ĐÂU LÀ NIỀM VUI CỦA BẠN?

Bầu trời Sài Gòn hôm nay đẹp quá. Những tia nắng đầu ngày thập thò, len chen qua những dãy nhà cao ốc, có khi lấp ló qua từng tán lá nhỏ đung đưa theo làn gió nhẹ. Một bầu không khí thanh mát, nhẹ nhàng khiến lòng ta mê mẩn, thảnh thơi. Đã lâu lắm rồi tôi mới có một cảm giác như vậy. Ngồi chung với mấy bạn nhỏ trong mái ấm, đung đưa theo từng nhịp của chiếc xích đu kêu lách cách. Nói là bạn nhỏ vậy chứ, mấy đứa ấy có thua tôi chừng 6-7 tuổi à! Đứa nhỏ nhất cũng đã 14 rồi. Bỗng có một giọng nói tươi sáng cất lên:” Anh ơi, em nhớ những ngày xưa quá”. Câu nói ấy như một chiếc chìa khóa mở cánh cửa tuổi thơ của từng ấy đứa. Một cảm giác quen thuộc lại trở về. Nó giống như ngày hôm qua vậy.

Tuổi thơ của những đứa trẻ nông thôn đẹp và hồn nhiên lắm. Bé Nhi cười khúc khích nói:” Em nhớ về những ngày xưa vui lắm, những trò chơi thật quái đản, tinh nghịch. Những bữa trốn nhà đi chơi với đám bạn, ra đồng bắt cá, bắt ốc, chơi trò rượt đuổi, tạt nước, có khi là dơ từ đầu đến chân ấy. Biết là rất bẩn mà vui cực kỳ”. “Em lại nhớ về những ngày cùng mấy đứa thân thân đi vào vườn trèo cây hái quả thỏa thích vui đùa mà không ngại nắng nôi. Da đứa nào đứa nấy cũng y hệt nhau, cháy nắng nên chẳng ai phải ngại ngùng, xấu hổ”. Bé Hạnh mặt đắc chí nói thêm:” Em thì lại thích bắt mấy con chuồn chuồn. Cái cảm giác cầm lấy cái đuôi nó, nó cong người cắn vào tay em, có lúc đau quá, như một phản sạ vô điều kiện, em buông tay thế là mất tiêu chuồn chuồn xinh đẹp. Ha ha. Vui nhất là đi bơi cùng mấy thằng con trai trong làng. Mấy lần xém đuối nước nên cũng bơi được chút đỉnh. Hy”. Đó là thú vui của mấy đứa con gái, Hảo cũng khoái chỉ khoe thành tích:” Con trai thì thích chơi mạnh mạnh như bắn bi, rượt đuổi, đánh cù, gẩy hình, có khi là đánh lộn nữa”. Những trò nghịch ngợm đó của các em đương nhiên luôn bị ba mẹ cấm đoán, phạt đòn nhưng điều đó chẳng thể nào làm lay chuyển được những tâm hồn tinh nghịch, hồn nhiên ấy.
Những câu chuyện hồn nhiên của các em đưa tôi về những kỷ niệm. Tôi nhận ra bóng dáng mình cũng xuất hiện trong đó. Tôi mỉm cười thầm cảm ơn “tuổi thơ” đã mang đến cho tôi những trò chơi nhớ đời, những tình bạn trong sáng,tốt lành, những trận đòn nên thân và cả mối tình đầu ngây ngô, đầy kỷ niệm tuổi học trò. Tuổi thơ ấy trong các em và tôi sẽ luôn mãi là những ngày tháng thật đẹp, thật hồn nhiên mà mỗi khi nhắc lại, ai cũng phải bồi hồi, thổn thức như mới ngày hôm qua vậy.
Cuộc sống luôn mang đến những điều bất ngờ, thú vị. Ví như một chữ “duyên” đã nối kết tôi, các em thành những người bạn. Ở đây cũng có những bạn đã tắt hẳn ánh sáng, và vẫn còn vài bạn còn nhìn thấy mờ nhưng điểm chung là các em – ai cũng có những điều đáng trân trọng. Ở Nhi, một cô gái xứ Bắc với khuôn mặt luôn tươi tắn và một tâm hồn cậy trông nơi Chúa. Em được rất nhiều bạn trong mái ấm quý mến vì sự hiền lành, đoan trang và rất chịu khó. Những vị khách đến thăm mái ấm cũng có một sự cảm mến đặc biệt về em. Đến với Hạnh, một cô gái với vóc dáng nho nhỏ, tròn tròn, nhưng lại rất trưởng thành, Em sống tình cảm, ý thức về bản thân, và có một khả năng âm nhạc rất tốt. Còn Hảo thì giống tôi nhiều hơn. Hai anh em đều ca không hay mà đàn nghe cũng dở, nhưng bù lại Hảo rất chăm chỉ học tập. Em thường giúp đỡ bạn bè, và sống rất thánh thiện. Còn rất nhiều, rất nhiều những bạn nhỏ khác trong mái ấm đều là những bông hoa Hướng Dương thật tươi tắn, tỏa ngát hương thơm cho cuộc đời.

Nhìn những nụ cười rạng rỡ hiện trên từng khuôn mặt của các em, tôi thầm cảm tạ ơn Chúa và tin những điều ấy sẽ tạo nên sức mạnh, động lực cho các em sống những ngày tháng tiếp theo thật ý nghĩa, cùng vượt qua bóng tối nhờ giáo dục. Tôi cầu chúc cho các em những điều tốt đẹp. Nguyện xin Chúa và Đức Mẹ ban cho các em luôn được bình an trong tâm hồn, vững mạnh trong ý chí và sống niềm lạc quan, tin tưởng vào một cánh cửa tươi đẹp đang chờ đợi các em bước đến trong tương lai gần. Hãy luôn mỉm cười, yêu đời các em nhé!
(Nhất Anh)

Tổng Kết Hội Thi Sáng Tác Cảm Tạ Hồng Ân

Trên tinh thần vượt qua khó khăn do đại dịch Covid hoàn thành sứ mệnh, bề trên giao phó, vào quý IV năm 2020, chương trình Phục Vụ Người Khiếm Thị thuộc hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức đã tổ chức hội thi sáng tác Cảm Tạ Hồng Ân nhằm:
– Tạ ơn Thiên Chúa và tri ân mọi người, lưu giữ và tôn vinh những kỷ niệm, tình cảm và thành quả trong suốt chặng đường 25 năm Phục vụ khiếm thị của Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức.
– Tạo sân chơi bổ ích, thúc đẩy sự tự tin, tinh thần sáng tạo, khả năng sáng tác văn, thơ, âm nhạc trong quý dì, giáo viên, nhân viên, cộng tác viên, phụ huynh và học sinh đang phục vụ và học tập tại tất cả các cơ sở thuộc Chương trình phục vụ khiếm thị của Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức.
– Là dịp để quý dì, giáo viên, nhân viên, cộng tác viên, phụ huynh và học sinh:
+ Tạ ơn Thiên Chúa vì biết bao hồng ân Ngài đã thương ban cho Hội dòng, cho từng cộng đoàn, từng gia đình và từng người trong suốt 25 năm qua.
+ Chia sẻ những kỷ niệm, những trải nghiệm, những tri thức mà mình tâm đắc nhất trong đời sống, trong quá trình phục vụ và học tập, bày tỏ những ước mơ hướng đến tương lai.
+ Tỏ bày tình yêu thương, lòng biết ơn với những người quanh ta, với những ân nhân đã góp phần mang đến cho ta cuộc sống ấm no hạnh phúc.
Với sự hưởng ứng nhiệt tình từ quý dì, giáo viên, nhân viên, cộng tác viên, phụ huynh và học sinh đã và đang công tác, học tập tại các cơ sở thuộc Chương trình phục vụ khiếm thị của Hội dòng, đã có 45 tác phẩm văn, thơ, truyện, kịch, vè và âm nhạc tham gia hội thi. Trong số đó, có những tác phẩm tiêu biểu, giàu cảm xúc và tính nghệ thuật đã nhận được những giải thưởng khích lệ từ ban tổ chức, kết quả cụ thể như sau:
– Giải tập thể:
+ Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng Thị Nghè
+ Trung Tâm Bảo Trợ Khiếm Thị Nhật Hồng Thủ Đức
– Giải nhất:
+Kịch Cảm Mến Ân Tình Tập thể học sinh Trung Tâm Bảo Trợ Khiếm Thị Nhật Hồng
– Giải nhì:
+ Bài vè Vè Thị Nghè Nguyễn Thị Anh, Lôi Trường Giang, Phan Thanh Nhi Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng – Thị Nghè.
+ Nhạc phẩm Khúc Tri Ân Hồ Nguyễn Linh, Nguyễn Thị Thu Uyên Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng – Thị Nghè.
– Giải ba:
+ Nhạc Phẩm Với Ngài Con Mãi Là Tuyệt Tác Lê Thị Ánh Xuân Cựu học sinh
+ Nhạc Phẩm Tâm Tình Tri Ân Lê Thị Ánh Xuân Cựu học sinh
+ Bài văn Trong Biến Cố Con Vẫn Có chúa Ngô Gia Huy Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng – Thị Nghè.
Giải khuyến khích:
+ Nhạc Phẩm Dì Yêu Thương Con Lê Thị Ánh Xuân Cựu học sinh
+ Nhạc Phẩm Đường Thập Giá Con Đi Lê Thị Ánh Xuân Cựu học sinh
+ Nhạc Phẩm Trọn niềm cậy trông Nguyễn Anh Nhất Mái Ấm Thiên Ân
+ Bài văn Câu Chuyện Nhỏ – Hạnh Phúc To Nguyễn Thị Thu Uyên Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng – Thị Nghè.
+ Bài thơ Chuyện Con Kể Phan Thanh Nhi Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng – Thị Nghè.
+ Bài thơ Tri ân tình yêu Chúa Hoàng Thị Hương Mái Ấm Thiên Ân
+ Bài văn Câu chuyện về đời tôi Nguyễn Hoàng Phú Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng
Tuy vẫn còn những hạn chế cần khắc phục nhưng với sự nỗ lực của quý dì, quý thầy cô trong ban tổ chức cũng như sự hưởng ứng nhiệt tình từ quý dì, giáo viên, nhân viên, cộng tác viên, phụ huynh và học sinh, hội thi sáng tác Cảm Tạ Hồng Ân đã thành công tốt đẹp.
Xin kính chúc đại gia đình hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức luôn vững bước trong sứ vụ, công tác, học tập và bình an trong muôn vàn Hồng Ân Thiên Chúa.
(Nguyễn Đức Anh Minh)

Truyện cười: NGẪU HỨNG

posted in: SÁNG TÁC, Truyện | 0

Truyện cười:

NGẪU HỨNG

Một buổi tối, bố Tí cao hứng làm thơ:

Đêm nay gió rít bồi hồi

Tí loay hoay chỗ bàn học tiếp lời bố:

Cái dùi con để đâu rồi Bố ơi!

Bố: Chắc là con đã làm rơi

Tí: Mắt mũi chẳng thấy Bố ơi thương tình.

Bố: Mò tìm cho kỹ quanh mình

Tí: Đây rồi, con đã tự mình tìm ra.

[su_button url=”https://newhappysun.org/en/composition/sudden-inspiration/” style=”3d” icon=”icon: hand-o-right”]English[/su_button]

 

TÂM TÌNH TRI ÂN

TÂM TÌNH TRI ÂN

Sáng nay, khi những con ve sầu từ đâu cất tiếng hát báo hiệu mùa hè đã tới, các bé lớp tôi cũng được nghỉ học, tôi chợt nhớ đến tháng ngày mình còn đi học. Ngày ấy, đối với tôi sao mà thật thân thương mà cũng nhiều lo sợ . Tôi lần đầu tiên xa nhà, sống một mình nơi thành phố mà tôi chưa từng được nghe nói tên khi bắt đầu tuổi 12.

Nhưng 21 năm cứ thấm thoắt trôi qua, tôi giờ đây đã là cô giáo của một lớp với 5 em khiếm thị như tôi. Những kỷ niệm ngày đầu đến lớp thật đáng nhớ trong tôi, nhưng niềm hạnh phúc ngày nay của tôi không chỉ nhờ vào sự cố gắng, sự vượt qua của tôi mà chính bằng những tấm lòng yêu thương, chia sẻ của mọi người và một tình yêu sâu sắc mà Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng đã dành cho tôi. Chắc hẳn không chỉ riêng tôi mà tôi nghĩ tất cả các bạn giờ đã lập gia đình, hay các bạn làm nơi khác cũng sẽ không thể quên được hình ảnh dì đi xin từng kí gạo, từng gói mì dù chỉ là mì mốc để chúng tôi no lòng rồi phải năn nỉ hằng giờ để người ta gia hạn đóng tiền điện. Rồi chúng tôi dần lớn lên, chúng tôi ra học hòa nhập ở trường bình thường, các dì lại càng vất vả hơn về kinh tế hay nhiều khi nhà trường không nhận chúng tôi vào học, có lúc người ta lại bắt đóng cửa mái ấm, không được nuôi chúng tôi nữa. Những lo sợ ấy, những hy sinh âm thầm dành cho chúng tôi mà chúng tôi nào có biết, có khi lại đòi nghỉ học khi nhận ra sự khiếm khuyết của mình hay bị bạn bè trêu chọc, nhưng dì lại nhẹ nhàng an ủi, động viên để tôi lại tiếp tục cố gắng. Với  sự dìu dắt, tấm lòng yêu thương tôi như chính người con của mình, các dì đã đem lại cho tôi một niềm tin, một hành trang để tôi vững chắc bước vào đời. Tôi đã tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm với tấm bằng loại khá bằng chính niềm tin và hành trang đó.

Dẫu giờ đây ước mơ tôi đã đạt thành, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những công ơn to lớn, quên ngôi nhà đã từng che chở tôi suốt thời gian đi học và tôi biết mình sẽ còn được mãi che chở tôi trên bước đường đời những khi tôi gặp khó khăn.Tôi thầm hứa sẽ cố gắng truyền đạt hết những gì mà tôi đang có lại cho các em, sẽ yêu thương các em của mình hết lòng, để các em cũng sẽ thành công với khuyết tật của chính mình như tôi đã từng thành công.

Lê Thị Kim Hương

[su_button url=”https://newhappysun.org/en/life-stories/thanksgiving/” style=”3d” icon=”icon: hand-o-right”]English[/su_button]