Hành trình cùng nhau

Mặt Trời đã ló dạng trên những ngọn cây như một quả bóng lửa ngộ nghĩnh. Ánh bình minh đang vui vẻ nhảy nhót trên những ngọn cỏ và nô đùa với những giọt sương sớm. Sự ấm áp và năng lượng của một ngày mới bao trùm lên mọi vật khiến bức tranh vùng ngoại ô vốn dĩ yên bình nay tràn trề sức sống. Chiếc xe buýt của chúng tôi dường như cũng cảm nhận được nguồn năng lượng ấy, nó lao nhanh trên con đường đến trang trại Khánh Nguyên, mang theo niềm háo hức của gia đình Thị Nghè.
Chiếc xe buýt hai mươi chín chỗ ngồi đầy ắp tiếng hát và tiếng cười dần giảm tốc độ, thong dong tiến vào cổng của trang trại Khánh Nguyên. Hai hàng cây bên đường lay nhẹ những cành lá xanh mướt như vẫy chào chúng tôi. Ở một góc xa xa, cây phượng già sừng sững như một người gác cổng oai vệ. Những cụm hoa đỏ thắm của nó nở nụ cười rực rỡ với chúng tôi thay một lời chào. Chú Hữu – người chủ trang trại và cũng là vị ân nhân quý của chúng tôi đã đứng ở cổng từ lúc nào để đón những vị khách đặc biệt của chú. Chúng tôi cùng đồng thanh đáp lại lời chào của chú và cũng chính là đáp lại lời chào của thiên nhiên. Chiếc xe dừng hẳn và chúng tôi xuống xe với một niềm phấn khởi và mong đợi.
Gió mang theo mùi của đất và cây cỏ quấn quýt bên chúng tôi tạo nên không khí vừa quen thuộc vừa rất dễ chịu. Chúng tôi dành cả buổi sáng để đi tham quan trang trại với sự đồng hành của các dì, chú Hữu và chú Tuấn – những hướng dẫn viên vô cùng tâm huyết. Chúng tôi đi dưới bóng mát của những cây bằng lăng cao, những cây bần và những cây dừa nước xum xuê. Bóng cây, mùi vị của đất và không gian nơi đây tạo cho chúng tôi cảm giác bình yên. Nơi đây giống như một thế giới khác tách biệt hoàn toàn với nhịp sống vội vã chốn đô thành. Chúng tôi đi xuyên qua những thảm hoa mười giờ đầy màu sắc trải dài tít tắp, và chúng tôi đã kịp lưu lại những khoảnh khắc đẹp nhất trong những tấm hình chụp chung với nhau. Chúng tôi còn được tận tay chạm vào những con vật mà trước đây chỉ có cơ hội chạm vào khi nó đã được chế biến thành những món ăn thơm ngon. Con thỏ trắng có đôi tai dài và bộ lông mềm mại nằm ngoan trên đôi tay của chú Hữu cho chúng tôi chạm vào. Con ếch mở thật to đôi mắt thích thú và ngạc nhiên của nó nhìn chúng tôi, nó duỗi hai chân trước về phía chúng tôi giống như muốn bắt tay làm quen. Còn con lươn nhỏ thì nằm gọn trong chiếc rổ, chúng tôi tìm hoài phần đầu mà chỉ nắm được vào cái đuôi bé tí của nó. Chúng tôi như những đứa trẻ, những đứa trẻ ấy tò mò, ham học hỏi, chúng thích thú khi dùng tay cảm nhận và tưởng tượng ra những gì đang ở trên tay mình.
Buổi trưa là thời gian tuyệt vời với chúng tôi vì nó là khoảng thời gian nghỉ ngơi để chuẩn bị cho các hoạt động buổi chiều. Chúng tôi thưởng thức những món ăn thật ngon do các cô chú chuẩn bị. Chúng tôi ăn cùng nhau, hát cùng nhau và sát lại gần nhau. Không khí ấy giống như một gia đình, một gia đình thực thụ.
Buổi chiều của chúng tôi bắt đầu bằng những tiếng nhạc, tiếng hát, tiếng cười và tiếng vỗ tay rôm rã. Dưới tài quản trò chuyên nghiệp của các dì, chúng tôi đã cháy hết mình với những trò chơi đồng đội. Trò kéo co làm cho không khí trong căn chòi rộng bắt đầu nóng lên và khiến tinh thần chúng tôi sục sôi. Trò bịt mắt đút sữa chua xoa dịu cơn khát ở cổ họng, đồng thời cũng điểm tô cho cả trán, mũi, gò má và cằm những vệt sữa chua thơm phức. Trò đạp bong bóng đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng của hai người chơi đang bị cột chân với nhau. Đặc biệt nhất là trò dùng miệng ăn bắp, những quả bắp được buộc dọc theo một sợi dây và chúng tôi phải dùng miệng để ăn bắp mà không có sự hỗ trợ của đôi tay. Đó quả là một thách thức lớn, vượt qua được thử thách này mà cứ tưởng chừng như chúng tôi vừa mới chiến thắng một cơn bão bắp. Hạt bắp rơi vào tóc, dính vào trán và vương lại trên đôi vai. Chúng tôi cười, cười rất nhiều. Tiếng cười ấy át đi cái nắng oi ả của một buổi chiều đầu hạ. Nó xóa đi khoảng cách giữa mỗi người chúng tôi và phá vỡ bức tường vô hình trong tim mỗi người. Chúng tôi sát lại gần nhau hơn và để cho giây phút ấy ngưng đọng thành những kỉ niệm. Những kỉ niệm này chúng tôi giữ trong tim và cất trong hành trang trên đường đời mai sau.
Trong không gian yên tĩnh của một vùng đất bình yên giữa chốn đô thành nhộn nhịp, tiếng động cơ ồm ồm của chiếc xe buýt càng trở nên nổi bật. Hai hàng cây bên đường dần dần chuyển động và rồi lao vun vút về phía sau chúng tôi. Mặt trời vẫn im lìm và lặng lẽ nhìn ngắm chúng tôi qua ô cửa kính. Hôm nay trông ông mặt trời hiền đến kì lạ. Những tia nắng chiều buồn len lõi qua những hàng cây, bụi cỏ ven đường và bao trùm lên những mái nhà xa xa. Mọi vật như tan trong ánh hoàng hôn và hòa trong sự tĩnh mịch, bình yên của không gian. Ông mặt trời vẫn ở nguyên vị trí đó như một lẽ tình cờ, chỉ khác là chúng tôi đang trở về, trở về với mái ấm yêu thương sau một ngày trọn vẹn ý nghĩa./.
(Nguyễn Thị Thu Uyên)

Lạc lối

Giữa màn sương mù dày đặc, cô bé đưa bàn tay nhỏ quờ quạng tìm một chỗ bám víu nhưng vô vọng. Màn sương tối mịt quấn lấy cô bé, len lỏi vào sâu trong cơ thể, bóp nghẹt cổ họng và níu lấy bước chân rã rời của em. Cô gái nhỏ muốn dừng lại. Nhưng một phần nào đó ở nơi tận cùng của lý trí, một phần nào đó ở sâu trong con tim vẫn còn đang đập thét lên rằng: “Bước tiếp, đừng bỏ cuộc!”. Và như một phản xạ không điều kiện, cô bé lại bước. Em bước những bước thật chậm nhưng vững chắc mang theo một niềm tin mãnh liệt rằng vượt qua lớp sương mù này sẽ là ánh dương ấm áp.
Trên chặng đường dài một đời người, có những đoạn đường quang đãng thật dễ đi nhưng cũng có những đoạn đường đầy sỏi đá và gai nhọn. Có không ít lần chúng ta lạc trong những đám mây đen ngòm của u buồn, của đau khổ, của thất bại. Chúng ta như đứa trẻ sợ hãi, mò mẫm trong bóng tối, chúng ta kêu gào tìm sự giúp đỡ và chúng ta muốn bỏ cuộc. Điều đó cũng phải lẽ, vì trong mỗi người chúng ta đều tồn tại hai nửa đối lập nhau. Một nửa yếu đuối có xu hướng dễ dàng đầu hàng trước khó khăn và nửa kia mạnh mẽ, sẵn sàng tranh đấu đến cuối cùng trong trận chiến khốc liệt của cuộc đời.
Giống như cô gái nhỏ, ở một nơi nào đó sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người đều có một tiếng kêu. Tiếng kêu đó chính là sức mạnh lý trí, là ngọn lửa không bao giờ tắt của con tim, là dòng nước ngọt mát của tâm hồn. Thật vậy, ý chí của con người có một sức mạnh đến lạ kì. Khi con người gục ngã, nó thúc giục con người đứng dậy. Khi con người đau khổ, nó là lời an ủi và khích lệ. Sức mạnh ý chí luôn nhắc cho chúng ta nhớ rằng chúng ta vẫn còn sống, con tim của chúng ta vẫn còn đang đập trong lồng ngực. Điều đó có nghĩa là chúng ta vẫn còn có thể bắt đầu, vẫn còn có thể bước tiếp và vẫn còn có thể sống như một người đang sống.
Đừng ngần ngại, hãy tin vào chính bản thân mình. Những lúc lạc lối, hãy bình tĩnh, lắng nghe tiếng nói của ý chí. Tâm hồn, trái tim, bộ não và bản thân chúng ta sẽ nói cho chúng ta biết rằng chúng ta nên làm gì. Hãy bước những bước tự tin và vững vàng, chậm rãi thôi nhưng chắc chắn. Hãy giữ ngọn lửa trong tim chúng ta cháy mãi. Và ở phía cuối đoạn đường đó, xuyên qua lớp sương mù, vượt qua nghìn sỏi đá là bầu trời trong xanh và ánh nắng ấm áp đang chờ chúng ta./.
(Nguyễn Thị thu Uyên)

Gió, Sài Gòn và mưa

Lúc thành phố còn đang say sưa đắm chìm trong giấc mơ đẹp của một đêm dài ngon giấc thì đất trời cũng đang nhẹ nhàng trở mình. Mẹ thiên nhiên dịu dàng ôm lấy thành phố và đưa đôi bàn tay êm ái vuốt ve đứa con bé bỏng đang ngủ say trong lòng mình. Thành phố vẫn im lìm và bình yên đến lạ. Dường như thời gian đang ngừng trôi, không gian đang lắng đọng và chỉ mình tôi cảm nhận được hương vị ngọt ngào và dịu mát của vũ trụ.
Ở trên cao, gió đang thì thầm với mây, kể cho mây nghe những gì nó đã gặp, đã thấy, đã nghe trong chuyến hành trình dài của nó. Gió có thật nhiều điều để kể, mỗi chuyến đi của gió là một trải nghiệm và mỗi hành trình của nó là một câu chuyện. Gió muốn chia sẻ những điều thú vị đó với mây, với trăng, với cây cỏ và với bất cứ người bạn nào mà nó gặp. Gió vui vẻ và ríu rít trên những tán cây. Và dường như những câu chuyện của gió làm cho cây vui. Những chiếc lá nhỏ xinh cứ liên tục vỗ tay và cười khúc khích. Tôi lắng tai nghe nhưng chỉ nghe được âm thanh rì rào vui tai. Gió còn mang những lời yêu thương từ những phương trời xa lắc đến gõ cửa từng nhà. Nhưng gió ơi, mọi người còn đang ngủ say mà! Và điều này làm cho cô nàng hay dỗi này buồn lòng. Cô ấy giận dỗi trở về cùng những đám mây mà không một lời tạm biệt, chỉ để lại những ngọn cây và những tòa nhà ngẩn ngơ, im lìm trong bức tranh tĩnh mịch.
Cơn giận dữ của gió dường như vẫn chưa thể nguôi. Nó hung hãn kéo những đám mây đen ngòm đến, khiến bầu trời trở nên tối tăm và hung dữ. Gió gào thét hòa lẫn trong tiếng gầm gừ của sấm. Sau một tia chớp xé ngang những cụm mây đen kịt thì bầu trời trút những nỗi lòng của gió xuống trên thành phố mà lúc này vẫn còn ngủ say. Chiếc màn mưa phủ lên những ngọn cây, những tòa nhà cao tầng và cuối cùng nuốt chửng thành phố bé bỏng.
Tôi lặng im, lắng nghe và cảm nhận những biến chuyển của tự nhiên giữa thành phố thân yêu này. Nó vẫn đang ngon giấc, vẫn hiền hòa và nguy nga trong sự tĩnh mịch của cơn mưa sớm.
(Nguyễn Thị Thu Uyên)

Nhớ lắm nội ơi!

Nếu có ai hỏi tôi rằng: Tôi thương ai nhất trong gia đình và ai là người có nhiều kỷ niệm với tôi nhất, tôi sẽ trả lời là bà nội của tôi.
Bà tôi thương cháu vô cùng. Tôi may mắn khi được bà thương nhất trong số các cháu của bà. Điều nầy làm cho các anh chị sinh lòng ganh tị với tôi. Tôi không may mắn như những bạn cùng trang lứa, từ năm lên ba tuổi tôi không còn được sống bên cạnh ba mẹ, cũng không còn được sống cùng với bà. Tôi phải về sống với gia đình riêng của cô tôi, mỗi khi đến thăm tôi, bà thường khóc và nói rằng: “Bà rất thương đứa cháu nhỏ nhất của bà. Bà luôn cầu nguyện với Thiên Chúa, cầu Chúa luôn che chở và bảo vệ con. Bà mong là con sẽ được học tập tốt để mai sau có nghề mà sống”.
Bỗng nhiên bà không đến thăm tôi nữa. Mãi đến năm 8 tuổi tôi mới được gặp lại bà. Lúc nầy tôi đã lớn nên bà nói chuyện với tôi nhiều hơn, bà còn kể cho tôi nghe về ba mẹ tôi. Mỗi lần như thế, bà ân cần dặn dò tôi rất nhiều điều: “Cố gắng học giỏi nghe con! Cố gắng ngoan ngoãn nghe lời cô nghe con! Sau nầy đừng có giống như ba mẹ của bây nhe, thiệt thòi cho con cái lắm đó!” Tôi đáp lời bà “Dạ nội cứ an tâm, con sẽ không làm cho nội thất vọng đâu”. Bà mỉm cười và nói “Xem ra con bé cũng hiểu chuyện”. Có lẽ bà đã chấp nhận và quen với trái ngang mà đời ban tặng cho cháu bà. Bà không còn khóc nữa mỗi khi đến thăm tôi. Thay vào đó, bà cầm tay dẫn tôi dạo vòng quanh bên sông nhà.
Ngày mà bà mong đợi cũng đến, cháu của bà bắt đầu được đi học. Thế nhưng tôi lại phải sống xa nhà, đồng nghĩa với việc là tôi phải xa bà. Ngày tiễn tôi đi bà khóc rất nhiều, chỉ có mấy điều thôi mà bà cứ dặn đi dặn lại mãi. Bà sợ tôi bị la mắng bị đánh đòn, vì khi còn ở nhà tôi thường rất hay nghịch. Ngày nào con đường ấy cũng có bóng hai bà cháu, giờ thì mỗi bà bơ vơ đi đi lại lại.
Sau một năm học xa nhà, tôi trở về thăm bà trong kỳ nghỉ hè. Chỉ có một năm thôi mà sao bà khác hẳn. Bà yếu đi rất nhiều, hai tay bà run, chân thì yếu, bà lại còn mắc phải những căn bệnh của tuổi già. Có lẽ vì nhớ thương tôi quá mà bà sinh bệnh. Đến hết kỳ nghỉ hè, tôi phải quay trở lại trường để tiếp tục việc học. Khi nhớ lại thời gian đó, tôi cảm thấy mình vô tâm quá vì tôi không thường nhớ nghĩ đến bà. Tôi chỉ mãi lo chuyện học hành, chuyện bạn bè, những chuyện vớ vẩn của tụi con nít, mà không một lần tôi nghĩ về bà.
Thời gian dần trôi, bà lại mắc thêm căn bệnh mất trí nhớ và không còn nhớ ai nữa, thậm chí là cũng không nhớ tôi. Điều nầy làm cho sự thân thiết giữa hai bà cháu cứ giảm dần theo thời gian. Cuối năm học lớp 6, tôi phải lên Sài Gòn để có thể học cao hơn nữa. Rồi cũng đến ngày bà lìa xa cõi đời nầy, con cháu đến đông đủ chỉ trừ mình tôi. Tôi không hề hay biết gì, mãi đến sau nầy có một người quen nói cho tôi biết. Nghe tin nội mất, lòng tôi như mất đi một thứ gì đó rất to lớn, thế là tôi không còn cơ hội được gặp bà, được bà dẫn đi chơi và được nghe bà kể chuyện.
Hai tháng sau đó, tôi về thắp nhang cho bà. Tôi nghe bác tôi kể lại rằng “Lúc sắp mất, bà không ngớt nhắc tên tôi”. Giọt nước mắt tôi nếu có rơi bây giờ cũng vô nghĩa thôi, Vì còn bà nữa đâu mà thương bà.
Ngày hôm nay tôi ngồi nhớ lại bao ký ức đó. Tôi không ngừng trách mình vô tâm. Nếu thời gian quay ngược lại thì tôi sẽ không rời xa bà, nhất là khi bà bệnh nặng. Lúc mới mất, nội hay về thăm tôi trong giấc mơ. Chắc có lẽ dạo gần đây bà sợ tôi phải buồn khi tỉnh giấc, nên không về nữa. Cho dù là muộn màng, nhưng tôi vẫn muốn nói “Con thương nội lắm nội ơi!”
(Tuyết Nhi)