TRI ÂN

Chúng con không may mắn như mọi người về phương diện giác quan, chúng con là những người khiếm thị. Tuy nhiên, chúng con biết phấn đấu vươn lên, biết nỗ lực hết mình để vượt qua những khó khăn thử thách, chúng con biết học hỏi tìm tòi sáng tạo, chúng con biết lắng nghe và đồng thời chúng con cũng biết chia sẻ. Chúng con chia sẻ cho nhau những tâm tư, những niềm vui nỗi buồn, để rồi chúng con học lại cho nhau là cái bắt tay, là sự cổ vũ, là niềm động viên cùng nhau bước tiếp. Chúng con cảm thấy vui vì những việc chúng con đã làm được cho đến ngày hôm nay. Chúng con cảm thấy tự hào hãnh diện và vô cùng sung sướng, bởi vì những chiếc bánh mà chúng con làm ra được mọi người tin tưởng ủng hộ. Để trở thành chúng con của ngày hôm nay, đây là một quá trình dài nổ lực phấn đấu, chứ không phải tự nhiên mà có được. Mỗi ngày trôi qua, chúng con đều phải vươn lên hoàn thiện bản thân của mình, để có thể khẳng định với mọi người rằng chúng con có tật nhưng không tàn, mà nếu đã có tàn cũng không phế.
Chúng con thật sự cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều, vì đã ủng hộ động viên chúng con trong suốt thời gian vừa qua. Chúng con cảm ơn gia đình, thầy cô bè bạn đã tin tưởng chúng con. Đồng thời, chúng con cũng xin cảm ơn các Cha, các Thầy, các Dì. Đặc biệt là các dì thuộc hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức đã mở ra tiệm bánh Happy Sun cho chúng con có công ăn việc làm, để có thể tự lo cho bản thân mình và giúp đỡ phần nào đó cho gia đình. Chúng con cũng không quên. cảm ơn tất cả các khách hàng đã tin tưởng ủng hộ trong suốt thời gian vừa qua. Chúng con không biết nói gì hết ngoài lời cảm ơn và cảm ơn./.

Người viết: Nguyễn Văn Linh

TÌM HIỂU VỀ VIRUS MÁY TÍNH

Cụm từ (virus) không còn xa lạ gì đối với người sử dụng máy tính. Virus rất độc hại, Virus rất nguy hiểm đối với máy tính, nhưng độc hại, nguy hiểm thế nào thì không mấy ai hiểu rõ được. Vậy thì hãy cùng mình tìm hiểu những thông tin về Virus máy tính trong bài viết này nhé.
Virus máy tính là sản phẩm do con người tạo ra, chúng là loại phần mềm có chức năng tự sao lưu giữa máy tính bị lây nhiễm này với một máy tính khác và khiến cho máy tính ấy cũng sẽ gặp phải những vấn đề ngoài mong muốn
Chúng lây qua máy tính bằng những cách nào? Chúng có thể lây qua bằng một thông báo có nội dung hấp dẫn gửi về Email của máy, sau đó người dùng chỉ cần mở thông báo ấy ra, hoặc chỉ cần nhấp vào đường link trong thông báo đó thì ngay lập tức Virus sẽ xâm nhập được vào máy tính. Một hình thức khác nữa đó chính là các phần mềm đã được bẻ khóa hay là Crack không rõ nguồn gốc trên mạng, cách này cũng sẽ là cánh cửa để Virus dễ dàng xâm nhập vào máy của chúng ta. Cùng với đó, việc sao chép những tập tin đã có Virus, qua USB, thẻ nhớ, qua những lỗ hổng phần mềm, những cách tưởng chừng đơn giản kia sẽ làm cho chiếc máy tính của bạn cũng bị dính Virus đấy.
Virus được sử dụng để làm gì? Sau khi đã xâm nhập vào máy tính, chúng sẽ gây tiêu tốn tài nguyên hệ thống, làm hư hỏng các file, các phần mềm, làm tê liệt máy tính, mã hóa toàn bộ dữ liệu, đánh cắp dữ liệu, … Mục đích chính của những việc này chính là để tống tiền, sử dụng thông tin cá nhân của chủ nhân máy tính vào những mục đích nào đó không được hay ho lắm, ví dụ như là mượn tiền của người thân, lấy cắp thẻ tín dụng, rao bán thông tin tài khoản trên các trang web đen, …
Cách phòng tránh Virus: Chúng ta không thể tránh được hoàn toàn Virus đâu, chỉ có thể hạn chế tối đa những loại phần mềm không mời mà đến bằng cách tránh việc sao chép các tập tin không cần thiết, tải phần mềm từ những trang web có uy tín, chỉ sử dụng một USB hay thẻ nhớ khi muốn sao chép dữ liệu từ một máy tính lạ, thường xuyên dọn dẹp các file rác, không đăng nhập tài khoản cũng như là cắm USB hoặc thẻ nhớ vào máy tính ở những nơi công cộng, thường xuyên kiểm tra cập nhật phần mềm để có thể vá những lỗ hổng bảo mật, không mở bất kì thư điện tử nào không rõ người gửi cũng như không mở các đường link trong thư, không truy cập những trang web có nội dung không phù hợp, sao lưu dữ liệu định kì, sử dụng chương trình quét Virus.
Đó là tất cả những gì mà mình biết. Mong rằng sau khi đọc xong bài này, các bạn sẽ biết được Virus là gì và những cách phòng tránh chúng.
Người viết: Lôi Trường Giang

Phượng hồng

Mùa buồn của tuổi học trò đã bắt đầu khi những đốm hoa đỏ xuất hiện tô điểm trên nền xanh của bầu trời. Đâu đó cái oi ả và nóng bức bị xé tan bởi những điệu nhạc râm ran của nhạc sĩ ve sầu. Mùa hạ là mùa buồn chẳng phải vì nó mang hương vị ngọt ngào, sôi nổi nhưng lại phảng phất màu chia li, chẳng phải vì thế mà trang lưu bút của những cô học trò lại nhòe lệ sao? Nhưng sao cô gái ấy lại yêu mùa hạ đến vậy?
Người con gái ấy mang tên một loài hoa và em yêu tất cả những gì thuộc về mùa hè: bài kiểm tra, cơn gió trưa, cái oi ả và cả tiếng ve. Nhưng yêu nhất là những nhành phượng thắm, không chỉ vì nó là cái tên mà vì đó chính là em. Cái buồn của phượng phảng phất trong đôi mắt đen tuyền e ấp dưới hàng mi cong. Toàn bộ con người em là những cánh phượng đầy sức sống đang khoe sắc. Màu đỏ là tuổi trẻ sôi động, tràn đầy nhiệt huyết, yêu hết mình bằng trái tim và sống hết mình vì cuộc đời. Cái độ rực rỡ dưới nắng hè chính là sự giàu có nội tâm. Tâm hồn em trong trẻo như bầu trời hè xanh ngắt, nhạy cảm và mong manh như cánh phượng hồng, du dương như tiếng ve, ấm áp như ánh nắng ban mai và dễ chịu như cơn gió trưa hè.
Em vẫn thế, vẫn là Phượng, là loài hoa sống động và xinh đẹp. Người con gái ấy yêu mùa hạ và tôi cũng thế. Tôi yêu mùa buồn, yêu bầu trời cao, yêu tiếng ve buồn. Tôi yêu mùa hè, hay chính vì tôi đã yêu Phượng./.
Người viết: Thu Uyên

BÓNG DÁNG TÀ ÁO ĐEN

Có người hỏi cô bé: Bông hoa này màu gì?
Cô bé thành thật đáp: Dạ màu đen đúng không?
Họ âm thầm ra đi.
Cô giáo hỏi cô bé: Con có biết cô đang mặc áo màu gì không?
Cô bé ngây thơ trả lời: Dạ màu đen phải không ạ?
Cô mỉm cười hiền hòa, rồi trả lời: Áo cô màu xanh.
Cô bé ngơ ngác hỏi: Màu xanh là sao ạ thưa cô?
Cô hơi bối rối, cô cũng không biết nói sao nữa: Mà em chỉ biết màu đen thôi hả?
Dạ, đúng rồi thưa cô, em chỉ thấy xung quanh là màu đen thôi mà, em đâu thấy màu gì nữa đâu.

Rồi một ngày cũng câu hỏi quen thuộc. Sơ hỏi cô bé, Sơ mặc áo màu gì?
Cô bé trả lời: Dạ màu đen thưa Sơ.
Sơ với nụ cười tươi, và bàn tay diệu dàng cầm lấy tay cô bé: Con giỏi quá, con nói đúng rồi.
Có lẽ màu đen đối với mọi người thì thường là màu u ám, ảm đạm, màu của bóng đêm. Nhưng đối với một cô bé xung quanh chỉ có màu đen thì cho dù mọi màu sắc trên thế gian cũng như màu đen mà thôi.
Và hôm nay màu đen ấy lại cho cô bé một cảm giác yên bình, hạnh phúc, tự tin đến lạ.
Vậy là cô bé đến nơi học mới. Từ dưới quê lên Sài Gòn với bao điều mới lạ, đường phố nhộn nhịp người qua lại, rồi có nhiều bạn mới, thầy cô cũng mới. Và có cả hình ảnh tà áo đen sẽ là niềm vui, niềm hạnh phúc trên bước đường sắp tới của cô bé.

Mỗi sáng khi cô bé và các bạn của mình còn đang say giấc nồng, thì tà áo đen nhẹ nhàng bước đến từng chiếc giường nhỏ xem con ngủ có ngon không? Con có đắp chăn khi trời lạnh không? v.v……
Mỗi trưa nhìn đàn con từ muôn nơi tựu hội ăn ngon lành, cười vui vẽ thì tà áo đen cũng vui cười hạnh phúc.
Mỗi chiều các con đi học, tà áo đen ở nhà cứ thấp thỏm không yên: Thằng bé về chưa? Con bé về chưa? Trời chuyển mưa còn ba đứa chưa đi học về v.v…..
Mỗi tối khi các con đã say giấc nồng thì tà áo đen lại đến từng giường xem con có giăng mùng không? Con có bị mũi cắn không? Vào phòng nằm nhưng tà áo đen vẫn lắng nghe, lo lắng từ cái ho nhẹ, từ cơn giật mình thức giấc của mọi người.
Rồi thương nhất những khi có ai bệnh, ai đau là tà áo đen kia lại ăn không ngon, ngủ không yên, lo các con sao rồi? Vui từ cái bớt nóng nhẹ của con, buồn vì cái ho, cơn nóng sốt, và những đêm nhìn con trăn trở mệt mỏi trong cơn cảm sốt, tà áo đen yêu thương bất lực đợi chờ trời mau sáng để đưa con đi bệnh viện cho con bớt phần nào mệt mỏi.

Bao năm qua cô bé và các bạn của mình được sống dưới mái ấm như một gia đình thứ hai, được ấp yêu trong vòng tay diệu hiền của một tà áo đen tựa người mẹ thứ hai của mình vậy.
Nơi này, có Sơ mới đến, rồi Sơ cũ lại đi. có học sinh mới về, rồi học sinh cũ lại đi.
Ai ở, ai đi. Còn lại một tà áo đen đã suốt mười mấy năm vẫn ở lại, luôn yêu thương những ai mới đến, luôn lo lắng quan tâm những ai đã đi.
Cứ thế, tà áo đen vẫn đêm ngày tâm sự, trò chuyện cùng Chúa để tạ ơn những điều tốt đẹp đã đến cho mái ấm, và cầu xin những điều may mắn đến cho các con của Người.

Thời gian ơi! Xin chậm lại, để tà áo đen mãi mãi ở nơi này.
Ai ở, ai đi nhưng đều chung một lời cầu nguyện, ước rằng tà áo đen ấy sẽ mãi mãi ở nơi mái ấm thân thương.
Tà áo đen ấy chính là Sơ Hoa, phụ trách tại Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng (Bình Thạnh).
Chúa đã ban cho nơi đây một tà áo đen nhân hậu và tên Hoa có nghĩa là một loài hoa, chính là hoa Mân Côi trong lòng của các con khiếm thị mà đã diễm phúc khi được sống nơi đây.
Đến sau này cô bé mới biết được đồng phục áo dòng của Hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức là màu đen. Tuy vô tình đoán đúng, nhưng bằng tình yêu và sự diệu dàng của Sơ đã mang niềm vui đến cho cô bé.
Thế là từ đó bóng dáng tà áo đen luôn khắc sâu trong lòng cô bé, với nụ cười hiền hòa và lời khen động viên tinh thần, khiến cô bé thêm yêu đời và tự tin hơn trong cuộc sống.
Tia Nắng Cuối Hạ.