Gieo mầm tình yêu

Căn phòng nhỏ của tôi càng trở nên ngột ngạt dưới tiết trời oi ả của buổi trưa hè. Ngoài trời đang trở mình muốn mưa nên không khí càng thêm phần nóng bức một cách khó chịu. Đứng bên cửa sổ, tôi cảm nhận được cái nóng cháy da cháy thịt của Sài Gòn, nhưng cái lạnh lẽo của sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang bóp chết con tim tôi.
Không biết từ bao giờ thứ gọi là tình cảm gia đình ấy không còn thuộc quyền sở hữu của tôi nữa. Có lẽ từ khi tôi phải rời nhà quá sớm để đi học hòa nhập. Khoảng cách địa lý và sự thiếu giao tiếp đã dựng nên bức tường kiên cố giữa tôi và gia đình. Tôi không thể nào hiểu được nguồn gốc của giọng nói lạnh lùng, cử chỉ xa lánh và thái độ giữ khoảng cách của người thân. Nhiều lần ngập ngừng ở ngưỡng cửa, tôi cố tìm can đảm để bước vào nhà. Tôi muốn được đối xử như một người con, một người em, chứ không phải là một người dưng hay một vị khách. Tôi biết, khoảng cách là kẻ thù lớn nhất gây hao mòn tình cảm, việc thiếu giao tiếp với người thân là thứ vũ khí nguy hiểm có thể cắt đứt mối thân tình. Tôi cũng biết tình cảm gia đình vô cùng thiêng liêng, vô cùng quý báu và con tim tôi cần thứ tình cảm ấy để lại được sống. Nhưng… Tôi cần phải làm gì đây?
Ngoài trời những giọt mưa đầu tiên đang trượt dài trên tay tôi rồi biến mất. Ừ, mưa. Tim tôi cũng cần có mưa để gieo lại hạt giống gia đình, cần có sự ấm áp của mặt trời tình yêu để hạt giống ấy đâm chồi và lớn lên. Đúng rồi, tôi sẽ phá hủy bức tường vô hình giữa tôi và những người thân, gieo lại tình cảm gia đình và nuôi dưỡng nó./.
Người viết: Thu Uyên

LÒNG TỐT

Trong cuộc sống, có rất nhiều những số phận kém may mắn, thậm chí là bất hạnh, và phải cần đến sự giúp đỡ của người khác. Tình tương thân tương ái được xem như một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, nó đã hình thành từ lâu đời và mọi người thường xem đó như là một triết lí sống. Con người có thể giúp đỡ lẫn nhau bằng nhiều cách như: giúp đỡ về tinh thần, về vật chất, về những kinh nghiệm sống… Thế nhưng sự giúp đỡ cũng có hai mặt, nếu ta giúp đỡ đúng người ở thời điểm thích hợp thì sẽ đạt được hiệu quả vô cùng tích cực và tốt đẹp. Sự giúp đỡ hợp lí của chúng ta có thể giúp người khác giải quyết được vấn đề khó khăn. Nhưng nếu giúp đỡ không đúng lúc, giúp đỡ với mục đích vụ lợi, thiếu chân thành thì chúng ta chỉ là những kẻ đạo đức giả; mà kẻ đạo đức giả thì không sớm hay muộn sẽ lộ ra chân tướng. Trong hợp nầy, bạn hãy thử nghĩ xem người ta sẽ mang ân hay mang oán đối với “ân nhân giả tạo” ấy? Mặt khác, chúng ta cũng rất cần sự phân định điều đúng-sai, điều chính-phụ trong mọi hành vi bác ái của mình. Chúng ta luôn phải chọn điều tốt hơn và tốt nhất cho người khác, không chỉ ở hiện tại mà chúng ta cần nhìn xa hơn, nhìn sâu sắc hơn về những hành vi của mình. Phước là một anh khiếm thị được một bác xe ôm chở đến trường, khi đến nơi bác này lại không lấy tiền nhưng sau đó bác lại khoe khoang hành vi “tốt bụng” của mình với mọi người như một chiến tích. Vậy hóa ra, Phước không phải là đối tượng chính yếu để bác quan tâm, hành vi của bác không xuất phát từ tình thương nhưng từ mục đích khác. Câu chuyện cho ta thấy một điều là nếu có lòng giúp đỡ người khác thì hãy giúp bằng cái tâm, và đừng nên giúp người này mà lại đi kể công với nhiều người khác. Mọi thứ trên đời này là tùy duyên, ta đừng nên có suy nghĩ phải nhận lại “sự đáp trả” từ người được giúp đỡ. Nếu như vậy, đó không phải là sự giúp đỡ mà là sự trao đổi. Khi bạn nhận được một món quà đẹp, thì bạn đừng lo mình được, mất hay lời lãi thứ gì từ món quà đó. Bởi lòng tốt chân thành thì luôn luôn tự nó được đáp trả rồi. Đó là niềm vui và sự bình an vô hạn mà chúng ta cảm nhận được tự chính con tim mình.
Người viết: Hoàng Chi Mạnh

Cơn mưa chiều

Tôi cố rảo bước nhanh trên các vỉa hè dưới cái nóng như thiêu như đốt của buổi trưa Sài Gòn. Những tòa nhà cao tầng, các cây trụ điện cao ngút và hàng cây thưa thớt trên vỉa hè như cao hơn, lặng lẽ hơn, in đậm và rõ nét trên nền của bức tranh lửa vàng rực.
Mặt trời lúc này như đang đổ từng đợt nhiệt nóng bức bao trùm lấy thành phố tráng lệ. Hơi nóng bốc lên từ mặt đường trải nhựa cứ quấn lấy và níu kéo những bước chân của tôi, càng khiến nó rã rời và mệt mỏi. Duy chỉ có dòng xe cộ dưới đường là vẫn cứ mải miết ngược xuôi, cứ hối hả như cái bản chất vốn có của Sài thành. Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được cái vội vã bất thường. Con người, xe cộ và mọi thứ bỗng trở nên gấp rút khi một cơn gió nặng trĩu hơi nước từ đâu thổi tới, kéo theo những luồng mây đen ngòm bao lấy mặt trời. Cái nắng chói chang vừa lúc nãy đã hoàn toàn nhường chỗ cho màu xám xịt ẩm ướt và tiếng gầm gừ của trời cao. Những giọt mưa đầu tiên vội vã rơi xuống mặt đường còn đang nóng hổi kêu lên xèo xèo, bốc hơi và quyện lẫn với hơi đất. Chẳng mấy chốc mà màn mưa trắng xóa đã muốt chửng các tòa nhà cao tầng, những cột điện bất động và những con đường. Dòng người lúc này vẫn vội vàng và tấp nập trong những chiếc áo mưa sặc sỡ như những cánh hoa đủ màu trôi dạt theo dòng nước.
Cơn mưa chiều đi qua cũng bất ngờ như lúc nó đến, không một dấu hiệu, không một lời chào, hệt như cái bản tính hối hả của Sài Gòn. Thành phố này vẫn trẻ, vẫn năng động và vẫn đẹp trong những cơn mưa buồn./.
Người viết: Thu Uyên

Thốt Nốt.

Thốt Nốt là một loại cây được trồng phổ biến ở Campuchia. Nó giống như biểu tượng của đất nước này. Ngoài ra, cũng được nhân dân miền Tây Nam bộ trồng. Vậy cây Thốt Nốt được người dân Campuchia sử dụng và khai thác như thế nào? Chúng ta cùng nhau đi tìm hiểu qua bài viết dưới đây nhé.
Cây Thốt Nốt còn gọi là Thnot, (theo tiếng Campuchia), Mak Tan Kok (theo tiếng Lào).
Thân cây hình cột trụ chia thành từng khoanh, có thể cao tới 30m, trên ngọn có một tán lá xòe rộng. Lá có cuống dài, lá màu xanh đậm, bóng mỡ trông tựa tàu lá Cọ. Cụm hoa là những bông mo, bông đực và bông cái mọc riêng lẻ. Bông mo đực to hơn, phân nhánh nhiều hơn. Quả Thốt Nốt to, tròn như quả Dừa, nhưng bên trong đặc, trong suốt thường chứa ba nhân cứng, dẹt, đầu có một lỗ thủng .
Cây Thốt Nốt chủ yếu mọc ở miền Nam, nhiều nhất là từ Tây Ninh đến Đồng Tháp, Kiên Giang. Ngoài ra, còn trồng ở Campuchia, Lào. Tại Campuchia, người ta trồng Thốt Nốt quanh nhà, ở góc vườn, dọc đường đi. Cây chịu cả khô hạn và ngập úng. Cây trồng bằng hạt, sống lâu hàng trăm năm, khi cây được 10-15 tuổi bắt đầu ra quả.
Tại Ấn Độ, người ta trồng cây Thốt Nốt trên quy mô lớn, mỗi tỉnh đủ sản xuất đến 15 tấn đường Thốt Nốt mỗi năm.
Thốt Nốt được trồng chủ yếu làm nguyên liệu chế đường rượu, một số ít được dùng làm thuốc. Những bộ phận được dùng làm thuốc bao gồm cuống cụm hoa, đường thốt nốt là dịch chảy ra từ cụm hoa, cây non, rễ.
Khi Thốt Nốt ra hoa, vào chiều tối, người ta buộc ống vào đầu cụm hoa, sau khi đã cắt một đoạn đầu hoa, bằng đốt ngón tay, để suốt một đêm thu được một lít nước Thốt Nốt. Nước Thốt Nốt lấy ban đêm ít chua, vị ngọt rất thơm, ủ với men nhẹ được thứ rượu nhẹ như bia, dùng men nặng hơn sẽ được rượu nặng. Cây thốt nốt đã lấy nước thì không cho quả nữa. Quả Thốt Nốt non ăn mát như thạch. Quả già có màu vàng thơm, mùi mít chín, nếu giã ra lọc thì sẽ được một thứ bột dẻo, trắng như bột nếp. Nhiều nơi đợi quả già, giã lấy bột làm bánh tôm, bánh ú hoặc nầu chè. Một cây Thốt Nốt cho từ 20-30 quả, đặc biệt có những cây 50-60 quả, cây đực không có quả, không có nước, nhưng vẫn có hoa, hoa ra được một tháng thì teo lại.
Cuống cụm hoa được nhân dân dùng làm thuốc chữa sốt và lợi tiểu, dùng trong những trường hợp kèm theo viêm tấy, sốt rét, lá lách to: cắt cuống cụm hoa thành từng miếng mỏng, cân 100g, thêm 600ml nước, đun sôi và giữ sôi trong 15 phút. Chia nhiều lần uống trong ngày. Cuống cụm hoa nướng nóng, vắt lấy nước, thêm đường mỗi sáng uống 100ml, uống luôn trong nhiều sáng có thể ra giun.
Nước chảy từ cụm hoa: sáng sớm, cắt cụm hoa lấy nước chảy ra mà uống làm thuốc nhuân tràng.
Đường thốt nốt ngoài công dụng làm chất ngọt, nhân dân Campuchia còn dùng làm đường thốt nốt làm vị thuốc giải chất độc do trường hợp giải chất độc do Mã Tiền. Thốt nốt non sắc uống chữa da vàng, lỵ, tiểu tiện khó khăn.
Rễ thốt nốt sắc uống làm thuốc lợi tiểu tiện như Thốt Nốt non. Mỗi ngày uống 50-60g dưới dạng thuốc sắc. Các bộ phận khác của cây thốt nốt cũng được sử dụng: thân cây dùng làm cột nhà, dầm cầu, ghe thuyền, lá dùng lợp nhà, làm nón, tước nhỏ lấy lạc buộc.
Cây Thốt Nốt quả thật đã mang lại rất nhiều lợi ích cho con người. Mong rằng, qua bài viết này sẽ mang lại nhiều giá trị cho các bạn. Chúc các bạn luôn vui và hạnh phúc.
Người viết: Hoàng Minh Trí