chú tôi vẫn ở vị trí cũ, chỉ có một sự thay đổi nhỏ là những ngôi nhà ấy nay đã được bao bọc bởi những cánh cổng lớn và tường rào vững chắc, trông có vẻ an toàn và kiên cố lắm. Chỉ duy có ngôi nhà nhỏ cuối ngõ vẫn lẳng lặng giữa hai hàng cây, không cổng sắt, không tường cao. Nhưng chính vì cái vẻ trơ trụi đó mà nó lại trở nên đặc biệt thân thiện và chào đón.
       Từ xa, tôi đã trông thấy bếp củi của mẹ tôi đang đỏ lửa. Ngọn lửa vàng cam bập bùng nhảy nhót quanh một ấm nước. Đã nhiều lần tôi không ngăn được sự thắc mắc, cứ để nó bật lên môi câu hỏi tại sao mẹ không dùng bếp ga cho tiện, mẹ chỉ cười bảo “Cơm bếp củi ngon hơn con ạ”. Phải chăng cơm bếp củi ngon vì có hương khói và mùi vị quê hương? Phải chăng cơm bếp củi ngon vì có những vất vả, hy sinh và tình yêu của mẹ? Phải chăng cơm bếp củi ngon vì luôn có mẹ chờ con về ăn cơm? Mẹ ơi, con đã về rồi.
       Bữa cơm tối hôm đó nhà tôi vui như mở hội, người nói, người cười, người kể chuyện. Chỉ mới một năm không gặp nhau thôi mà tôi tưởng chừng như chúng tôi đã xa nhau một thập niên rồi. Tôi có rất nhiều chuyện để kể và gia đình tôi cũng có rất nhiều chuyện để kể. Tôi thầm tạ ơn Chúa vì qua một năm đầy biến động như vậy mà gia đình chúng tôi vẫn có thể quây quần bên mâm cơm như thế này. Chợt qua làn khói mỏng bốc lên từ xoong canh chua nóng hổi đặt giữa bàn ăn, tôi nhận ra trên khuôn mặt vất vả của ba mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Ba mẹ tôi đã đứng tuổi nhưng tóc vẫn còn đen và trông vẫn còn khỏe mạnh lắm. Chính vì thế mà những vết nhăn không thể nào làm cho ba mẹ tôi già đi một chút nào. Nhưng cuộc đời vất vả, khó nhọc trên nương trên rẫy lại cứ mồn một bày ra cái khuôn mặt khắc nghiệt của nó trên làn da rám nắng và đôi tay của ba mẹ tôi. Công việc chân tay nặng nhọc làm đôi bàn tay ba mẹ tôi bè ra, chai sạn  và thô rát như lòng kênh cuối mùa khô. Mặc dù cuộc sống tất bật nhưng nó sẽ không bao giờ có thể làm cho trái tim của ba mẹ tôi ra chai đá. Trái tim ấy vẫn ấm áp và căng tràn nhựa sống yêu thương dành cho những đứa con và tổ ấm của mình. Và tôi nhìn thấy sâu trong đôi mắt của ba mẹ là một niềm tin mãnh liệt vào gia đình thân yêu, vào cuộc sống và vào tương lai. Ánh mắt ấy bao bọc, chở che tôi và luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn, vững tin cùng với một nguồn khích lệ vô bờ bến.
       Thời gian không chỉ ghi dấu ấn của nó trên đôi mắt, khuôn mặt, làn da của ba mẹ tôi mà nó còn vẽ những đường nét của thanh xuân nhiệt huyết lên hai đứa em trai của tôi nữa. Chúng nó nay đã lớn phỏng cả rồi. Trên khuôn mặt chúng, những đường nét khỏe khoắn của con nhà nông lành nghề cứ dương dương tự đắc, ngang tàn đến kỳ lạ. Những đường nét tự nhiên ấy càng làm nổi bật sự chất phác, thật thà nơi đôi mắt và nụ cười của chúng. Hai đứa nó giống ba tôi như khuôn, đặc biệt là đôi mắt và hai hàng mi. Từ đôi mắt ấy, tôi nhìn thấy được sự ấm áp của trái tim pha lẫn chút tinh nghịch, lém lỉnh của tuổi mới lớn. Nhưng đằng sau cái vẻ chững chạc đó tôi biết là chúng vẫn còn ham chơi và vô tư lắm. Chợt tôi ước gì chúng tôi được bé lại như cái thời còn trèo cây, tắm mưa và bị đòn chung thì thích nhỉ. Nhưng tiếc là thời gian như một mũi tên bắn ra từ cung tên, nó chỉ có thể lao thẳng về phía trước mà thôi, không thể ngoái lại dù chỉ một lần.
       Bữa cơm năm nay vẫn giống năm xưa, vẫn đĩa cá luộc, vẫn xoong canh chua và hơn hết là vẫn năm người chúng tôi quây quần bên nhau. Không khí sôi nổi lúc đầu dần lắng xuống rồi tự nhiên im bặt trong vài giây. Mỗi người chúng tôi theo đuổi những ý nghĩ riêng và thích thú mỉm cười với ý nghĩ của mình. Trong vài giây ngắn ngủi đó, tôi cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết là có một khoảng cách. Đúng vậy, có một khoảng cách vô hình nào đó giữa tôi và gia đình cũng như giữa chúng tôi với nhau mà bất chợt tôi không thể gọi tên. Nhưng tôi biết rằng khoảng cách đó không quá xa, không quá lạnh nhạt nhưng lại vô cùng dễ chịu. Khoảng cách ấy tạo cho tôi một không gian riêng tư đồng thời nó lại gắn bó tôi với gia đình và kết dính mỗi người chúng tôi lại với nhau. Có lẽ khoảng cách đó được gọi tên là trưởng thành. Khi con người ta đến tuổi trưởng thành, người ta thường muốn rời xa gia đình, rời xa chiếc lồng chật chội để tung bay đến chân trời rộng lớn. Nhưng chính lúc ấy họ lại cần gia đình của mình hơn bao giờ hết.
       Không khí rôm rả, vui tươi và ấm áp của bữa cơm gia đình lại quay lại trong căn nhà nhỏ của chúng tôi. Ngoài kia gió cũng thì thầm với cây cỏ những câu chuyện lý thú làm cây cỏ cười rộ lên trong tiếng rì rào. Gió cũng cười khúc khích. Nó mang tiếng cười của cây cỏ cùng với niềm vui của gia đình chúng tôi đến tận mãi chân trời xa.

Nguyễn Thị Thu Uyên

 

 

Lặng

 

       Cơn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua và dịu dàng vuốt mái tóc đen nhánh của một bé gái. Cô bé nhỏ đang đi dạo cùng bố trong công viên dưới ánh mai mơn mởn của một buổi sớm mùa xuân tinh khiết. Cái dáng đi chậm chững mà vô cùng tự tin của em trông thật ngộ nghĩnh và nom đến vui mắt. Cái miệng xinh xinh của em cứ chúm chím cười và bi bô những tiếng nói đầu đời. Bàn tay nhỏ xíu của em nắm lấy ngón tay người bố chặt hơn như để tìm kiếm một nguồn động viên âm thầm nhưng lớn lao từ người bố. Và quả thật, sự hiện diện của người bố chính là nguồn khích lệ mạnh mẽ để cô họa mi nhỏ ấy thêm tự tin cất tiếng hót. Nếu như mùa xuân về mang theo nắng ấm cho cây cỏ thì những tiếng nói trong trẻo của cô bé vừa cất lên lại mang chính mùa xuân về cho người bố. Những âm thanh đơn giản nhưng thiêng liêng ấy như bông hoa điểm mười của cô học trò ngoan dành tặng cho người thầy, như cơn gió mát xoa dịu nỗi chờ mong đã lâu và như con sóng hạnh phúc cứ cuộn trào mãi trong trái tim của bố em. Hóa ra ngôn ngữ lại là một thứ gì đó kỳ diệu đến vậy. Thế mà khi con người lớn lên, chúng ta phải học một bài học khác khó gấp trăm lần bài học nói. Đó chính là bài học im lặng.
       Con người khác biệt với những loài sinh vật sống khác ở chỗ chúng ta có ngôn ngữ và có khả năng giao tiếp. Quả thật, giao tiếp là một món quà vô cùng quý giá mà Tạo hóa đã yêu thương ban tặng cho chúng ta. Nhờ có ngôn ngữ và giao tiếp, con người chúng ta có thể thấu hiểu và cảm thông cho nhau. Tuy nhiên, im lặng và lắng nghe cũng là phương thức giúp con người đến gần nhau hơn. Khi chúng ta im lặng, chúng ta có thể lắng nghe nhiều hơn và thấu hiểu nhiều hơn. Nhưng im lặng là một bài học vô cùng khó bởi vì một thứ mang tên cái tôi. Cái tôi của con người như một thỏi nam châm hút lấy sự tự cao, kiêu căng và tự phụ. Do đó, nhu cầu thể hiện bản thân luôn là nhu cầu quan trọng được đặt lên hàng đầu. Vì vậy, con người khó lòng giữ được im lặng khi cái tôi tự cao tự đại đã lên tiếng. Một mặt lời nói là cơn gió mát, là dòng suối dịu êm, ngọt ngào nhưng mặt khác, lời nói lại là một con dao đâm xuyên trái tim của người khác. Vì vậy, đôi khi im lặng lại là chìa khóa giải quyết những cuộc cãi cọ, bất bình hay tranh chấp. Khi chúng ta im lặng thì không đồng nghĩa với việc chúng ta thua cuộc, nhưng chính lúc đó chúng ta đã đánh bại cái tôi tự đắc và hiếu thắng bên trong chúng ta. Hơn nữa, những lúc im lặng, chúng ta có nhiều thời gian hơn để xem xét vấn đề, nhờ đó mà những quyết định ta đưa ra lại hiệu quả và sáng suốt hơn. Nhiều lúc im lặng lại là cơ hội để chúng ta nhìn thẳng vào tâm hồn, lắng nghe và trò chuyện với chính mình. Khi chúng ta im lặng là lúc chúng ta đưa tâm hồn, trái tim và bộ não của chúng ta chạm đến sự bình yên. Khi đó, chúng ta biết chúng ta là ai và vì sao ta lại có mặt trên cõi đời này. Và im lặng còn là dịp để chúng ta lắng nghe và kết nối trái tim với thế giới. Những khi im lặng là lúc chúng ta lắng nghe nhiều hơn, lắng nghe để hiểu những người xung quanh, lắng nghe để trò chuyện và lắng nghe để chia sẻ với họ.
       Mỗi sáng thức dậy chính là cuộc đời ban tặng cho chúng ta một ngày nữa để sống, để yêu thương và để cống hiến. Hãy thử im lặng và lắng nghe con tim chúng ta đang thì thầm những gì để chúng ta thêm yêu bản thân mình. Hãy lắng nghe sự tỉnh giấc của mọi vật xung quanh để ta thêm yêu thế giới. Và hãy lắng nghe sự bắt đầu của một ngày sống mới để chúng ta hiểu sự sống quý giá đến chừng nào. Hãy trân quý những giây phút hiện tại mà ta đang sống.

Nguyễn Thị Thu Uyên

 

 

Hai Phương Pháp Dạy Học Tích Cực Phổ Biến Trong Nhà Trường

posted in: DẠY KÈM, TƯ VẤN | 0

 

 

Những phương pháp dạy học tích cực giúp cho học sinh có hứng thú hơn trong việc học, hình thành nên phẩm chất tự học, phát huy năng lực tư duy của học sinh, hình thành nên nhiều kĩ năng mới. Ngoài ra, dạy học tích cực cũng giúp cho giáo viên đổi mới tiên tiến hơn hình thức dạy và học trong nhà trường. Tạo được không khí sôi nổi, chủ động, tự giác giữa thầy và trò trong việc học. Bài viết lần này sẽ cho các bạn hiểu rõ hơn về các phương pháp, đặc biệt là hai phương pháp dạy học tích cực phổ biến hiện nay.

 

Phương pháp dạy học giải quyết vấn đề

Với phương pháp giải quyết vấn đề, giáo viên sẽ tổ chức theo tiến trình tìm tòi, khám phá theo nghiên cứu khoa học để xây dựng bảo vệ tri thức mới. Phương pháp dạy học này gồm 3 phần:

  • Phần 1: Chuyển giao nhiệm vụ bất ổn hóa tri thức, phát biểu vấn đề.
  • Phần 2: Học chủ động, độc lập, tìm tòi trao đổi, giải quyết vấn đề.
  • Phần 3: Thảo luận, thể chế hóa vận dụng tri thức mới.

 

Phương pháp dạy học theo dự án

Đây là kiểu tổ chức dạy học phức hợp. Trong đó, người học sẽ thực hiện một số nhiệm vụ về lí thuyết thực hiện và thực hành tạo ra các sản phẩm.

  • Phân loại
    – Theo chuyên môn, có dự án theo một môn và dự án liên môn.
  • Theo quỹ thời gian, có dự án nhỏ, dự án trung bình và dự án lớn.
  • Theo nhiệm vụ, có dự án tìm tòi, dự án nghiên cứu, dự án thực hành và dự án hỗn hợp.
  • Đặc điểm

Ba đặc điểm cốt lỗi của phương pháp này là định hướng người học, định hướng thực tiễn, định hướng sản phẩm. Khái niệm và nguyên lí dạy theo dự án thông qua bảng câu hỏi định hướng gồm câu hỏi khái quát, câu hỏi bài học và câu hỏi nội dung. Câu hỏi khái quát và câu hỏi bài học là dạng câu hỏi mở (nhiều phương án) và câu hỏi nội dung là câu hỏi đóng (một phương án).

  • Tiến trình tổ chức

Giai đoạn 1: Thiết kế dự án

  • Xác định mục tiêu.
  • Xây dựng ý tưởng dự án thiết kế hoạt động.
  • Xây dựng bộ câu hỏi định hướng.
  • Lập kế hoạch đánh giá và xây dựng các tiêu chí đánh giá.
  • Xây dựng nguồn tài nguyên tham khảo.

Giai đoạn 2: Tiến hành dạy học theo dự án

    • Bước 1: Hướng dẫn học sinh và dạy học ý tưởng theo dự án bằng cách xác định mục tiêu và thảo luận.
  • Bước 2: Đánh giá nhu cầu người học trước khi thực hiện dự án.
  • Bước 3: Chia nhóm nhỏ và lập kế hoạch dự án.
  • Bước 4: Học sinh thực hiện dự án theo kế hoạch đã đặt ra.

Giai đoạn 3: Kết thúc dự án

  • Học sinh trình bày sản phẩm của mình.
  • Giáo viên và học sinh đánh giá nhận xét rồi rút ra bài học, tổng kết bài học.

 

Trên đây là hai phương pháp dạy học tích cực phổ biến nhất trong nhà trường hiện nay. Mong rằng bài viết đã giúp ích cho các thầy cô có thêm những phương pháp dạy học mới lạ nhằm giúp cho lớp học bớt đi tẻ nhạt mà có thêm  sự sôi nổi, tạo tính tương tác và chủ động sáng tạo giữa giáo viên lẫn cả học sinh.

 

Thành An

Phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị

Email/Facebook: tuvankhiemthi@gmail.com

SĐT: 0922931655

Fanpage:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/

Website: https://newhappysun.org/en/home/

 

Từ khóa:

 

Nhật Ký Tết Đoàn Viên

Tết Nhâm Dần 2022 đi qua đã để lại trong tôi bao nhiêu nỗi niềm của sự sum họp đoàn viên. Đây cũng là dịp cho chúng ta ôn lại những nét đẹp trong văn hóa tín ngưỡng truyền thống những ngày đầu năm mới của người Việt Nam.

22 tháng chạp, tôi và anh trai tôi đi mua sắm tết cho mẹ ở chợ Hải Thượng Lãn Ông. Đến đây, tôi thấy hàng hóa bày biện rất bắt mắt. Bao lì xì, chữ thư pháp, trái cây giả, mai đào giả, lồng đèn và có cả đồ cúng ông Công ông Táo. Tôi nghe qua lời mô tả của anh thì các cô chú ở chợ trưng những món hàng rất đẹp, màu sắc sặc sỡ và đa dạng đủ loại đồ cho khách tha hồ mà lựa. Gần giữa trưa, xe cộ tấp nập và khách đến càng lúc càng đông. Ai nấy cũng đều khẩn trương mua cho mình những lễ vật tốt nhất để chuẩn bị cho tết Nhâm Dần làm cho nhà mình đẹp mắt. Tôi đã lựa chọn những phong bao lì xì đỏ rực, câu đối và khẩu pháo cho dịp tết lần này. Theo quan niệm dân gian xưa, trong những ngày đầu năm tết âm lịch. Nếu nhà cửa mình được trang hoàng sáng sủa thì xem như năm đó mọi người trong nhà đều may mắn, tài lộc đầy nhà, làm ăn tấn tới và nhà xem như là sáng nguyên năm.

Sáng ngày 23 tháng chạp, tôi thức dậy trong sự khẩn trương của mẹ. Buổi sáng hôm ấy, mẹ đã bắt lên bếp nồi chè để chuẩn bị cho việc cúng ông Công ông Táo. Hôm nay mẹ tôi nấu chè đậu. Quan niệm của mẹ, mẹ không cúng chè trôi nước nhưng chỉ cúng chè đậu vì mẹ muốn các con và cả mẹ trong năm Nhâm Dần 2022 mọi chuyện đều sẽ đậu, mọi công việc đều thành công và mọi khó khăn đều vượt qua tất thảy. Sau khi chuẩn bị xong nồi chè, mẹ tiếp tục dọn bàn thờ để đưa ông Táo về trời báo cáo sự việc diễn ra trong năm của gia chủ. Lúc này, mẹ tôi lại tất bật chuẩn bị. Tôi cũng có đề nghị mẹ cho mình được giúp mẹ nhưng mẹ tôi từ chối. Dọn xong, mẹ bắt đầu bày biện bàn thờ và đốt nhang khấn vái.

Chiều 24 tháng chạp, mẹ và tôi đã bước đến nghĩa trang Bình Hưng Hòa để tảo mộ ông bà tổ tiên. 14h00, tôi và mẹ đã gửi xe trước cổng nghĩa trang. Đi sâu vào thêm 200m thì đã tới được mộ của ông bà tôi. Ngoài mẹ con tôi ra, một số người cũng đến đây tảo mộ. Hằng năm, cứ từ 20 cho đến 25 tháng chạp âm lịch là mỗi thế hệ con cháu trong gia đình tại Việt Nam đều đi tảo mộ, chăm sóc mồ mả ông bà tổ tiên. Khói hương bay nghi ngút cộng với nắng ấm giữa trưa và một chút không khí tĩnh lặng làm cho nơi này thật trang nghiêm, giống như ông bà của mình đang ở bên cạnh mình vậy.

Đến 25 tháng chạp, tết cũng đã cận kề rồi! Chiều hôm đó, mẹ tôi trong bếp sáu tiếng đồng hồ, mẹ đang cặm cụi chuẩn bị những món như thịt kho hột vịt, thịt luộc ngâm nước mắm… để cho ba ngày tết có món mà đãi khách và no bụng. Khi tôi soạn xong nội dung bài học cho các em học sinh, tôi bước qua chỗ mẹ đang nấu. Bất chợt tôi hỏi mẹ:

  • Mẹ ơi! Tại sao ba ngày tết người ta lại nấu một nồi thịt kho hột vịt to đùng như thế này vậy mẹ?

Mẹ trả lời:

  • Cái nồi thịt kho hột vịt này mà mình làm đầy nồi khiến cho một năm của mình đủ đầy, ấm cúng. Vả lại trong tết không có ai bán đồ ăn nên đây cũng là món dự trữ ba ngày tết.

Mẹ cho tôi ăn thử, tôi cảm thấy cho dù chỉ là một món ăn dân giã nhưng đúng thật là quá ngon.

Từ 26 đến 28 tết, mẹ ra chợ mua thêm trái cây và bông cúng cho giao thừa năm nay. Cầu, dừa, đủ, xoài, nho, mứt, dưa hấu, đều là những trái mà mẹ sẽ đưa lên bàn thờ ông bà tổ tiên trong dịp tết này.

Ngày giao thừa đã đến, trong nhà đang tất bật chuẩn bị những lễ vật cuối cùng cho cái tết đầm ấm năm nay. Giữa trưa, mẹ và tôi còn phải chạy ra chợ để mua một ít đồ tết. Chiều cuối năm, một chiều sum vầy cùng gia đình. Đó là một chiều với không khí xuân rộn rã, vui tươi, nôn nao. Mẹ và những người trong nhà lại tiếp tục dọn dẹp nhà cửa, còn mấy anh em trong nhà thì đang ngồi ăn bánh và uống nước ngọt cùng nhau. 23 giờ 35 phút, tôi cùng với mẹ đi lên gác làm những công đoạn cuối cùng để cúng giao thừa. Năm nào cũng vậy, gia đình tôi cũng giống như bao gia đình Việt Nam khác đến đêm giao thừa người người nhà nhà đều đốt nén hương và cầu nguyện một năm bình an.

Đúng 0h00 ngày 1 tháng 2 tức mùng 1 tết Nhâm Dần, tiếng pháo nổ rền vang giòn giã khắp nơi, báo hiệu một năm mới nữa lại sang. Cũng trong đêm đó, tôi đã cầu mong cho mình một năm mới bình an, công thành doanh toại, hạnh phúc, may mắn. Sau đó, tôi đã tụng Chú Đại Bi trong thời khắc đầu tiên của năm mới mong rằng mọi ước nguyện của tôi đều trở thành hiện thật. Cúng xong xuôi hết tất cả, tôi chạy xuống dưới nhà lấy liền cái điện thoại gửi những lời chúc tốt đẹp đến những người bạn. Đang nhắn tin chúc tết các bạn của tôi thì mọi người đều tập trung hết lại ở dưới nhà cùng trao cho nhau lì xì may mắn đầu năm.

Sáng mùng 1 tết, vị khách đầu tiên của mẹ đến xông đất. Đó là một buổi tiếp khách mà mẹ, khách với tôi có một buổi nói chuyện thật thân tình, vui vẻ ngày đầu năm. Ngồi chơi hơn một tiếng đồng hồ thì vị khách mới ra về. Đến giữa trưa, nhà tôi có một bữa tiệc cây nhà lá vườn nhưng rất sôi động với nhạc sóng “sập sình” cùng các cô chú hàng xóm.

Sáng mùng 2, tôi, mẹ, anh hai và thằng cháu cùng nhau đi chùa để cầu cho một năm an lành và thành đạt. Trong cái nắng vàng óng ánh, cả bốn người chúng tôi từ từ bước ở cổng vào sân bên trong chùa lạy Phật. Mỗi vị Phật ở đây đều có dáng vẻ rất uy nghiêm và trang trọng. Mẹ đã cho tôi cầm trên tay những nén hương với khói bay cay xè mắt để cùng nhau cầu nguyện cho một năm như ý muốn. Cảnh vật xung quanh hôm đó, cảm nhận qua lời kể của mẹ nó rất rực rỡ. Mai đào đều đua nhau khoe sắc, trông rất lộng lẫy, kiêu sa. Vì cảnh đẹp của cây đào quá bắt mắt, tôi đã chụp một bức ảnh kỷ niệm ngay nơi này. Lễ Phật xong, gia đình tôi tạm ngồi nghỉ ở quán nước trong chùa một lát rồi mới ra về.

 

Thành An

Phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị

Email/Facebook: tuvankhiemthi@gmail.com

SĐT: 0922931655

Fanpage:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/

Website: https://newhappysun.org/en/home/