Sau gần 1 năm làm ăn vất vả mà lợi nhuận chẳng được bao nhiêu. Nghe nói ở một mái chùa trên cao nguyên rất linh thiêng, người thương gia quyết định sẽ tới đó để cầu phước. Mấy ngày đường, anh ta đã thấm mệt vì đồi núi hiểm trở. Khi tới nơi trời đã sẩm tối, vị ni cô tuổi đã xế chiều, không hẹn mà như đã đợi anh ngoài cổng chùa từ lúc nào. Bữa cơm thanh đạm đã dọn sẵn mời anh dùng, vừa ngả lưng được một chút vì quá mệt, tiếng tụng kinh đã đều đều vang vọng, như khúc nhạc chiều ru anh vào giấc ngủ.
Sau khi làm vệ sinh sáng, anh đi dạo quanh khu rừng để hít thở chút ít không khí trong lành ở nơi đây, bất chợt gặp lại vị ni cô ngày hôm qua đang gánh nước, anh cùng rảo bước với ni cô về lại chùa. Chum nước thật lớn, ước chừng phải tới 2-3 trăm lít chứ chẳng chơi, tò mò anh hỏi: “Sư ơi! Phải gánh bao nhiêu lần mới đầy hả Sư cô?” Ni cô mỉm cười không trả lời và mời anh ta: Mỗi sáng cậu đi dạo, hãy cùng đi với tôi cho vui, và anh vui vẻ nhận lời.
Đường đi từ chùa đến bờ suối để lấy nước thật quanh co, cũng phải hơn hai cây số. Đôi gánh nước khá lớn, đường lại khó đi, nhưng đối với ni cô đã là thói quen từ lâu rồi.
Anh ta chợt nhận ra hai thùng nước đã quá cũ kỹ, nhiều lỗ thủng rỉ sét vì thời gian, về tới chùa thì thùng nước chỉ còn chưa tới một nửa.
Một ngày rồi hai ngày anh ta bắt đầu thấy bực bội trong lòng nhưng không dám nói. Anh thầm nghĩ sao lại có những người làm việc dư thừa và thiếu suy nghĩ như vậy chứ???
Cuối cùng, vì không chịu đựng nổi sự ngu dốt của vị ni cô, anh mới thốt lời: “Trời ơi! nhiều lỗ thủng như thế kia thì ni cô gánh tới bao giờ mới đầy chum nước???”.
Ni cô vẫn tiếp tục bước đi với gánh nặng trên vai, mỉm cười. Ni cô nói: “Tôi biết cậu khó chịu vì mấy hôm nay tôi thấy cậu có vẻ không vui khi cùng đi với tôi. Nhưng cậu không thấy sao? Hãy nhìn kìa trên khắp các đoạn đường đi của chúng ta từ chùa tới dòng suối đều có những cây cỏ xanh tươi, thơm ngát mùi thiên nhiên của núi rừng, và điểm vào đó thêm những bông hoa dạị xanh đỏ tím vàng đủ loại, nhờ đó mà đoạn đường gánh nước của tôi mỗi ngày thấy thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Cậu cho là tôi điên dại ư? Không đâu cậu à, nếu không có những lỗ thủng quanh thùng nước này thì chúng ta không có một bức tranh thiên nhiên tươi mát như vầy đâu cậu ạ”.
Cúi đầu anh ta thấy hổ thẹn với những suy nghĩ kém cỏi của mình.
Bạn thân mến, chúng ta thường có thói quen nhìn vào những hành động, những lời nói của người khác mà nhận định, đánh giá. Những điều ấy với chúng ta có thể là xấu nếu chỉ xét theo hướng chủ quan. Ta hãy thử tìm hiểu kỹ những nguyên nhân vì sao họ lại hành động như thế. Để rồi ta sẽ có cái nhìn bao dung, rộng lượng hơn với những gì xảy ra xung quanh.
Lôi Trường Giang
Sử dụng chế độ nền tối trên Windows 10
Đã bao giờ bạn cảm thấy khó chịu, hay thậm chí là gặp khó khăn khi đọc một văn bản trên nền sáng của máy tính chưa? Nếu câu trả lời là có thì bài viết dưới đây là dành cho bạn đấy.
Windows 10 ngoài việc cung cấp chế độ sáng mặc định cho chúng ta, còn có thêm một chế độ khác nữa đó chính là chế độ tối. Chế độ tối là loại giao diện đã có sẵn trên Windows 10, ngoài việc cung cấp cho người sử dụng một màn hình có màu đen, thì chế độ này sẽ làm cho người dùng khi đọc văn bản hay sử dụng vào những mục đích khác dễ dàng hơn, hạn chế tình trạng chói mắt, giúp tiết kiệm pin cho những ai đang sử dụng laptop. Vậy cách làm ra sao, mời các bạn đọc tiếp nhé.
• Từ màn hình Desktop, bạn vào Start Menu, gõ chữ Settings, hoặc có một cách khác nhanh hơn, bạn có thể nhấn đồng thời phím Windows +I rồi nhấn Enter
• Tại đây, bạn nhấn phím Tab đến khi nghe Jaws hoặc Nvda đọc là list rồi nhấn mũi tên trái, hoặc phải, hoặc lên, hoặc xuống để đến mục Personalization rồi Enter. Bạn cũng có thể nhấp chuột vào mục Personalization khi đã vào Settings.
• Tiếp theo, bạn nhấn phím Tab đến list, mũi tên xuống đến mục Theme hoặc là bạn có thể nhìn ở bên trái cửa sổ Personalization và nhấp chuột vào mục Theme.
• Sau đó, bạn nhìn sang bên phải, tìm và nhấp chuột vào mục High Contrast Settings hoặc nhấn phím Tab đến mục High Contrast Settings và nhấn Enter
• Kế đó, bạn nhấn phím khoảng trắng để check vào mục Turn On High Contrast hoặc bạn rê chuột đến dòng Turn On High Contrast rồi kéo thanh gạt sang phải để kích hoạt chế độ này.
Thế là xong, bạn đã có được cho mình một giao diện với nền đen thật dễ nhìn. Chúc các bạn sẽ thực hiện thành công với những bước mà mình đã chia sẻ.
Người viết: Trường Giang
NGƯỜI HÀNG XÓM
Xin được việc làm mới, hai mẹ con tôi quyết định dọn về chung cư cho gần chỗ làm. Cứ gần nửa đêm, khi mẹ con tôi bắt đầu chợp mắt, thì cũng là lúc chúng tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở tầng trên và tiếng chân đi lộp cộp. Và… cứ nhiều đêm kế tiếp nhau như vậy, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép lộp cộp vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi nữa.
Mẹ tôi khuyên: “Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội kẻo làm mất lòng hàng xóm, sẽ khó ở lắm con”.
Tôi đem sự việc ra than thở với mấy người hàng xóm. Có người khuyên: “Bà và anh cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian, rồi sẽ quen thôi. Chắc sẽ không lâu đâu”. Rồi người ấy nói tiếp: “Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ vừa bị ung thư và nằm liệt giường, không đi lại được, xin bà và anh thông cảm cho họ!”.
Dầu đã biết hoàn cảnh của cậu bé rất đáng thương, thế nhưng tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra mỗi đêm. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở. Tôi khẽ gõ nhẹ cánh cửa. Cậu bé bước ra, vừa thấy tôi cậu hốt hoảng xin lỗi: “Xin anh thứ lỗi, em sẽ cố gắng cẩn thận hơn, nhẹ nhàng hơn”.
Tưởng mình làm như vậy là đã yên…Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc kia lại vang lên đập vào tai tôi như một lời thách thức.
Mẹ tôi an ủi: “Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa được.”.
Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ tôi nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất. Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi nói với mẹ: “Mẹ nói đúng thật!”.
Nhưng tôi bỗng bất ngờ khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: “Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi con ơi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi cơn bệnh hiểm nghèo. Tim tôi như thắt lại. Một cảm xúc kỳ lạ đến khó tả xuất hiện trong tôi. Có đau thương, có hối hận và có chút thương cảm cho một cuộc đời bất hạnh.
Tôi đã thu xếp thời gian để đến viếng người phụ nữ đáng thương ấy.
Khi tôi đến nơi, cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: “Thật xin lỗi anh! Nhiều lần em làm anh mất ngủ, em mong anh tha lỗi”.
Rồi cậu nói trong tiếng nấc: “Mẹ em mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, em đóng cửa mạnh để mẹ biết em đã về, có như thế bà mới an tâm ngủ. Nay mẹ em không còn nữa, anh ạ…”
Nghe những lời nói ấy tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, mắt tôi hoe đỏ, tôi không nói được lời nào nữa. Tôi thấy mình quả là vô tâm, ích kỷ, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác, có lẽ lời xin lỗi kia phải phát ra từ chính miệng tôi, chứ không phải từ cậu bé đáng thương này.
Bạn thân mến!
Cảm thông là điều tối cần trong các mối quan hệ, lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trong cuộc đời. Hãy mở ra và xin bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình. Hãy để nhịp đập của trái tim mình cùng một nhịp với những người xung quanh. Có như thế, thì trái tim mới quảng đại, lòng sẽ vị tha, nhân ái sẽ vượt qua những suy tư tầm thường, để cùng đón lấy tâm tình yêu thương, là món quà quý giá nhất cho cuộc đời chúng ta./.
Người viết: Trường Giang
MONG ƯỚC
Có đôi lần trong cuộc sống, ta ước giá như thời gian có thể quay trở lại. Chẳng phải vì tiếc cho một lời nói, một hành động hay một quyết định. Cũng chẳng phải là tiếc cho một chuyện vui đã qua, mà ta cảm thấy tiếc về một giai đoạn nào đó của cuộc đời, đó có thể là giai đoạn mà khi nụ cười luôn nở tươi tắn trên môi và những âu lo toan tính chẳng hề xuất hiện trong tâm trí.
Lớn rồi, ta mới thực sự cảm nhận được thuở còn nhỏ sao mà đẹp đẽ biết nhường nào. Đó chính là cánh đồng xanh, là bầu trời với những áng mây trắng êm đềm trôi, là hình ảnh ông mặt trời chiếu tỏa ánh sáng xuống mặt đất, là chú mèo vàng đang sưởi nắng lim dim, là những hạt mưa rơi lộp độp trên mái nhà, là những buổi trưa hè trốn ngủ để đi chơi cùng lũ bạn, là những que kem ngoài cổng trường giờ tan học, … Tất cả đã qua để nhường chỗ cho một giai đoạn hoàn toàn khác.
Lớn rồi, ta chẳng còn thật sự cảm thấy vui, chẳng còn quá thiết tha với những việc xảy ra trong cuộc sống. Ta luôn so đo toan tính, chẳng dám đưa ra một quyết định thật chắc chắn, chẳng dám nở một nụ cười thật sự, chỉ đơn giản là ta sợ những định kiến của bản thân cũng như của những người xung quanh. Thế mới thấy được rằng, cuộc sống càng đầy đủ, càng dư giả bao nhiêu thì con người ta càng cảm thấy có một sự trống trải, cô đơn nào đó. Ta đã từng thưởng thức rất nhiều những món ngon vật lạ, đến những nơi cực kỳ thú vị nhưng sao có đôi khi ta lại thấy chẳng bằng một bữa cơm đầm ấm bên gia đình. Ta đã từng sắm sửa biết bao là quần áo đẹp nhưng chẳng sánh bằng một bộ đồ mới ba mẹ sắm cho nhân dịp tết đến. Cuộc sống lúc nào cũng vội vã, vội đến mức ta chẳng kịp hỏi thăm một người bạn chạy xe ngang, chẳng thể biết tên của ai đó dẫu nhà ta và họ chỉ nằm cách nhau mấy bước chân. Tất cả cứ thế diễn ra hằng ngày, hằng giờ trong cuộc sống đến mức làm cho ta cảm thấy quá mệt mỏi.
Vậy thì hãy cứ sống vô tư, thoải mái đi vì ta chẳng thay đổi được bất kỳ điều gì. Vô tư không phải là không thèm để ý xem hành động đó đúng hay sai, không phải là chẳng thèm để ý tới ý kiến của người khác, mà đó chính là việc bản thân ta suy nghĩ sao cho thật tích cực và để thấy cuộc đời này vẫn còn rất nhiều những điều tốt đẹp đang chờ đón./.
Người viết: Gió