Nếu có ai hỏi tôi rằng: Tôi thương ai nhất trong gia đình và ai là người có nhiều kỷ niệm với tôi nhất, tôi sẽ trả lời là bà nội của tôi.
Bà tôi thương cháu vô cùng. Tôi may mắn khi được bà thương nhất trong số các cháu của bà. Điều nầy làm cho các anh chị sinh lòng ganh tị với tôi. Tôi không may mắn như những bạn cùng trang lứa, từ năm lên ba tuổi tôi không còn được sống bên cạnh ba mẹ, cũng không còn được sống cùng với bà. Tôi phải về sống với gia đình riêng của cô tôi, mỗi khi đến thăm tôi, bà thường khóc và nói rằng: “Bà rất thương đứa cháu nhỏ nhất của bà. Bà luôn cầu nguyện với Thiên Chúa, cầu Chúa luôn che chở và bảo vệ con. Bà mong là con sẽ được học tập tốt để mai sau có nghề mà sống”.
Bỗng nhiên bà không đến thăm tôi nữa. Mãi đến năm 8 tuổi tôi mới được gặp lại bà. Lúc nầy tôi đã lớn nên bà nói chuyện với tôi nhiều hơn, bà còn kể cho tôi nghe về ba mẹ tôi. Mỗi lần như thế, bà ân cần dặn dò tôi rất nhiều điều: “Cố gắng học giỏi nghe con! Cố gắng ngoan ngoãn nghe lời cô nghe con! Sau nầy đừng có giống như ba mẹ của bây nhe, thiệt thòi cho con cái lắm đó!” Tôi đáp lời bà “Dạ nội cứ an tâm, con sẽ không làm cho nội thất vọng đâu”. Bà mỉm cười và nói “Xem ra con bé cũng hiểu chuyện”. Có lẽ bà đã chấp nhận và quen với trái ngang mà đời ban tặng cho cháu bà. Bà không còn khóc nữa mỗi khi đến thăm tôi. Thay vào đó, bà cầm tay dẫn tôi dạo vòng quanh bên sông nhà.
Ngày mà bà mong đợi cũng đến, cháu của bà bắt đầu được đi học. Thế nhưng tôi lại phải sống xa nhà, đồng nghĩa với việc là tôi phải xa bà. Ngày tiễn tôi đi bà khóc rất nhiều, chỉ có mấy điều thôi mà bà cứ dặn đi dặn lại mãi. Bà sợ tôi bị la mắng bị đánh đòn, vì khi còn ở nhà tôi thường rất hay nghịch. Ngày nào con đường ấy cũng có bóng hai bà cháu, giờ thì mỗi bà bơ vơ đi đi lại lại.
Sau một năm học xa nhà, tôi trở về thăm bà trong kỳ nghỉ hè. Chỉ có một năm thôi mà sao bà khác hẳn. Bà yếu đi rất nhiều, hai tay bà run, chân thì yếu, bà lại còn mắc phải những căn bệnh của tuổi già. Có lẽ vì nhớ thương tôi quá mà bà sinh bệnh. Đến hết kỳ nghỉ hè, tôi phải quay trở lại trường để tiếp tục việc học. Khi nhớ lại thời gian đó, tôi cảm thấy mình vô tâm quá vì tôi không thường nhớ nghĩ đến bà. Tôi chỉ mãi lo chuyện học hành, chuyện bạn bè, những chuyện vớ vẩn của tụi con nít, mà không một lần tôi nghĩ về bà.
Thời gian dần trôi, bà lại mắc thêm căn bệnh mất trí nhớ và không còn nhớ ai nữa, thậm chí là cũng không nhớ tôi. Điều nầy làm cho sự thân thiết giữa hai bà cháu cứ giảm dần theo thời gian. Cuối năm học lớp 6, tôi phải lên Sài Gòn để có thể học cao hơn nữa. Rồi cũng đến ngày bà lìa xa cõi đời nầy, con cháu đến đông đủ chỉ trừ mình tôi. Tôi không hề hay biết gì, mãi đến sau nầy có một người quen nói cho tôi biết. Nghe tin nội mất, lòng tôi như mất đi một thứ gì đó rất to lớn, thế là tôi không còn cơ hội được gặp bà, được bà dẫn đi chơi và được nghe bà kể chuyện.
Hai tháng sau đó, tôi về thắp nhang cho bà. Tôi nghe bác tôi kể lại rằng “Lúc sắp mất, bà không ngớt nhắc tên tôi”. Giọt nước mắt tôi nếu có rơi bây giờ cũng vô nghĩa thôi, Vì còn bà nữa đâu mà thương bà.
Ngày hôm nay tôi ngồi nhớ lại bao ký ức đó. Tôi không ngừng trách mình vô tâm. Nếu thời gian quay ngược lại thì tôi sẽ không rời xa bà, nhất là khi bà bệnh nặng. Lúc mới mất, nội hay về thăm tôi trong giấc mơ. Chắc có lẽ dạo gần đây bà sợ tôi phải buồn khi tỉnh giấc, nên không về nữa. Cho dù là muộn màng, nhưng tôi vẫn muốn nói “Con thương nội lắm nội ơi!”
(Tuyết Nhi)
Những điều cần lưu ý trước khi mua máy tính xách tay mới
Xin chào các bạn, hiện nay, do nhu cầu học tập và làm việc online đang ngày càng trở nên phổ biến. Vì thế chúng ta phải cần một trợ thủ thật đắt lực để chúng ta hoàn thành thật tốt những nhu cầu như trên. Và trợ thủ này không gì khác đó chính là một chiếc máy tính xách tay phải không các bạn? Chiếc laptop sắp mua phải đáp ứng các yêu cầu như: Nhỏ, gọn, mỏng nhẹ để đảm bảo tính thời trang và thuận tiện mang đi mang lại. Đồng thời, hiệu suất làm việc phải mạnh mẽ và đặc biệt nhất là phù hợp với túi tiền của mỗi người nữa phải không các bạn? Chính vì vậy, hôm nay, mình xin phép được giới thiệu đến các bạn một số lưu ý khi các bạn chọn mua một chiếc máy tính xách tay mới phù hợp với khả năng chi trả và nhu cầu sử dụng tránh lãng phí nhé!
Mỗi người sẽ có một nhu cầu khác nhau, một suy nghĩ của riêng mình. Mình không chắc sẽ giúp các bạn đưa ra một quyết định thật chính xác. Nhưng
bài viết này sẽ cung cấp đến các bạn một số thông tin cơ bản nhất mà mình đã tìm hiểu được. Và những lời khuyên trong đây chỉ mang tính chất cá nhân của người viết thôi nhé các bạn. Rất mong sẽ nhận được các ý kiến đóng góp của các bạn.
Nào chúng ta hãy cùng bắt đầu thôi:
I. Nhu cầu sử dụng:
Đầu tiên, các bạn đừng vội mua một chiếc laptop với giá quá rẻ hoặc quá cao, bạn nên xác định rõ nhu cầu thực sự của mình là mua laptop để học tập, làm việc, chỉnh sửa âm nhạc hay đơn giản chỉ cần một chiếc laptop có khả năng lướt web là đủ.
Dựa vào nhu cầu thực tế mình tạm thời chia thành một số loại sau:
1. Đối với các bạn sử dụng laptop cơ bản:
Với nhu cầu này, bạn nên chọn laptop có cấu hình thấp vừa tiết kiệm chi phí lại vừa đáp ứng nhu cầu sử dụng của bạn mà không quá dư thừa.
2. Đối với các bạn sử dụng các phần mềm âm nhạc:
Với đặc thù như vậy thì các bạn cần phải trang bị một chiếc laptop với cấu hình mạnh mẽ từ cpu, ram, card âm thanh rời (Phải gắn ngoài qua cổng USB (nếu cần). Lý do bạn cần phải chọn laptop có cấu hình cao như vậy bởi vì thường các ứng dụng, phần mềm, công cụ dành cho các bạn khá nặng, yêu cầu xử lý cao.
II. Khả năng chi trả của người mua
Dù biết rằng, phiên bản càng đắt tiền sẽ mang tới một hệ thống với chất lượng tốt hơn, hiệu suất mạnh hơn. Nhưng các bạn hãy xác định rõ nhu cầu của mình và điều kiện kinh tế đang có để đưa ra một lựa chọn phù hợp nhất tránh lãng phí nhé!
III. Chọn nền tảng hệ điều hành phù hợp.
Hệ điều hành trên máy tính đóng vai trò trung gian trong việc giao tiếp giữa người dùng và phần cứng của máy tính. Hầu hết các máy tính xách tay đều chạy một trong ba hệ điều hành: Windows, Chrome OS hoặc MacOS (chỉ dành cho MacBook).
1. Windows:
Hệ điều hành linh hoạt và phổ biến nhất. Máy tính xách tay Windows có giá ở mọi tầm và cung cấp một loạt các tính năng từ màn hình thường đến màn hình cảm ứng, máy quét dấu vân tay đến chip đồ họa kép. Windows 10 là phiên bản mới nhất của hệ điều hành hàng đầu của Microsoft, cung cấp một số cải tiến so với Windows 7 và 8.
2. Mac OS (Dành riêng cho các thiết bị của Apple):
Cho độ ổn định cao, bảo mật khá tốt, thân thiện tuy nhiên những sản phẩm chạy hệ điều hành này khá đắt.
3. Hệ điều hành Chrome OS:
Hệ điều hành của Google đơn giản và an toàn nhưng hạn chế hơn Windows hoặc mac OS. Giao diện người dùng trông rất giống Windows với menu ứng dụng, màn hình nền và khả năng kéo các cửa sổ xung quanh nhưng ứng dụng chính được sử dụng là trình duyệt Chrome.
Hiện nay, ở Việt Nam mình thấy rằng hệ điều hành Chrome OS vẫn chưa được phổ biến, mà chủ yếu thông dụng nhất đó là Windows và sau đó là Mac OS.
IV. Bàn phím và TouchPad:
Đối với bàn phím, đây là phần khá quan trọng vì nó ảnh hưởng rất nhiều đến cảm giác gõ phím trong quá trình làm việc trên máy tính. Bạn hãy đảm bảo bàn phím cung cấp phản hồi xúc giác và phải chắc chắn khoảng cách giữa các phím phải đủ rộng để dễ dàng thao tác. Nếu có điều kiện bạn nên đến trực tiếp cửa hàng để trải nghiệm trước khi quyết định nhé!
Trái ngược với sự quan trọng của bàn phím, đối với người khiếm thị chúng ta thì không mấy quan tâm đến touchpad (Hay còn gọi là chuột cảm ứng) do sự bất tiện của nó. Nhất là khi gõ văn bản mà lỡ chạm nhầm vào phần cảm ứng này sẽ làm cho con trỏ chuột nhảy sang chỗ khác không đúng với vị trí mình cần nữa gây ra cảm giác khó chịu trong quá trình sử dụng máy. Vì thế nhiều bạn khiếm thị hoàn toàn còn tắt hẳn chức năng này đi để tránh sự chạm nhầm.
V. Chọn kích thước màn hình phù hợp.
Hiện nay trên thị trường đang tồn tại các kích thước màn hình cơ bản như sau:
– 11 – 12 inch: Mỏng nhất và nhẹ nhất.
– 13 – 14 inch: Cân bằng tốt nhất giữa tính di động và khả năng sử dụng.
– 15 đến 16 inch: Kích thước phổ biến nhất nhưng khó mang theo.
– 17 đến 18 inch: Phù hợp với những người sử dụng laptop trên bàn cả ngày, thường có sức mạnh xử lý mạnh mẽ.
Theo tìm hiểu của mình thị hiện tại 2 kích cỡ màn hình được nhiều người sử dụng đó là 14 inch và 15.6 inch. Tuy nhiên, đối với những người khiếm thị của chúng ta phải thường xuyên mang laptop theo để đi học và đi làm thì có thể cân nhắc chọn màn hình nhỏ gọn từ 11 đến 14 inch nhé!
VI. Chọn phần cứng phù hợp với nhu cầu sử dụng
Như các bạn đã biết, để đánh giá một chiếc máy tính mạnh hay yếu thì phần cứng chính là yếu tố quyết định đến hiệu suất hoạt động của máy sau đây mình sẽ giới thiệu đến các bạn những thông tin cơ bản nhất về lựa chọn phần cứng mà mình đã tổng hợp được nhé!
1. Bộ vi xử lý
CPU đóng vai trò như bộ não của máy tính, tốc độ xử lý của máy tính nhanh hay chậm một phần do tốc độ của CPU quyết định. Bạn nên chọn mua CPU của Intel hoặc AMD bởi vì đó là 2 thương hiệu nổi tiếng, được người dùng tin tưởng sử dụng trong nhiều năm nay.
Các dòng CPU Intel có trên laptop hiện tại bao gồm:
– Intel Core i9: Bộ vi xử lý Core i9 cung cấp hiệu suất nhanh hơn bất kỳ chip di động nào khác. Con chip này chỉ có trên máy tính xách tay cao cấp, laptop chơi game cao cấp.
– Intel Core i7: Một bước tiến so với Core i5, cho phép chơi game và làm việc hiệu quả hơn.
– Intel Core i5: Bộ vi xử lý cho dòng máy tính xách tay phổ thông là sự kết hợp tốt nhất giữa giá bán và hiệu suất
– Intel Core i3: Hiệu suất kém hơn Core i5 một bậc và giá bán cũng thấp hơn, phù hợp với các táp vụ đơn giản và làm việc văn phòng.
– Intel Pentium / Celeron: cung cấp hiệu suất chậm nhất.
* Đối với bộ vi xử lý của AMD mình chưa có cơ hội sử dụng nên nhờ các bạn đóng góp ý kiến cho mình nhé!
Tóm lại:
Với nhu cầu sử dụng cao như: lập trình, chỉnh sửa âm thanh chuyên nghiệp thì bạn nên chọn những CPU core i5, core i7 mới đáp ứng được nhu cầu sử dụng một cách tốt nhất. Còn đối với những bạn có túi tiền dưới 10 triệu và nhu cầu không cao, chỉ dùng laptop để lướt web, soạn thảo văn bản và làm exel đơn giản thì bộ vi xử lý core i3 sẽ phù hợp nhất. Hiện tại mình cũng đang sử dụng một con laptop core i3 để viết bài này cho các bạn.
2. Ram:
Hầu hết các máy tính giá rẻ được sản xuất những năm gần đây cũng đã được trang bị ram 4GB. Đây là một dung lựng ram mình thấy đủ dùng cho các nhu cầu bình thường rồi đấy các bạn. Nhưng nếu bạn nào có khả năng hơn thì có thể nâng cấp lên ram dung lượng 8GB càng tốt.
3. Card âm thanh rời:
Linh kiện này dành cho các bạn nào xử lý âm thanh chuyên nghiện nhé. Các bạn có thể mua thêm riêng ở ngoài và kết nối nó vào máy tính thông qua cổng USB nhé!
4. Card đồ họa rời
Card đồ họa rời thường được xem chỉ dành cho các game thủ, hay những người cần sử dụng các ứng dụng liên quan tới đồ họa nặng. Hiện nay trên thị trường có 2 hãng sản xuất chính cho card đồ họa đó là Nvidia và ADM, tại thị trường Việt Nam thì đa số người dùng thường sử dụng card rời Nvidia hơn bởi hiệu năng có phần vượt trội hơn so với đối thủ AMD.
Cái này mình chỉ giới thiệu cho các bạn hiểu thêm thôi nhé! Chứ theo mình nghĩ thì người khiếm thị chúng ta sẽ không cần linh kiện này đâu nhĩ. Nếu bạn mua máy có card đồ họa rời thì phải tốn thêm tiền đấy. Chắc các bạn cũng không muốn bỏ tiền cho thứ mà mình không sử dụng đến phải không?
5. Ổ cứng
Dữ liệu như video, âm thanh, hình ảnh… cho đến hệ điều hành, phần mềm đều được lưu trữ trong ổ cứng. Ổ cứng ảnh hưởng đến tốc độ sao chép dữ liệu của máy, tốc độ khởi động máy, một số bộ phận trên máy tính bị hư hỏng có thể sửa chữa được nhưng ổ cứng bị hư thì dữ liệu rất khó để lấy lại được, vì vậy ổ cứng rất rất quan trọng đối với người dùng.
Hiện nay ổ cứng có 2 loại chính đó là HDD (Hard Disk Drive) và SSD (Solid State Drive). Ổ cứng SDD cho khả năng truy xuất dữ liệu nhanh, an toàn dữ liệu cao hơn, tiết kiệm điện năng tiêu thụ hơn ổ cứng HDD truyền thống. Với nhiều ưu điểm vượt trội hơn hẳn cho nên chi phí bỏ ra để sở hữu ổ cứng SSD cũng cao hơn, bạn nên cân nhắc khi chọn giữa 2 loại ổ cứng này.
Tuy nhiên, theo quan điểm riêng của mình, mình vẫn khuyến khích các bạn nên sử dụng ổ cứng SSD vì những ưu điểm vượt trội và bạn sẽ thấy tốc độ của nó nhanh hơn ít nhất 2-3 lần. Hiện tại chiếc laptop mà mình đang viết bài cho các bạn đã được 6 năm tuổi nhưng khi mình thay ổ HDD bằng ổ SSD thì tốc độ của nó chạy nhanh hơn khá rõ ràng.
6. Dung lượng pin
Pin là một thành phần không thể thiếu khi sử dụng laptop, các dòng laptop phổ thông hiện nay thường có thời lượng pin từ 3 đến 5 giờ sử dụng liên tục, một số dòng cao cấp hơn như Macbook Air thời lượng pin có thể kéo dài đến 12 giờ.
7. Màn hình:
Màn hình: Càng có nhiều pixel, càng có nhiều nội dung phù hợp trên màn hình và hiển thị càng sắc nét. Độ phân giải tối thiểu nên là 1920 x 1080, còn được gọi là Full HD hoặc 1080p.
Màn hình cảm ứng (Giới thiệu thêm): Trên thiết bị 2 trong 1, màn hình cảm ứng là tiêu chuẩn và tiện hơn so với máy tính kiểu gập truyền thống.
Tóm lại, tùy theo nhu cầu mà các bạn sẽ có lựa chọn phù hợp. Nhưng đối với các bạn nhìn kém và có điều kiện kinh tế thì nên chọn màn hình có độ phân giải FUHD để có trải nghiệm tốt nhất nhé các bạn.
8. Cổng kết nối:
Hầu hết các máy tính xách tay phổ thông sẽ có cổng USB 3.0 và cổng HDMI. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều máy tính xách tay cận và cao cấp được trang bị thêm cổng USB Type-C hoặc Thunderbolt 3 tương thích với USB Type-C. Các kết nối hữu ích khác bao gồm khe cắm thẻ SD, giắc cắm tai nghe.
9. Ổ đĩa DVD / Blu-ray:
Với yêu cầu ngày càng nhỏ gọn, mỏng, nhẹ vừa đáp ứng thiết kế thời trang vừa phù hợp với xu thế di chuyển mọi lúc mọi nơi của người sử dụng nên hầu hết các máy tính xách tay hiện nay không được tích hợp sẵn ổ đĩa quang nữa. Tuy nhiên, nếu thực sự cần đọc / ghi đĩa trên máy tính xách tay, thì bạn luôn có thể mua một ổ đĩa ngoài kết nối qua USB nhé!
VII. Thương hiệu máy tính xách tay phổ biến:
Hiện nay, trên thị trường Việt Nam có rất nhiều các thương hiệu laptop khác nhau để chúng ta lựa chọn như: HP, DELL, ASUS, APPLE, ACER, LENOVO, MSI…..
Hy vọng rằng những thông tin trong bài viết này sẽ có thể giúp ích cho các bạn trước khi đưa ra quyết định mua một chiếc laptop mới vừa phù hợp với nhu cầu sử dụng vừa phù hợp với điều kiện kinh tế nhé! Và một lưu ý cuối cùng là bài viết này chỉ mang tính chất ý kiến chủ quan của mình thôi nhé các bạn.
Mọi góp ý các bạn vui lòng bình luận phía dưới bài viết hoặc liên hệ với mình qua nick facebook: Nguyễn Phước Linh nhé!
Người viết: Nguyễn Phước Linh.
Ngày 01 tháng 4 năm 2021
Hôm nay là thứ Năm Tuần thánh – một ngày đặc biệt với tôi. Một niềm vui không thể giấu cứ bộc lộ một cách tự nhiên trên đôi môi nhỏ. Lúc là nụ cười tủm tỉm, khi lại là câu hát khe khẽ. Tôi ríu rít cả ngày như con chim non tập hót. Tôi vui vì vinh dự được chọn để cùng hiệp thông trong nghi thức rửa chân chiều nay.
Sự náo nức và hồi hộp của tôi lớn đến nỗi nó khiến tôi không tài nào tập trung vào lời của cha chủ tế đang dâng thánh lễ trên bàn thờ. Tôi để mặc cho tâm trí phát họa nên niềm hạnh phúc khi được hiệp thông trong nghi thức yêu thương ấy. Cho đến khi dòng nước mát chạm đến mu bàn chân và bao trùm các ngón chân thì niềm hạnh phúc mà tôi đã hình dung mới thực sự rõ nét đến mức hoàn hảo. Trước mắt tôi là khung cảnh của buổi chiều hôm đó, Chúa Giê-su đang cúi thấp người rửa chân cho từng môn đệ trong căn phòng nhỏ. Lời của Ngài dường như vượt qua mọi rào cản thời gian và vang mãi trong không gian “Các con hãy yêu thương nhau như thầy đã yêu thương các con”.
Thật vậy, Ngài đã quá yêu thương chúng con, quá yêu những phận hèn tội lỗi không xứng với tình yêu ấy. Ngài là Chúa, là Thầy mà lại cúi xuống và rửa chân cho từng người chúng con. Còn chúng con thì sao? Để đáp lại tình yêu ấy chúng con đã làm gì cho Ngài, đã làm được gì cho anh em? Đã bao giờ chúng con bỏ được cái tôi lớn lao của mình xuống để mối tương quan giữa chúng con với người xung quanh bớt căng thẳng chưa?
Lạy Chúa Tình Yêu, xin Ngài cất đi cái tôi của mỗi người chúng con để chúng con biết nghĩ cho những người xung quanh. Xin Thánh Thần nâng đỡ chúng con để trước những dịp tội, chúng con mạnh mẽ vượt qua. Xin Thánh Giu-se dạy con biết im lặng để cầu nguyện cho những người chỉ trích hay nói xấu con. Xin Mẹ Ma-ri-a dạy con biết suy ngẫm để con xét lại bản thân và để hiểu anh chị em của con hơn.
Trong khoảnh khắc, tôi đã thấy một nụ cười từ trong bức tranh ấy. Đó là một nụ cười ngây ngô của trẻ thơ, một nụ cười hiền dịu của người thầy và một nụ cười ấm áp của người cha. Nụ cười ấy như muốn nhắn với tôi rằng hãy lan tỏa niềm vui và tình yêu thương đến với mọi người, hãy thi hành giới răn yêu thương mà Chúa Giê-su đã truyền. Có như vậy thế giới sẽ ngập trong ân sủng và bình an của Thiên Chúa.
(Hạt bụi nhỏ)
MÙA XUÂN Ở ĐẤT TRỜI HÀ NỘI
Sau thời gian nghỉ tết khá buồn, tôi trở lại Hà Nội để tiếp tục chương trình học của mình. Vừa xuống khỏi máy bay, một cảm giác man mát buồn ùa về trong tôi. Tôi hít một hơi thật dài giống như những lần mà tôi đã bắt gặp cảm giác này trong cuộc đời, nó quen thuộc tới lạ lùng. Cảm giác quen thuộc ấy gợi lại trong tôi một ký ức về tuổi thơ đáng nhớ của mình, cái tuổi ngây ngô đến đáng yêu ấy. Cũng không gian này, cũng khí hậu này, giống lắm, giống lắm cái ngày đầu tiên tôi đi học, ngày mà tôi bước chân vào con đường học thức. Ngày mà cuộc đời tôi mở ra một trang sử mới, ngày mà tôi biết đến con chữ.
Ngày ấy, sao tôi có thể quên được chứ!
Ngày đó, tôi vừa tròn 6 năm 3 tháng 20 ngày tuổi. Vào một buổi sáng mùa thu, trời man mát không chút gió, có chút hơi ẩm trong không khí, có lẽ do cơn mưa tối qua để lại. Bố tôi dắt tôi đến trường, tôi bước đi theo sau bố và ngơ ngác nhìn ngó hai bên đường. Lúc này mọi thứ đối với tôi thật lạ lẫm và toát lên một cái cảm giác là lạ khó có lời nào để diễn tả. Không gian thì tĩnh mịch lạ thường, cảnh vật tĩnh lặng không chút dao động. Dường như mọi thứ vẫn chưa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài tối qua. Những cái cây ven đường đứng yên cúi đầu như thể nhìn ngắm hai người chúng tôi. Tất cả như thinh lặng. Tôi mãi ngắm phố xá cho đến lúc nhận ra trước mặt mình xôn xao những người. Tôi vội điều chỉnh lại nhận thức và nhận ra những người họ cũng giống chúng tôi, họ cũng đang cùng nhau đến trường. Và cứ thế tôi lại mải miết ngắm nhìn những người qua lại quanh mình, những hàng quán bên đường, những người bố người mẹ dỗ dành con cái bằng những món đồ chơi, những món ăn vặt bên lề đường rất hấp dẫn với tuổi thơ của chúng tôi lúc bấy giờ. Những cô cậu học trò nhỏ nũng nịu với bố mẹ mình, giờ nghĩ lại mới thấy tuổi thơ đáng yêu biết chừng nào.
Cuối cùng chúng tôi cũng đến trường. Bố tôi dẫn tôi vào để đăng ký nhập học tại một văn phòng nằm ở cuối hành lang mà sau này tôi mới biết đó là phòng của Ban Giám Hiệu nhà trường. Mà kể ra thì cái thuở ấy, việc đăng ký học cũng khá đơn giản. Trong trí nhớ non nớt của tôi lúc bấy giờ, thì ba tôi chỉ nộp cho nhà trường vỏn vẹn một tờ giấy, có lẽ là giấy khai sinh của tôi và tiền học phí. Rồi thầy nhận hồ sơ và hướng dẫn chúng tôi sang một phòng học gần đó. Lần đầu tiên vào lớp học, tôi rất đổi ngỡ ngàng. Cái gì quanh tôi cũng lạ, bàn ghế nó chẳng giống trong hình vẽ mà tôi đã từng thấy trong những quyển sách giáo khoa tôi được bố mua cho trước đó mấy ngày. Phòng học cũng không giống, cô giáo cũng chẳng giống, tấm bảng đen cũng lạ và ngộ nghĩnh làm sao ấy. Tôi bắt đầu thấy sợ và sợ hơn khi thấy cuộc trò chuyện giữa bố tôi và cô giáo đã kết thúc, vì ngay sau đó thì bố tôi rời đi. Một mình tôi ở trong lớp, xung quanh toàn những bạn lạ lẫm. Tôi ngồi yên quan sát mọi diễn biến và thầm nhớ về mẹ mình. Có lẽ đây là thói quen của tôi mỗi khi tôi gặp chuyện gì đó khó khăn trong cuộc sống. Cô giáo cứ bận rộn nói chuyện hết với phụ huynh bạn này rồi tới phụ huynh bạn kia. Có những bạn hét toáng lên khi mẹ rời đi, làm cô giáo dỗ dành đủ kiểu, hết nói những lời ngọt ngào đến dọa nạt. Rồi sự nghiêm túc của tôi cũng bị phá vỡ bởi một bạn học ngồi gần, cậu ấy bắt chuyện với tôi một cách rất tự nhiên như thể đã quen tôi từ lâu lắm. Nhờ cậu ấy mà tôi cũng phần nào quên đi cái cảm giác sợ lúc bấy giờ. Nhưng cũng chính cậu ấy đã dẫn tôi đi lạc khi về nhà. Tôi vẫn nhớ rõ như in cái buổi trưa hôm ấy khi tan trường, cậu ấy rủ tôi cùng về, nhận thấy đường về nhà mình cũng khá giống đường về nhà của cậu ấy, nên tôi cũng hớn hở đi theo cho vui và quên đi lời dặn dò của bố là phải đợi ở trường cho tới lúc bố quay lại đón. Chỉ có thế thôi cũng làm cho tôi một phen hú vía, làm tôi khóc cả một buổi khi không tìm được lối về nhà. May sao gặp được một chú ở gần nhà tôi bắt gặp và đưa về. Ngày đầu tiên đi học của tôi là thế đấy. Nó cũng đáng yêu và đáng nhớ lắm chứ.
Bây giờ, đã trải qua hơn 20 năm, có những ký ức tuổi thơ có thể tôi đã không còn nhớ, những ký ức về ngày đầu tiên đến trường thì tôi mãi không thể quên. Mỗi khi tiết trời hơi ẩm pha chút lạnh lẽo, cảnh vật tĩnh mịt thì một khoảng trời ký ức về ngày thơ ấu ấy lại ùa về trong tôi. Nó làm tôi sống lại những ngày xưa, những ngày ngây ngô thơ dại của một thời thơ bé đã đi qua.
Tôi cứ mải miết trôi theo những hồi ức đẹp của tuổi thơ mà không nhận ra sự có mặt của một người bạn học cùng lớp. Cậu ấy chào tôi rồi vồn vã hỏi chuyện làm tôi trở lại với không gian hiện tại. Rời khỏi sân bay, chúng tôi vội vã đón một chiếc taxi để về ký túc xá. Trời Hà Nội vẫn không có nắng mặc dù đã hơn chín giờ sáng, khí trời mát mẻ, độ ẩm hơi cao. Nó tạo ra cho người ta một cảm giác man mát buồn. Chúng tôi không nói với nhau thêm câu nào nữa suốt thời gian trên taxi. Có lẽ, cái không gian này cũng khiến người bạn tôi nhớ về một ký ức xa xăm nào đó chăng. Và tôi cứ im lặng tiếp tục thả mình vào những ký ức thơ ấu của mình. Rồi chúng tôi cũng đến ký túc xá Mỹ Đình, nơi chúng tôi sẽ gắn bó trong suốt những năm tháng sinh viên còn lại ở đất Hà thành này. Những hồi ức của tôi cũng nhanh chóng khép lại khi trước mặt tôi là bao nhiêu thứ việc, nào là dọn dẹp phòng ốc, chuẩn bị cho bữa trưa và cả một hành trình dài cho học kỳ sắp tới. Cứ thế tôi lăn xả vào công việc và bỏ lại sau lưng những ký ức tuổi thơ hồn nhiên đáng yêu ngày nào.
Người viết: Hoàng Minh Trí