Chào các bạn, thời gian gần đây có rất nhiều bạn gặp phải tình trạng “Google liên tục dừng” trên smartphone. Đây là lỗi do bản cập nhật mới nhất của Google. Và trong bài viết này, mình xin chia sẻ đến các bạn cách khắc phục lỗi này nhé.
Nhưng trước tiên mình cũng xin lưu ý với các bạn rằng đối với hệ điều hành Android thì có rất nhiều hãng sản xuất smartphone sử dụng hệ điều hành này, vì thế, mình sẽ cố gắng hướng dẫn các bạn cách thực hiện ở mức tổng quát nhất.
+ Đầu tiên, các bạn truy cập mục Cài Đặt trên Smartphone. Sau đó tìm và kích hoạt các mục Ứng Dụng / Google và nhấn vào mục Buộc Dừng.
+ Sau đó các bạn tìm và kích hoạt vào Mức Sử Dụng Dữ Liệu rồi nhấn vào Xóa Bộ Nhớ Đệm.
+ Kế tiếp, các bạn vào Google Play, tìm ứng dụng Google và nhấn vào Gỡ Cài Đặt. Thế là xong, smartphone của bạn sẽ không gặp phải lỗi này nữa.
Đây chỉ là cách “Chữa cháy” tạm thời trong khi chờ đợi nhà sản xuất phát hành bản cập nhật mới nhất để vá lỗi. Mong rằng, với những bước hướng dẫn trên, các bạn sẽ sớm khắc phục được tình trạng này trên smartphone của mình.
(Trường Giang)
Lối cũ
Đến bến xe, nó đón một chiếc taxi để di chuyển về Núi Sập, nơi đã cho nó một tuổi thơ đong đầy những kỷ niệm.
Ngồi trên taxi, nó mải miết nhìn ngắm khung cảnh bên đường. Chợt nét mặt nó nghiêm lại khi xe rẽ vào một con đường nhựa mới làm. Nó có vẻ như ngỡ ngàng. Cũng dễ hiểu thôi, vì nó đã rời bỏ quê nhà gần 15 năm qua để lo cho cuộc sống mưu sinh mà chưa lần nào trở lại. Lúc nó khăn gói ra đi, thì con đường này vẫn còn là một con đường đất được bà con xóm nghèo trải một ít cát để đi lại cho đỡ lầy lội trong những ngày mưa bão. Nay có lẽ được nhựa hóa nhờ chương trình xây dựng nông thôn mới của Nhà nước trong thời gian vừa qua. Điện cũng đã được đưa đến từng hộ dân. Nó tự nhủ thầm: chắc bà con xóm mình phải hạnh phúc lắm nhỉ, vì có cuộc sống tương đối tiện nghi hơn, chí ít cũng hơn hẳn cái thời trước đây khi nó còn ở quê.
Con đường làng này đã gắn liền với tuổi thơ của nó như một người bạn rất đổi thân thiết. Nó bồi hồi nhớ lại những ngày hai buổi tới trường. Những ngày nắng chói chang, nó cứ thế đầu trần đến lớp, cũng lại nhớ những ngày mưa lũ, nó đến trường trong bộ dạng lấm lem bùn đất. Những tháng nghỉ hè, nó lại cùng đám bạn trong xóm nô đùa trên những bãi cỏ ven đường, lúc thì bắt bướm, khi thì hái cỏ gà làm đồ chơi, chán lại lò rò rình bắt mấy chú chuồn chuồn lơ đảng vô tư đậu trên những ngọn cỏ ven đường. Có lúc rũ nhau đi hái trái nhãn lồng chín rồi tụm lại chia đều cho nhau. Có những ngày trời quê căng gió, nó lại cùng đám bạn sải bước trên con đường làng để nâng cao những cánh diều tuổi thơ lên bầu trời xanh thăm thẳm. Nó cũng không thể quên được những buổi tối trời, nó cùng với thằng em đi bắt những con nhái, con cóc để làm phong phú thêm bữa cơm nghèo thuở ấy. Con đường làng dân dã bình dị ấy đã chứng kiến những ngày tháng ấu thơ của nó, đã cùng hân hoan những lúc nó vui, là nơi tìm tới những khi nó buồn, cùng nó viết nên những hoài bão cho một tuổi thơ non dại của đời người. Con đường ấy vẫn nằm yên đó dẫu năm tháng có phôi pha, như thể đợi chờ ai đó đi xa trở lại.
Cứ thế, nó mải mê trong dòng suy nghĩ mà quên mất xe đã đi quá nơi nó muốn đến. Nó vội nhờ bác tài quay xe trở lại. Đến một con đê nhỏ thì nó xin xuống xe. Bóng chiều đã buông xuống một màu vàng nhè nhẹ chốn quê nghèo. Nó nheo nheo đôi mắt nhìn xung quanh. Nhận ra bao nhiêu đổi khác đã diễn ra tại chốn này trong những năm tháng nó xa vắng. Tuy nhà cửa, đường xá có không ít đổi thay, nhưng cái cảm giác yên tĩnh đến lạ thường có chút gì đó hơi buồn buồn của một buổi chiều muộn nơi quê nghèo thì vẫn còn đó không chút gì thay đổi.
Nó đứng tần ngần một lúc rồi bước vào một lối mòn của con đê nhỏ, hai bên cỏ dại mọc xanh um. Bóng nó ngả dài trên triền đê xanh mượt một màu cỏ. Nó cố bước đi trên cái lối mòn quen thuộc ấy như những lần mà cách đây gần mười lăm năm về trước nó đã từng đi qua./.
(Hoài Vọng)
Rặng tre ngày ấy
Nó rảo bước trên con đê nhỏ xanh rì màu cỏ dại. Những ngọn cỏ chen lấn nhau, có khi vươn ra cả lối đi mòn. Mùi hương nồng nồng của cỏ dại pha chút mùi hơi đất bốc lên quyện vào gió chiều phảng phất, làm nó khẽ hít một hơi thật dài. Nó trầm tư, đôi mắt nhắm hờ như thể đang thưởng thức thứ hương vị tuyệt vời của thứ món ăn tao nhã nào đó. Đã lâu lắm nó không được hít vào cơ thể cái mùi vị thân yêu này, cái mùi đặc trưng của quê hương xứ sở. Nó chợt đưa tay ra khẽ ngắt một chiếc lá cỏ dại mọc ven đê, rồi vô tư đưa lên miệng ngậm như những đứa trẻ con tinh nghịch.
Trước mặt nó là một rặng tre um tùm đang đu đưa trong gió chiều và cùng nhau tấu lên một khúc nhạc đồng quê du dương bất tận. Những chiếc lá tre khô phải lìa cành, theo gió xoay tít trong không trung như những vũ công tài hoa đang say sưa với điệu múa của mình, rồi khẽ buông mình xuống mặt nước lăn tăn gợn sóng và lướt nhanh như những chiếc thuyền phiêu dạt. Nó bước chậm lại, khẽ ngẩn mặt nhìn lên những tàn tre đang buông mình đổ bóng xuống dòng kênh. Lòng nó bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ đã qua đi theo thời gian. Ngày còn nhỏ, nó thường cùng mẹ ra đây lấy củi, nó cứ lẽo đẽo bên mẹ, lúc thì tỏ ra chăm chỉ, lăn xăn nhặt những cành tre khô nằm ngổn ngang bên bờ đê. Lúc chán, thì lầm lũi đi chơi, nào là hái lá tre làm tiền chơi trò mua bán, khi lại nhặt những chiếc lá tre khô thả xuống nước làm thuyền, rồi bật cười thích thú khi trong đầu nó lóe lên cái gì đó ngộ nghĩnh. Sau những ngày mưa, măng tre lại mọc lên quanh gốc, nó cùng lũ em nhỏ chui qua những cành gai nhọn hoắt để cắt những chồi măng mới mọc về làm rau ăn. Những lúc buồn không còn trò gì lạ để chơi, nó lại chui sâu vào trong gốc tre nhổ những cây đa nhỏ mang về trồng quanh nhà như một trò chơi tao nhã. Nó chợt nhếch mép cười khi nhớ lại lúc nó đốt cái tổ ong ruồi trong bụi tre vào một buổi trưa nắng oi ả. Ngọn lửa cứ thế theo gió bốc cao, thế rồi ong thì bị cháy sạch, lại được một trận roi của ba nó thưởng vì đã lập một chiến công hiển hách. Thế rồi bụi tre lại xanh tốt trở lại sau một cơn mưa cuối hạ, cứ như chưa hề có việc gì xảy ra vậy.
Nó bước đi mà lòng vẫn mải tìm về những kí ức của ngày xưa ấy. Ngày mà cách đây đã mười lăm năm ròng rã trôi qua. Ngày của một tuổi thơ ngây ngô, khờ dại. Cái thời đẹp nhất của một đời người./.
(Hoài Vọng)
BẠN CẦN BAO NHIÊU TIỀN ĐỂ CÓ NIỀM VUI?
Được ngủ thỏa thích khi buồn ngủ, được ngồi hóng gió mát sau cơn mưa chiều, hay làm một việc tốt và nhận những lời động viên. Bạn thấy không, đôi lúc niềm vui đến với ta thật đơn giản. Chắc tôi sẽ buồn khi ai đó nói mỗi ngày trôi qua thật bình thường, nếu không muốn nói là tẻ nhạt, chẳng có gì đặc biệt. Đó là góc nhìn chủ quan của mỗi người. Còn đối với tôi, niềm vui tôi thu lượm mỗi ngày thật không kể hết.
Nghe vậy, chắc nhiều bạn nghĩ tôi đang nói dốc. Chỉ cần bạn tinh tế một chút, bạn sẽ thấy một ngày sống thật ý nghĩa biết bao.
Ngủ một đêm ngon giấc và tỉnh dậy hít một hơi thở căng tràn lồng ngực, cảm nhận một ngày mới trong lành. Bạn biết được hôm nay mình sẽ làm gì, phải học gì, sẽ gặp ai, ý tôi nói là trong Mái ấm và vui vẻ đi làm việc của mình. Bạn biết không, cảm giác làm chủ cuộc sống của mình thật thú vị. Nó giống như bạn đang cầm trên tay một quả táo đỏ mọng, thơm thơm và chắc chắn việc tiếp theo bạn sẽ làm là tiêu thụ nó, không trật đi đâu được.
Đôi lúc phạm lỗi cũng là một điều thú vị. Bạn nhớ lại đi, có phải lúc được Dì trưởng nhà mời vào phòng gặp riêng khi bạn phạm lỗi, lúc đó bạn nghĩ gì? Cái cảm giác hồi hộp, lo sợ bước từng bước rụt rè như cố níu lại thời gian. Nhưng khi trở ra thì lại thở phào nhẹ nhõm và trong lòng dậy lên một niềm vui khó tả. Những lời hỏi han, sửa dạy dịu dàng như người mẹ hiền ân cần chỉ bảo đứa con mình biết phân biệt điều đúng, sai để nó thay đổi tốt hơn. Có như thế ta mới biết được tình thương sâu thẳm và lòng biết ơn chân thành với những con người đã hy sinh cả tuổi trẻ, sức khỏe, tài năng, sự khó nhọc để một lòng tận hiến cho Đức Ki-tô dấn thân phục vụ những trẻ em khiếm thị, hướng dẫn, chuẩn bị cho họ những hành trang thật tốt để bước vào đời.
Đôi khi con người ta buồn vì bản thân mình chẳng biết làm gì để tốt hơn lúc này. Tôi đã từng nhìn thấy bé Hoàng Anh 12 tuổi vui như thế nào khi lần đầu tiên em tự tay thay bọc rác sau những giờ cơm tối. Em cảm thấy thú vị khi đã biết cột chiếc bọc rác và đem nó đến thang máy để chuyển xuống tầng trệt và đem ra ngoài góc đường cho các bác lao công. Công việc đó thật đơn giản với người sáng mắt nhưng với các em khiếm thị thì nó lại là một trải nghiệm tuyệt vời. Hay việc cô bé Phương sau những ngày miệt mài, cần mẫn xỏ từng viên hạt cườm vào sợi dây cước dưới sự hướng dẫn của các Dì thì nay em đã tự mình làm ra những sản phẩm, những con thú nhỏ xinh xắn. làm thành những món quà để tặng những người em thương yêu. Bạn thấy không, đôi lúc cảm giác làm được một việc tốt, một việc có ích lại đem lại niềm vui khó tả. Như vậy niềm vui không chỉ riêng bạn cảm nhận được mà bạn cũng có thể mang niềm vui đến cho người khác nhất là những ai đang buồn bã, thất vọng.
Và đôi lúc niềm vui đến thật giản dị. Lần này tôi sẽ không lấy ví dụ ai khác mà ở chính tôi. Hè về, nó mang đến những cơn mưa dịu mát, nhưng cũng đồng thời mang đi những tiếng ồn ào, cười nói của các học sinh trong nhà. Mái ấm chỉ còn tôi, Trần Báu và quý Dì. Một ngôi nhà rộng lớn, đầy ắp tiếng cười ngày nào nhưng nay lại được lấp đầy bằng sự yên bình đến tĩnh lặng. Nếu lắng tai nghe một chút, bạn sẽ nghe thấy những tiếng gà gáy đều đặn sớm trưa, tiếng chim hót và cả vài tiếng còi xe đâu đó ngoài đường phố. Trong không gian đó, bạn nghĩ gì? Một sự buồn nhẹ chăng? Hay là cảm giác trống trải nằm sâu trong tâm hồn? Tôi lại có những cảm nhận khác. Đôi lúc sự thanh bình cũng mang đến cho con người ta sự thư thái, trút đi những mệt mỏi và thả mình vào bầu không khí thanh bình. Mỗi buổi tối, tôi và Trần Báu lại lên sân thượng ngồi thổi sáo, hát vui ca và trò chuyện. Những âm thanh trầm ấm của những cây tiêu hòa quyện trong từng lời ca, tạo nên những giai điệu du dương, ấm lòng như đưa ta về những ngày xưa, ngày của những mơ mộng, hồn nhiên kỷ niệm. Một cảm giác thanh bình, một niềm vui giản dị nhưng thật vô giá.
Vậy giờ đây, bạn và tôi, chúng ta hãy cùng nhau làm mới lại ngày sống của mình bằng cách sử dụng tốt thời gian mình có để làm nhiều điều bổ ích, như phụ giúp ba mẹ việc nhà, tập chơi một món nhạc cụ mới, nghe thêm nhiều câu chuyện bổ ích và học tiếng Anh qua truyện và bài hát, vân vân, ,… Mùa hè sẽ không còn nhàm chán với những công việc ăn, ngủ, đi loanh quanh trong nhà mà thay vào đó là hàng ngàn những nhiệm vụ nặng kí, thú vị mang đến cho bạn nhiều niềm vui bất ngờ. Bạn sẽ không làm nó một mình đâu, hãy nhớ rằng ở một nơi xa nào đó tôi cũng đang làm cùng bạn. Cùng tiêu xài tuổi trẻ thật hoành tráng nhé!
(Anh Nhất)