Sáng hôm nay cũng như thường lệ, tôi lại ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc. Không biết tự bao giờ tôi đã tập cho mình một thói quen là ngồi bên cửa sổ vào mỗi buổi sáng. Tôi ngồi như vậy để ngắm nhìn bầu trời trong xanh được tô điểm bằng những đám mây trôi lững lờ, chúng mang đến cho tôi cảm giác thanh bình và tự tại; tôi còn ngắm cả những dòng xe cộ và người đang hối hả chen chúc nhau trên các nẻo đường của thành phố. Nhịp sống nơi đây sao mà tất bật nhộn nhịp quá, tôi tự nhủ với mình. Những lúc ngồi như thế, tôi thường nghĩ đến nhiều việc và nhiều người đã và đang đi qua cuộc đời tôi. Bỗng sáng nay tôi lại nhớ đến bạn.
Ngày đầu tiên được đi học hòa nhập quả là một sự kiện vô cùng lớn đối với tôi. Tôi không cảm thấy lo sợ mà trái lại thấy thật hãnh diện về bản thân mình. Cô chủ nhiệm dẫn tôi vào lớp và giới thiệu tôi với các bạn cùng lớp. Tiếp đó, cô hỏi là có ai tình nguyện đọc bài và giúp đỡ tôi trong việc học hay không. Bạn là người đầu tiên đưa tay lên, mà bạn cũng là người duy nhất làm điều đó. Thế là tôi được cô xếp ngồi cạnh bạn. Bạn rất cởi mở dễ gần nên chúng tôi trở thành bạn thân chỉ trong thời gian ngắn. Nhờ bạn mà tôi biết được những quán ăn dành cho học sinh ngon và rẻ, nhờ tôi mà bạn biết thế nào là chữ nổi. Tôi thường hay kể cho bạn nghe về nơi tôi đang ở, và những người bạn đang chung sống ở nơi đó. Có lẽ tôi thích chơi với bạn hơn vì thời gian gặp nhau giữa tôi và bạn không nhiều bằng thời gian sống chung với các bạn nơi tôi ở chăng? Tôi không tự mình trả lời được câu hỏi nầy, mà tôi cũng chẳng cần câu trả lời để làm gì. Chúng tôi cùng học, cùng chơi, cùng trải qua những cảm giác hồi hộp trước những kỳ thi, và cuối cùng là cùng trải qua cảm giác buồn bã tiếc nuối khi phải chia tay nhau lúc tuổi học trò đã đến hồi kết thúc. Chúng tôi có giữ liên lạc trong một thời gian, bạn thỉnh thoảng có đến thăm tôi. Thế nhưng vòng xoáy cuộc đời đã đưa chúng tôi đi mỗi người mỗi ngả.
Sáng nay, tôi lại nghĩ về bạn. Tôi tự hỏi không biết có phải bạn đang lẫn trong dòng người nhộn nhịp đó không, có phải bạn đang đi qua từng ngày của cuộc đời mình một cách hối hả tất bật không. Hay là bạn giống như những đám mây kia, đang có một cuộc sống nhẹ nhàng và an lành bên cạnh những người thân yêu. Xuân đã về, Tết sắp đến, tôi muốn gởi đến bạn những lời chúc cùng những lời cảm ơn. Cám ơn bạn thật nhiều vì đã giúp đỡ tôi trong suốt những năm học phổ thông, cảm ơn bạn vì đã cùng tôi tạo nên những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Tôi chúc bạn một mùa xuân ấm áp và một cái Tết tròn đầy bên cạnh những người yêu thương bạn và những người mà bạn yêu thương.
Người viết: Tuyết Nhi
Một thái độ – Một cuộc đời
Thế giới này có thật nhiều điều thú vị và hấp dẫn, nhưng nó cũng chứa đựng thật nhiều những lo toan và mệt mỏi. Con người trong thế giới đó thật nhỏ bé tựa như một chiếc lá giữa một rừng cây. Giống như chiếc lá phải chịu những tác động của nắng, mưa và khí trời, con người cũng chịu nhiều sự chi phối của gia đình, bạn bè, tiền tài và danh vọng. Nhưng thứ chi phối cuộc đời họ nhiều nhất chính là thái độ sống của chính bản thân họ.
Thái độ sống là cách mà con người nhìn nhận cuộc sống xung quanh, nhìn nhận những gì đã, đang và sẽ xảy ra với họ. Cùng một vấn đề nhưng mỗi người lại có một cách nhìn nhận khác nhau, do đó đi đến những quyết định khác nhau và cuối cùng dẫn đến những kết quả khác nhau. Khi đứng trước một khó khăn, thử thách mà tưởng chừng như không có cách giải quyết, có người chọn cách bỏ cuộc, có người lại chọn cách cố gắng. Những người chọn cách bỏ cuộc ắt hẳn là đã chỉ nhìn thấy những mệt mỏi trong giây phút của hiện tại và những nỗi chán chường trước mắt họ. Những suy nghĩ tiêu cực che mắt họ khiến họ không nhìn thấy được ánh sáng tương lai, bịt tai họ khiến họ không còn muốn nghe bất kì lời khuyên, lời động viên nào nữa và làm tê liệt bộ não của họ khiến họ từ bỏ việc tìm cách giải quyết. Ngược lại, những người chọn cách cố gắng cũng nhìn thấy những chán chường, những mệt mỏi nhưng đồng thời họ cũng thấy những tia hy vọng. Những suy nghĩ tích cực, niềm tin vào tương lai và tin vào chính mình sẽ làm cho bộ não họ tỉnh táo. Họ lắng tai nghe những lời khuyên, cân nhắc, phân tích, tìm giải pháp cho vấn đề của họ và đưa ra những quyết định đúng đắn.
Như vậy mới hiểu thái độ sống tích cực hay tiêu cực ảnh hưởng lớn thế nào đến cuộc đời mỗi người. Một người không thể thành công nếu như họ chỉ dành thời gian để suy nghĩ đến sự thất bại. Một người học giỏi sẽ không để trí óc của họ bị bóp nghẹt bởi suy nghĩ “Tôi là người học kém, tôi học không bằng ai cả”. Vậy tại sao chúng ta lại không chọn cách nghĩ đến những điều tích cực để tâm hồn được thanh thản, để đầu óc luôn tỉnh táo và để bản thân vững vàng trước mọi sóng gió?. Nếu vị chua, cay và đắng còn làm cho món ăn thêm đa dạng thì nước mắt, nỗi chán chường và những áp lực lại không làm cho bức tranh cuộc đời chúng ta thêm nhiều màu sắc sao?. Đừng lo lắng! Áp lực đôi khi lại là động cơ để chúng ta cố gắng, sự mệt mỏi đôi khi chính là cơ hội cho chúng ta nghỉ ngơi, và nước mắt lắm lúc lại là điểm nhấn để nụ cười chiến thắng của chúng ta thêm rạng rỡ.
Hãy yêu quý bản thân và tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy cứ bước đi, từng bước thôi nhưng chắc chắn, chậm thôi nhưng vững vàng. Rồi một lúc nhìn lại, chúng ta sẽ bất ngờ nhưng hài lòng, ngạc nhiên nhưng hạnh phúc vì đoạn đường mà chúng ta đã đi qua./.
Người viết Nguyễn Thị Thu Uyên
Sài thành một buổi tinh sương
Khi cái lạnh của Sài Gòn gõ cửa cũng chính là lúc mà thành phố nhộn nhịp này vắng những cơn mưa rả rít. Cái se lạnh của những tháng cuối năm làm cho người ta trở nên biếng nhác để rồi bỏ lỡ những điều tuyệt vời của Sài thành. Phần tôi, tôi yêu lắm thành phố này lúc nó còn đang ngon giấc vào những buổi sáng tinh mơ.
Khi cái biếng nhác của Sài thành vẫn còn đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông thì tôi đang rảo bước trên những con phố tĩnh mịch. Thành phố lúc này hệt như một đứa trẻ đang say giấc. Nó trông thật hiền, không có tiếng còi xe, cũng không có tiếng động cơ, chỉ có những bóng đèn đường trên cao lặng lẽ chiếu sáng. Thế mà chỉ vài giờ nữa thôi, lúc ông mặt trời chào ngày mới bằng những tia nắng ấm áp, đứa trẻ ấy sẽ tỉnh giấc, sẽ lại chạy nhảy và nô đùa. Những con đường tĩnh mịch này sẽ đầy ắp những xe và người. Tiếng cười nói, tiếng động cơ ồm ồm quyện với tiếng còi xe te tích khiến cho Sài thành thật sống động và nhộn nhịp.
Tôi bước chậm hơn để cái se se lạnh ngấm vào da thịt, để không khí mát lạnh và trong trẻo lấp đầy từng góc nhỏ của phế nang. Cái lạnh này thật lạ. Nó không quá nhiều đến nỗi cắt da cắt thịt, cũng không quá ít để người ta thèm khát. Nó vừa đủ để người ta cảm thấy tỉnh táo và dễ chịu. Tôi hít thật sâu để thu hết cái tinh khôi của buổi sớm mai vào hai lá phổi, và cũng là để nạp đầy những năng lượng tươi mới của đất trời để khởi đầu ngày mới.
Tôi thật sự đã yêu thành phố này mất rồi. Tôi yêu cái không khí lành lạnh của tháng cuối năm, và tôi yêu vẻ dịu dàng nhưng vô cùng quyến rũ của nó vào những buổi sáng tinh mơ.
Người viết: Thu Uyên
Mùa Vọng
Khi sự chuyển giao của đất trời giữa hai mùa mưa nắng bắt đầu, thì trong lịch Công giáo cũng có một sự chuyển mùa. Theo đó, thứ Bảy sau lễ Chúa Ki-tô Vua vũ trụ là dấu mốc đóng lại một mùa Thường niên và cũng chính là khép lại một năm phụng vụ, và Chủ Nhật thứ I mùa Vọng chính là khởi nguyên của một năm phụng vụ mới và khởi đầu của mùa Vọng.
Đối với người Công giáo, mùa Vọng chính là mùa mong đợi và hy vọng. Họ mong đợi sự giáng sinh của Đấng Cứu Thế trong hình hài của trẻ Giê-su nơi hang đá năm xưa. Cũng chính vì thế mà mùa Vọng được xem là thời gian chuẩn bị cho niềm vui của mầu nhiệm Giáng sinh. Hơn nữa, trong niềm tin thâm sâu, họ còn chờ đợi ngày Chúa lại đến trong vinh quang. Đó là ngày mà mọi người được cứu rỗi và được hiệp nhất nên một trong Chúa Giê-su Ki-tô. Trong thời gian bốn tuần của mùa Vọng, những con chiên của Giáo hội có cơ hội nhìn lại bản thân qua các giờ cầu nguyện và tĩnh tâm. Họ dọn lòng mình và chuẩn bị một máng cỏ tâm hồn để sẵn sàng đón Chúa đến.
Trong tâm tình của mùa Vọng, các bạn học sinh trong mái ấm Nhật Hồng Thị Nghè cũng đang sốt xắng chuẩn bị một máng cỏ tâm hồn để đón Chúa. Các bạn tham gia giờ cầu nguyện chung mỗi buổi tối. Hoạt động này giúp các bạn nhìn lại một ngày sống của mình và xét lại các mối tương quan với những người xung quanh để nhận ra những khiếm khuyết của mình và sửa chữa chúng. Bên cạnh đó, mỗi người sẽ đóng vai một thiên thần cho một thân chủ bất kì mà họ rút thăm được. Họ sẽ cầu nguyện cho thân chủ của mình, quan tâm và làm những điều tốt lành cho người ấy. Nhờ vậy mà tình cảm của các thành viên trong đại gia đình Nhật Hồng Thị Nghè càng trở nên khắt khít.
Chúng con cảm tạ Chúa vì đã ban cho chúng con mùa Vọng để chúng con có cơ hội dọn tâm hồn để đón Chúa đến. Qua những lời cầu nguyện, cũng như những việc bác ái chúng con làm cho nhau thì con tin rằng đoạn đường từ tim chúng con tới tim mọi người sẽ không còn xa nữa. Con xin chúc quý Dì và các bạn trong gia đình Nhật Hồng có một mùa dọn mình thật sốt xắng.
Người viết: Thu Uyên