Dùng Tay Nhận Biết Các Mệnh Giá Tiền Việt Chất Liệu Polimer

Nhận biết giá trị của tiền là một nhu cầu rất cơ bản và cực kỳ đơn giản với hầu hết mọi người. Tuy nhiên, với người khiếm thị – những người không thể nhìn được màu sắc hay con số in trên những tờ tiền thì họ sẽ làm thế nào?

Họ sẽ hỏi bạn bè và người thân?

Họ sẽ dùng ứng dụng đọc tiền trên điện thoại?

Thân chào quý thân hữu gần xa.

Tôi là Nguyễn Đức Anh Minh, hiện là chuyên viên tư vấn giáo dục và công nghệ trợ giúp của chương trình phục vụ người khiếm thị thuộc hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. Trong bài viết này, tôi xin chia sẻ với các bạn cách dùng tay nhận biết các mệnh giá tiền Việt chất liệu Polimer.

Trước hết chúng ta hãy cùng tìm hiểu về những điểm khác biệt giữa những tờ tiền Việt Nam chất liệu Polimer có mệnh giá khác nhau.

Khác biệt về kích thước. Những tờ tiền Polimer Việt Nam mệnh giá khác nhau sẽ có kích thước khác nhau; tờ 10.000 VnĐ là hẹp và ngắn nhất; các tờ 20.000 Vnđ, 50.000 Vnđ, 100.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 500.000 Vnđ có cùng chiều rộng nhưng chiều dài tăng dần theo mệnh giá. Chiều dài các tờ tiền tỉ lệ thuận với mệnh giá và có công sai là 4mm. Ví dụ, tờ tiền 20.000 Vnđ dài hơn tờ tiền 10.000 Vnđ khoảng 4mm.

Khác biệt về bề mặt. Các tờ tiền có mệnh giá 500.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 100.000 Vnđ có những phần nhám – những chấm nhỏ li ti như cát mịn ở cả hai mặt; còn những tờ 10.000 Vnđ, 20.000 Vnđ, 50.000 Vnđ chỉ có những phần nhám ở một mặt. Mệnh giá càng lớn, độ nhám càng cao.

Khác biệt về con số chỉ mệnh giá ở góc tờ tiền. Ở góc mỗi tờ tiền Polimer Việt Nam đều có một con số chỉ mệnh giá được in nổi. Ở các tờ tiền có mệnh giá 10.000 Vnđ, 50.000 Vnđ, 100.000 Vnđ con số này chạy theo chiều rộng tờ tiền; ở các tờ tiền 20.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 500.000 Vnđ con số này lại chạy theo chiều dài tờ tiền. Những tờ tiền còn mới hay có mệnh giá càng cao thì con số này càng nổi rõ; đặc biệt con số ở các tờ 500.000 Vnđ nổi rất rõ và rộng.

Như vậy , ba điểm khác biệt nêu trên cũng chính là đặc điểm nhận dạng. Căn cứ vào ba đặc điểm nhận dạng này sẽ có hai phương thức để nhận biết mệnh giá của một tờ tiền.

Nhận biết mệnh giá của một tờ tiền qua việc đối chiếu chiều dài của tờ tiền đó với vật mẫu, thường được gọi là đo tiền. Vật mẫu có thể là những tờ tiền hay những chiếc que có độ dài tương ứng được chuẩn bị sẵn hay bộ dụng cụ đo tiền. Với những người có cảm giác kích thước tốt thì chỉ cần dùng tờ tiền 100.000 Vnđ hay chiếc que có độ dài tương ứng làm vật mẫu rồi ước lượng.

Nhận biết mệnh giá của một tờ tiền dựa trên cả ba đặc điểm nhận dạng và suy luận Logic. Phương thức này đòi hỏi xúc giác tốt và quan trọng nhất là sự kiên trì luyện tập. Ban đầu ta nên thực hành  trên những tờ tiền mới; khi đã có kỹ năng thì có thể nhận biết mệnh giá mọi tờ tiền Polimer Việt nam. Dưới đây là bảng đặc điểm nhận dạng của từng mệnh giá tiền.

Mệnh Giá Bề Mặt Con Số Nổi Kích Thước
10.000 Vnđ Nhấm ở một mặt Theo chiều rộng Ngắn và hẹp nhất
20.000 Vnđ Nhấm ở một mặt Theo chiều dài Dài và rộng hơn 10.000
50.000 Vnđ Nhám ở một mặt Theo chiều rộng Dài hơn 20.000
100.000 Vnđ Nhám ở hai mặt Theo chiều rộng Dài hơn 50.000
200.000 Vnđ Nhám ở hai mặt Theo chiều dài Dài hơn 100.000
500.000 Vnđ Nhám ở hai mặt Theo chiều dài, rõ, rộng Dài nhất

Ví dụ, khi tôi cầm một tờ tiền lên sẽ dùng hai tay miết dọc với ngón cái ở mặt trên, ngón trỏ ngón giữ ở mặt dưới, lần lượt về bốn góc tờ tiền để xác định độ nhám bề mặt và con số in nổi. Nếu có phần nhám ở hai mặt và con số chạy theo chiều rộng thì đó là tờ 100.000 Vnđ…. Với tờ 10.000 Vnđ hay 500.000 Vnđ khi nắm vào tay thì gần như đã nhận biết được nhờ vào kích thước nhỏ hẹp hay con số nổi rõ rộng của chúng.

Hi vọng những chia sẻ trên sẽ có ích cho các bạn.

Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị

Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com

SĐt: 0922931655

Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/

Website: https://newhappysun.org/en/home/

(Nguyễn Đức Anh Minh)

CÁCH SỬA LỖI GOOGLE LIÊN TỤC DỪNG

Chào các bạn, thời gian gần đây có rất nhiều bạn gặp phải tình trạng “Google liên tục dừng” trên smartphone. Đây là lỗi do bản cập nhật mới nhất của Google. Và trong bài viết này, mình xin chia sẻ đến các bạn cách khắc phục lỗi này nhé.
Nhưng trước tiên mình cũng xin lưu ý với các bạn rằng đối với hệ điều hành Android thì có rất nhiều hãng sản xuất smartphone sử dụng hệ điều hành này, vì thế, mình sẽ cố gắng hướng dẫn các bạn cách thực hiện ở mức tổng quát nhất.
+ Đầu tiên, các bạn truy cập mục Cài Đặt trên Smartphone. Sau đó tìm và kích hoạt các mục Ứng Dụng / Google và nhấn vào mục Buộc Dừng.
+ Sau đó các bạn tìm và kích hoạt vào Mức Sử Dụng Dữ Liệu rồi nhấn vào Xóa Bộ Nhớ Đệm.
+ Kế tiếp, các bạn vào Google Play, tìm ứng dụng Google và nhấn vào Gỡ Cài Đặt. Thế là xong, smartphone của bạn sẽ không gặp phải lỗi này nữa.
Đây chỉ là cách “Chữa cháy” tạm thời trong khi chờ đợi nhà sản xuất phát hành bản cập nhật mới nhất để vá lỗi. Mong rằng, với những bước hướng dẫn trên, các bạn sẽ sớm khắc phục được tình trạng này trên smartphone của mình.
(Trường Giang)

Lối cũ

Đến bến xe, nó đón một chiếc taxi để di chuyển về Núi Sập, nơi đã cho nó một tuổi thơ đong đầy những kỷ niệm.
Ngồi trên taxi, nó mải miết nhìn ngắm khung cảnh bên đường. Chợt nét mặt nó nghiêm lại khi xe rẽ vào một con đường nhựa mới làm. Nó có vẻ như ngỡ ngàng. Cũng dễ hiểu thôi, vì nó đã rời bỏ quê nhà gần 15 năm qua để lo cho cuộc sống mưu sinh mà chưa lần nào trở lại. Lúc nó khăn gói ra đi, thì con đường này vẫn còn là một con đường đất được bà con xóm nghèo trải một ít cát để đi lại cho đỡ lầy lội trong những ngày mưa bão. Nay có lẽ được nhựa hóa nhờ chương trình xây dựng nông thôn mới của Nhà nước trong thời gian vừa qua. Điện cũng đã được đưa đến từng hộ dân. Nó tự nhủ thầm: chắc bà con xóm mình phải hạnh phúc lắm nhỉ, vì có cuộc sống tương đối tiện nghi hơn, chí ít cũng hơn hẳn cái thời trước đây khi nó còn ở quê.
Con đường làng này đã gắn liền với tuổi thơ của nó như một người bạn rất đổi thân thiết. Nó bồi hồi nhớ lại những ngày hai buổi tới trường. Những ngày nắng chói chang, nó cứ thế đầu trần đến lớp, cũng lại nhớ những ngày mưa lũ, nó đến trường trong bộ dạng lấm lem bùn đất. Những tháng nghỉ hè, nó lại cùng đám bạn trong xóm nô đùa trên những bãi cỏ ven đường, lúc thì bắt bướm, khi thì hái cỏ gà làm đồ chơi, chán lại lò rò rình bắt mấy chú chuồn chuồn lơ đảng vô tư đậu trên những ngọn cỏ ven đường. Có lúc rũ nhau đi hái trái nhãn lồng chín rồi tụm lại chia đều cho nhau. Có những ngày trời quê căng gió, nó lại cùng đám bạn sải bước trên con đường làng để nâng cao những cánh diều tuổi thơ lên bầu trời xanh thăm thẳm. Nó cũng không thể quên được những buổi tối trời, nó cùng với thằng em đi bắt những con nhái, con cóc để làm phong phú thêm bữa cơm nghèo thuở ấy. Con đường làng dân dã bình dị ấy đã chứng kiến những ngày tháng ấu thơ của nó, đã cùng hân hoan những lúc nó vui, là nơi tìm tới những khi nó buồn, cùng nó viết nên những hoài bão cho một tuổi thơ non dại của đời người. Con đường ấy vẫn nằm yên đó dẫu năm tháng có phôi pha, như thể đợi chờ ai đó đi xa trở lại.
Cứ thế, nó mải mê trong dòng suy nghĩ mà quên mất xe đã đi quá nơi nó muốn đến. Nó vội nhờ bác tài quay xe trở lại. Đến một con đê nhỏ thì nó xin xuống xe. Bóng chiều đã buông xuống một màu vàng nhè nhẹ chốn quê nghèo. Nó nheo nheo đôi mắt nhìn xung quanh. Nhận ra bao nhiêu đổi khác đã diễn ra tại chốn này trong những năm tháng nó xa vắng. Tuy nhà cửa, đường xá có không ít đổi thay, nhưng cái cảm giác yên tĩnh đến lạ thường có chút gì đó hơi buồn buồn của một buổi chiều muộn nơi quê nghèo thì vẫn còn đó không chút gì thay đổi.
Nó đứng tần ngần một lúc rồi bước vào một lối mòn của con đê nhỏ, hai bên cỏ dại mọc xanh um. Bóng nó ngả dài trên triền đê xanh mượt một màu cỏ. Nó cố bước đi trên cái lối mòn quen thuộc ấy như những lần mà cách đây gần mười lăm năm về trước nó đã từng đi qua./.
(Hoài Vọng)

Rặng tre ngày ấy

Nó rảo bước trên con đê nhỏ xanh rì màu cỏ dại. Những ngọn cỏ chen lấn nhau, có khi vươn ra cả lối đi mòn. Mùi hương nồng nồng của cỏ dại pha chút mùi hơi đất bốc lên quyện vào gió chiều phảng phất, làm nó khẽ hít một hơi thật dài. Nó trầm tư, đôi mắt nhắm hờ như thể đang thưởng thức thứ hương vị tuyệt vời của thứ món ăn tao nhã nào đó. Đã lâu lắm nó không được hít vào cơ thể cái mùi vị thân yêu này, cái mùi đặc trưng của quê hương xứ sở. Nó chợt đưa tay ra khẽ ngắt một chiếc lá cỏ dại mọc ven đê, rồi vô tư đưa lên miệng ngậm như những đứa trẻ con tinh nghịch.
Trước mặt nó là một rặng tre um tùm đang đu đưa trong gió chiều và cùng nhau tấu lên một khúc nhạc đồng quê du dương bất tận. Những chiếc lá tre khô phải lìa cành, theo gió xoay tít trong không trung như những vũ công tài hoa đang say sưa với điệu múa của mình, rồi khẽ buông mình xuống mặt nước lăn tăn gợn sóng và lướt nhanh như những chiếc thuyền phiêu dạt. Nó bước chậm lại, khẽ ngẩn mặt nhìn lên những tàn tre đang buông mình đổ bóng xuống dòng kênh. Lòng nó bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ đã qua đi theo thời gian. Ngày còn nhỏ, nó thường cùng mẹ ra đây lấy củi, nó cứ lẽo đẽo bên mẹ, lúc thì tỏ ra chăm chỉ, lăn xăn nhặt những cành tre khô nằm ngổn ngang bên bờ đê. Lúc chán, thì lầm lũi đi chơi, nào là hái lá tre làm tiền chơi trò mua bán, khi lại nhặt những chiếc lá tre khô thả xuống nước làm thuyền, rồi bật cười thích thú khi trong đầu nó lóe lên cái gì đó ngộ nghĩnh. Sau những ngày mưa, măng tre lại mọc lên quanh gốc, nó cùng lũ em nhỏ chui qua những cành gai nhọn hoắt để cắt những chồi măng mới mọc về làm rau ăn. Những lúc buồn không còn trò gì lạ để chơi, nó lại chui sâu vào trong gốc tre nhổ những cây đa nhỏ mang về trồng quanh nhà như một trò chơi tao nhã. Nó chợt nhếch mép cười khi nhớ lại lúc nó đốt cái tổ ong ruồi trong bụi tre vào một buổi trưa nắng oi ả. Ngọn lửa cứ thế theo gió bốc cao, thế rồi ong thì bị cháy sạch, lại được một trận roi của ba nó thưởng vì đã lập một chiến công hiển hách. Thế rồi bụi tre lại xanh tốt trở lại sau một cơn mưa cuối hạ, cứ như chưa hề có việc gì xảy ra vậy.
Nó bước đi mà lòng vẫn mải tìm về những kí ức của ngày xưa ấy. Ngày mà cách đây đã mười lăm năm ròng rã trôi qua. Ngày của một tuổi thơ ngây ngô, khờ dại. Cái thời đẹp nhất của một đời người./.
(Hoài Vọng)