Hướng dẫn sử dụng trình duyệt internet trên smarphone Samsung một cách hiệu quả

Xin chào các bạn! Nhằm giúp người nhìn kém có thể sử đụng chiếc smartphone Samsung một cách hiệu mà đồng thời vẫn bảo vệ được thị lực cho đôi mắt, hôm nay mình xin chia sẻ đến các bạn cách bật/tắt “Chế độ tối” và điều chỉnh “Kích thước văn bản” khi các bạn thực hiện duyệt web trên ứng dụng duyệt web internet của Samsung nhé!

Bài viết chi tiết kèm theo hình ảnh minh họa các bạn chọn vào link dưới đây nhé!

Link

  1. Hướng dẫn bật/tắt “Chế độ tối” trên trình duyệt internet.

Bước 1: Các bạn vào trình duyệt internet trên thiết bị.

 Bước 2: Các bạn bấm chọn phím tắt “Công cụ” biểu tượng ba dấu gạch ngang ở phía dưới bên phải màn hình.Trong cửa sổ vừa hiện lên các bạn chú ý vào phím tắt có biểu tượng hình mặt trăng khuyết. Đây chính phím tắt để bật/tắt “Chế độ tối” trên trình duyệt. 
Bước 3: Để bật/tắt chế độ tối các bạn bấm vào phím tắt “Chế độ tối” nhé!

  1. Hướng dẫn điều chỉnh “Kích thước văn bản” trên trình duyệt internet

Bước 1: Các bạn vào trình duyệt internet trên thiết bị.

Bước 2: Các bạn bấm chọn phím tắt “Công cụ” biểu tượng ba dấu gạch ngang ở phía dưới bên phải màn hình. 
Trong cửa sổ vừa hiện lên các bạn chú ý vào phím tắt có hình hai chữ T nhỏ và T lớn nằm cạnh nhau. Dây chính là phím tắt “Kích thước văn bản”. 
Bước 3: Bấm vào phím tắt “Kích thước văn bản”.

Bước 4: Trong cửa sổ “Kích thước văn bản” vừa hiện ra các bạn kéo con trỏ trên thanh trượt qua phải để tăng kích thước văn bản lên và ngược lại kéo con trỏ trên thanh trượt qua trái để giảm kích thước văn bản xuống.

Bước 5: Cuối cùng để hoàn thành quá trình thay đổi kích thước văn bản các bạn bấm vào “OK” nhé!

Chỉ cần thực hiện những bước đơn giản như vậy thôi là các bạn đã có thể thoải mái đọc tin tức trên smartphone Samsung với một kích thước phông chữ thật to và rõ rồi đấy. Điều này sẽ rất tốt cho những đôi mắt gặp vấn đề về thị lực như chúng ta phải không các bạn.

Mình chúc các bạn sẽ có những trải nghiệm thật tuyệt vời với chiếc smartphone Samsung của mình nhé!

Mọi góp ý các bạn vui lòng liên hệ với mình qua nick Facebook Messenger: Nguyễn Phước Linh nhé!

Người viết: Nguyễn Phước Linh

 

 

 

 

 

 

 

 

Mưa

Những hạt mưa nặng trĩu cứ tranh nhau xô vào ô cửa kính, rồi cuộn tròn lăn xuống tạo thành những vệt nước trông thật vui mắt. Tôi mở hé một cánh cửa sổ để cảm nhận rõ hơn cái không khí mát lạnh thiếu vắng trong suốt những tháng dài nắng nóng. Tôi đưa cánh tay ra ngoài để những hạt mưa nhảy nhót trên bàn tay nhỏ nhắn và cũng để chào tạm biệt cái nóng khắc nghiệt của Sài thành. Bỗng nhiên, sự hí hửng vừa lúc nãy biến tan như những bong bóng nước khi mà xuyên qua màn mưa, tôi nhìn thấy một bé gái đang co ro trú mưa ở phía đường đối diện. Cô bé gầy nhom, bộ quần áo cũ kĩ trên người đã bị ướt, ắt hẳn em đang lạnh lắm, bàn tay nhỏ của em quạt quạt như cố làm khô xấp vé số trên tay. Trong giây phút đó, tôi bỗng chạnh lòng.
Trong những tháng dài nắng nóng, dưới cái tiết trời oi ả, nóng bức đến khó chịu, ai cũng mong ngóng những cơn mưa đầu mùa chóng về. Rồi khi ông trời hào phóng ban tặng những cơn mưa nặng trĩu hạt cho Sài thành, thì tôi thấy chẳng cần thiết nữa. Cần thiết thế nào khi mà những cơn mưa đấy lại là một tảng đá lớn trên chặng đường mưu sinh của những con người kiếm cơm trên đường phố?. Họ là những người bán vé số, nhặt ve chai hay chạy xe ôm. Khi trời nắng, họ có thể đội nắng mà rảo bước tìm miếng cơm manh áo, nhưng khi những cơn mưa kéo về, đồng nghĩa với việc nó kéo theo những mối lo toan cho ngày mai. “Nếu ngày mai trời mưa, thì lấy gì ăn, lấy gì mà nuôi bản thân, lấy gì mà nuôi gia đình?”. Kế sinh nhai thường ngày của họ bỗng trở nên vất vả và khó khăn đến lạ kì trong những ngày mưa dầm.
Ngoài trời, những hạt mưa vẫn tỉ tê thì thầm những lời ngọt ngào với những ngọn cây cao, nhưng sao nó rót vào lòng những con người lam lũ kia cái lạnh giá của sự lo toan?. Mưa ơi, sao lại không hát khúc ru ngọt ngào ấy vào lúc nửa đêm mà nhường chỗ cho một ngày nắng ấm, để những đôi chân kia lại rảo bước đi tìm miếng cơm manh áo trên đường đời lam lũ./.
Người viết: Thu Uyên

CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG

Giữa thành công và hạnh phúc chỉ tồn tại một ranh giới rất mỏng. Thực tế đã chứng minh có nhiều người vẫn luôn loay hoay để tìm ra một con đường dẫn đến thành công và hạnh phúc. Một điều kiện tiên quyết để có được kết quả đó là phải biết bỏ qua thói háo thắng, kiêu căng và cái tôi quá lớn của bản thân chúng ta. Theo tâm lý thường tình, có ai mà không muốn bản thân được nổi bật, được nhiều người chú ý đến hay được đánh giá cao về tài năng, sự hiểu biết trí tuệ… Nhưng liệu điều ấy có mang lại hạnh phúc thật sự và bền lâu cho chúng ta? Câu trả lời là không. Vì có biết bao người giỏi, người tài năng xuất chúng vẫn đau khổ và bất mãn với cuộc đời, với đồng loại và với chính mình. Vậy Hạnh phúc tìm nơi đâu? Và Thành công làm sao mà có được? Chúng ta không thể tìm sự thành công hay hạnh phúc nơi dưới mái gia đình mình. Vì gia đình vốn dĩ đã là nơi nuôi dưỡng niềm hạnh phúc cho chúng ta, là mảnh đất kiến tạo thành công cho chúng ta rồi. Thành công và Hạnh phúc không ở đâu xa vì nó là những năng lực đã chứa đựng trong chính mỗi con người. Chúng ta cần phải cố gắng khám phá chính mình và phát huy tiềm năng đó. Không phải để chứng minh với đời hay với người nhưng là để góp phần làm cho đời đẹp hơn, cho mọi người xung quanh hạnh phúc hơn. Một người không có thiện chí lắng nghe, không có khả năng thấu cảm và đặt mình vào vị trí, hoàn cảnh, tâm trạng của người khác thì cũng khó cảm nhận được những giá trị nho nhỏ của hạnh phúc. Có một đôi tình nhân rủ nhau đi xem phim, trên đường về hai người bình luận và đưa ra những ý kiến về bộ phim. Chỉ vì không đồng quan điểm ở một vài chi tiết, thay vì nhẫn nhịn thì hai người to tiếng với nhau bởi lý do hết sức đơn giản là về quá khứ của diễn viên ấy. Họ đã giận nhau. Và kết cục sẽ ra sao nếu mỗi người cứ bảo vệ “cái tôi” của mình? Để chiến thắng người ta rất dễ dìm dập người khác, thậm chí không ngại ngần đắn đo đem cả những điểm chưa tốt của đối phương ra nói xấu, đặt điều, kết án. Thử hỏi đó có là cách làm cho chúng ta thêm thành công hay thêm giá trị hơn trong mắt người khác. Ôi chao! Giữa cuộc sống đời thường này, nếu để tâm một chút, chúng ta có thể thấy muôn vàn bài học về sự thành công và hạnh phúc mà Thượng Đế đang nhắn gởi chúng ta, đó là hành trang, là nơi dạy chúng ta tiến bước. Đừng quá cầu toàn hay háo thắng bởi ta không thể hạnh phúc một mình hay thành công một mình. Chúng ta cần có gia đình, bạn bè, thầy cô, đồng nghiệp… Và ngay cả những con người vô danh tiểu tốt mà ta chỉ đi ngang qua họ trong cuộc đời này. Tất cả đều có một sự liên đới vô hình nào đó. Trong công việc hằng ngày của bạn, bạn phải có mục tiêu và cố gắng để đạt được thành công nhất định nào đó. Thành công ấy trước hết là chiến thắng chính mình, chiến thắng hoàn cảnh và ngay cả những điều bất lợi nhất, có khi lại là động lực đẩy chúng ta tiến xa hơn. Chẳng hạn như siêu đầu bếp người Mĩ, bà từng là một đầu bếp nhưng khi đôi mắt của bà bị mất thị lực thì gia đình và người thân không cho phép bà vào bếp. Nhưng bằng niềm đam mê với nấu ăn và đã vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống để sống với đam mê, bây giờ bà là một siêu đầu bếp khiếm thị nổi tiếng trên thế giới.
Tóm lại, Thành công và Hạnh phúc là khoảng trời bao la, có nhiều con đường để đưa bạn đến vùng trời ấy. Mỗi người hãy tự khám phá và trải nghiệm, bởi Thành công luôn bắt đầu bằng sự độc đáo khác biệt và Hạnh phúc thì khởi nguồn từ những cảm nhận đồng điệu giữa người với người.
Người viết: Hoàng Chi Mạnh

Gieo mầm tình yêu

Căn phòng nhỏ của tôi càng trở nên ngột ngạt dưới tiết trời oi ả của buổi trưa hè. Ngoài trời đang trở mình muốn mưa nên không khí càng thêm phần nóng bức một cách khó chịu. Đứng bên cửa sổ, tôi cảm nhận được cái nóng cháy da cháy thịt của Sài Gòn, nhưng cái lạnh lẽo của sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang bóp chết con tim tôi.
Không biết từ bao giờ thứ gọi là tình cảm gia đình ấy không còn thuộc quyền sở hữu của tôi nữa. Có lẽ từ khi tôi phải rời nhà quá sớm để đi học hòa nhập. Khoảng cách địa lý và sự thiếu giao tiếp đã dựng nên bức tường kiên cố giữa tôi và gia đình. Tôi không thể nào hiểu được nguồn gốc của giọng nói lạnh lùng, cử chỉ xa lánh và thái độ giữ khoảng cách của người thân. Nhiều lần ngập ngừng ở ngưỡng cửa, tôi cố tìm can đảm để bước vào nhà. Tôi muốn được đối xử như một người con, một người em, chứ không phải là một người dưng hay một vị khách. Tôi biết, khoảng cách là kẻ thù lớn nhất gây hao mòn tình cảm, việc thiếu giao tiếp với người thân là thứ vũ khí nguy hiểm có thể cắt đứt mối thân tình. Tôi cũng biết tình cảm gia đình vô cùng thiêng liêng, vô cùng quý báu và con tim tôi cần thứ tình cảm ấy để lại được sống. Nhưng… Tôi cần phải làm gì đây?
Ngoài trời những giọt mưa đầu tiên đang trượt dài trên tay tôi rồi biến mất. Ừ, mưa. Tim tôi cũng cần có mưa để gieo lại hạt giống gia đình, cần có sự ấm áp của mặt trời tình yêu để hạt giống ấy đâm chồi và lớn lên. Đúng rồi, tôi sẽ phá hủy bức tường vô hình giữa tôi và những người thân, gieo lại tình cảm gia đình và nuôi dưỡng nó./.
Người viết: Thu Uyên