Mùa thu đến mang một màu tươi mát bao trùm lên không khí, cảnh vật cũng dần ngả sang màu vàng nhạt, nhắc nhở cho mùa thi của chúng tôi cũng đang cận kề. Để chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nhất cuộc đời học sinh ấy, đám lớp 12 chúng tôi đứa nào cũng mắt đầy quầng thâm, hôm nào cũng rời nhà từ sáng sớm tới tối mịt mới về. Ngày đó phải nói gặp ba mẹ ở nhà còn ít hơn gặp mặt thầy cô. Trúng ngay năm dịch dã hoành hành, kỳ thi cứ bị hoãn triền miên. Tôi, chị và nhóm bạn học thêm nhà một cô giáo dạy trong trường. Cô cũng như bao giáo viên khác dốc thúc chúng tôi ôn luyện. Lên lớp cô giải đề, về nhà cô cho những dạng bài tập mới cập nhật từ các đề thi thử của các trường trong cả nước. Cô thương học sinh lắm, biết chúng tôi học hành vất vả, nhiều hôm cô mang bánh kẹo ra mời chúng tôi. Có khi cô còn nấu cơm cho cả bọn hai mươi mấy đứa ăn. Lâu lâu cô còn treo phần thường đứa nào giải đề này nhanh nhất đúng nhất sẽ được một lốc C2, một lốc Coca,… Học cô thật là vui.
Ngày thi càng cận kề thì chúng tôi càng đâm đầu vào ôn luyện. những giờ học ngày càng tăng thêm, cô cũng như lũ học sinh chúng tôi, hết sức lo lắng, bồn chồn và cả áp lực. Cô từng tâm sự rằng mấy đứa thi mà được điểm cao là cô mừng lắm, cô không cần gì hơn cả. Lúc nào lên lớp cô cũng giảng dạy rất nhiệt tình, có tâm. Cô vui tính lắm, nhưng khi vào việc học thì phải nghiêm túc nếu không cô mắng cho. Nhiều lúc đang giờ học, có mấy đứa mệt quá nằm ngủ ngon lành, cô lại gõ đầu cho tỉnh ngủ. Cô lúc nào cũng nhắc nhở chúng tôi học hành vừa phải, nghỉ ngơi điều độ, ăn uống đầy đủ vào mới có sức mà thi, đừng mải miết đâm đầu vào học thì không hiệu quả. Cô biết tôi mắt kém, nên ngày nào cuối giờ học cô cũng giảng thêm cho tôi, hỏi tôi đã hiểu bài chưa rồi mới ra về. Tôi nhớ có lần học trễ, lúc đó đã 9 giờ rưỡi mà nhà tôi cách xa, đường quê thì vắng vẻ mà các bạn về hết rồi. Tôi và chị cũng không dám về một mình vì sợ. Sau khi gọi điện xin phép phụ huynh, vì ba mẹ tôi làm trên sông nước nên không đến rước chị em tôi về được. Thế là chúng tôi trải chiếu ngủ lại nhà cô ngon lành. Sáng ra còn được cô mua đồ ăn sáng cho.
Và buổi học cuối cùng đã đến, hôm đó là ngày học cuối trước kì thi. Cô không dạy nhiều mà đa số ngồi nói chuyện với chúng tôi. Dặn dò chúng tôi nhiều lắm, và mong chúng tôi cố gắng hết mình, đừng bỏ lỡ một giây một phút nào. Đừng để phải tự hỏi bản thân tại sao không cố gắng thêm một chút nữa. Cô cũng không quên gởi lời chúc chúng tôi may mắn và thành công. Lúc vào học tôi có treo cái áo khoác của mình lên cành cây cảnh của nhà cô, và hiển nhiên lúc ra về tôi quên mất tiêu luôn.
Cuối cùng tôi cũng bước vào kì thi và đạt được những thành tích mình mong muốn. Tết 2 năm sau đó tôi và nhóm bạn đến thăm cô. Cô mang trả tôi chiếc áo để quên hôm ấy – chiếc áo mà tôi đã lãng quên từ lâu. Tôi rất bất ngờ hỏi sao cô biết đó là áo của tôi. Cô bảo rằng cô để ý thấy tôi hay mặc nó nên biết thôi. Tôi hiểu, chúng tôi chỉ có mình cô là cô giáo lớp 12 năm đó dạy dỗ, còn cô thì có cả hàng nghìn học sinh qua biết bao thế hệ. Trong nhóm học trò ấy có mấy bạn mà cô đã không nhớ rõ tên, vậy mà cô vẫn giữ và nhớ chiếc áo ấy của tôi. Tôi thật sự rất quý
Năm tháng ấy đã qua, bao nhiêu vất vả, bận rộn, cùng sự ngây thơ vô lo vô nghĩ của tuổi học trò. Chiếc áo như nhắc tôi nhớ lại rằng mình cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp, có bạn có bè, cùng thi đua học tập, những lúc mệt tựa vào vai nhau mà ngủ,… những khoảnh khắc mà tôi đã bỏ quên trong trí nhớ từ lâu. Và hơn nữa, tôi biết ơn những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ, đã từng lo lắng, đã từng bảo ban chúng tôi không khác gì cha mẹ. Qua bao năm tháng thầy cô vẫn như vậy, vẫn ở đó nhiệt huyết hết lòng vì từng thế hệ tương lai của đất nước. Từ thầy cô tôi học được cái tâm, cái tầm, cái yêu thương. Chiếc áo khiến tôi suy ngẫm hồi lâu, tương lai tôi cũng sẽ trở thành một nhà giáo, mang năng lượng của mình truyền lại cho học sinh. Thầy cô của tôi vẫn luôn tích cực, luôn cười tươi, luôn vui vẻ và thương yêu học trò. Ấy mới nói ngoài chuyên môn giỏi ra thì phải đặt cái tâm vào việc dạy học, yêu thương và mang tinh thần lạc quan lan tỏa đến học sinh. Tôi sẽ luôn phấn đấu để trở thành một người thầy giỏi, dạy dỗ các em nhỏ tận tình tận tâm như cách mà tôi được nhận từ thầy cô của tôi.
(Phan Thanh Nhi)
Câu chuyện của Bác Tài
Ngày ấy, tôi vội vã ra bến xe với chị, đi chuyến xe lúc 7 giờ tối từ thành phố trở về quê. Lúc bấy giờ đã là 6 giờ 45, chúng tôi còn khoảng 5 cây số nữa mới đến điểm đón. Trên con xe Wave tàu, chị em tôi phi như ngựa để kịp đến bến xe, đường thì kẹt, xe lại gần hết xăng. Hôm đó chỉ có mình tôi về và đó cũng là lần đầu tiên tôi tự đi xe về quê một mình nên cũng khá lo lắng, lại còn trễ giờ nữa. Và bùm một cái, xe hết xăng thật rồi. Tôi khá hoảng, nhưng chị tôi lại bình tĩnh nói rằng “không sao đâu, mình dắt bộ sẽ có người giúp đỡ thôi, tao bị vài lần rồi.”. Quả thật không sai, tôi và chị dạy xe chạy được khoảng 100 mét là có một chú mặc áo Grab, dáng người cao cao gầy gầy chạy đến. chú hồ hởi cất cái giọng ấm ấm vang vang “hai đứa đi đâu xe hư hả, lên chú chở một đứa rồi chú đẩy xe tới tiệm sửa cho nè”. Chị tôi nhanh nhảu đáp: “Dạ xe con hết xăng chú ơi, nhưng con đang vội đưa em con ra bến xe về quê, chú đẩy xe giúp con ra bến với”. Chú đáp lời: “Vậy hả, lên đi con, nhanh lên”.
Ngồi trên xe tuy long như lửa đốt vì sợ trễ giờ, nhưng cũng kịp trò chuyện với chú Tài xế dễ thương ấy. Chú bảo, “thấy hai đứa mà chú thương, hai đứa trạc tuổi con gái chú chứ nhiêu đâu. Chú đi làm chạy xe kiếm tiền nuôi con chú ăn học. Nó đang học đại học HUTECH nè. Nó học giỏi lắm đó.” Chú kể về con chú mà đôi mắt sáng ngời. Khuông mặt chú tôi không nhìn rõ, nhưng thấy dáng vẻ chú in đậm dấu vết của sương gió, của thời gian, nước da chú rám nắng đến chai sạn. Nhìn chú tôi nhớ đến ba mình – người ba bán mặt cho đất bán lưng cho trời cũng đang tần tảo kiếm từng đồng mỗi ngày lo cho ba chị em tôi ăn học.
Chú là người quê gốc Bình Thuận, lên Sài Gòn lập nghiệp lúc còn trẻ. Tuy nhiên vì nhiều biến cố xảy ra, tiền tiết kiệm dành dụm cũng hết sạch. Hiện tại tất cả của chú là cô con gái đang là sinh viên đại học HUTECH. Chú không ngại nắng mưa, đi chạy grab và ăn uống cần kiệm, để tiền nộp học phí cho con gái. Chú tự hào về cô bé lắm, ở chú toát ra một tinh thần lạc quan, một nguồn năng lượng tích cực. Chú vừa kể chuyện, vừa đi lại vừa hát. Chú đi làm vất vả nhưng vẫn vui cười rạng rỡ, vì chú đang có mục đích sống của mình– đó chính là cô con gái của chú. Thực sự hôm đó tôi gặp phải một số chuyện không vui, nhưng khi gặp chú tinh thần lại lạc quan đến lạ. Hoàn cảnh chú cũng khó khăn, nhưng chú luôn sẵn sàng hoan hỷ giúp người hoạn nạn, một cách nhiệt tình, chân thành và vui vẻ nhất vậy đó. Thật là đáng ngưỡng mộ.
Cuối cùng, tôi kịp ra bến xe an toàn để lại chị tôi với con Wave tàu đã hết xăng đang dắt bộ. Lại gặp chú grab tốt bụng hồi nãy, chú vẫn nụ cười ấy, dáng vẻ ấy đẩy xe giúp chị tôi tới cây xăng để đổ xăng. Chú còn hào phóng trả tiền xăng cho chị nữa cơ, nhưng sau nhiều lần nài nỉ chị tôi cũng xin được Momo của chú và gửi trả lại số tiền cho chú. Gặp chú tôi thấy ấm lòng đến lạ, giữa Sài Gòn bộn bề bận rộn này, đâu đó vẫn còn những con người dễ thương như vậy sao. Bỗng nhiên cảm thấy ấm trong lòng. Thương chú lắm, mong chú luôn nhiều sức khỏe, mong cô con gái của chú học thật giỏi, ra trường có việc làm ổn định để đỡ đần cho chú. Chú bình an nhé!
(Phan Thanh Nhi)
Áp lực liệu có giúp bạn phát triển nhanh hơn?
Ai cũng biết rằng kim cương được tạo ra dưới áp lực rất lớn. Nên cứ mỗi lần gặp ai đó có khó khăn, chúng ta sẽ thường nói với họ rằng: “thôi cố đi, áp lực sẽ tạo nên kim cương mà”. Đúng vậy, tôi nhìn thấy rất nhiều, người ta luôn an ủi nhau như thế giữa cuộc sống bộn bề này để họ tiếp tục cố gắng mà không từ bỏ. Nhưng mà bạn có từng nghĩ đến, có chắc là ai cũng thật sự muốn trở thành kim cương hay không? Và có chắc là ai sinh ra cũng có nguồn gốc từ than đá để có thể chuyển hóa thành kim cương dưới một môi trường áp lực? Lỡ các bạn sinh ra là một quả trứng thì sao? Khi ấy bạn thật sự chỉ muốn hóa thân thành một chú chim để cất cánh bay lượn trên bầu trời. Nhưng nếu bạn cứ mãi cố chấp chịu đựng cái áp lực khủng khiếp kia, bạn sẽ bị nghiền nát trước cả khi có cơ hội nhìn thấy bầu trời.
Chính cái ngộ nhận độc hại đó, mà rất nhiều người đã phải gồng mình để chịu đựng những áp lực vô cùng khắc nghiệt chỉ vì mong muốn thành công. Để rồi cái họ nhận lại có khi là những tổn thương tâm lý, sự tự tin vụn vỡ và sự ngờ vực khủng khiếp về năng lực của chính bản thân họ. Hãy nhớ, ai cũng có bản chất và giá trị của riêng mình. Bạn có thể là một hòn đá, ngọn cỏ, áng mây, cánh diều,…hoặc một viên than đá. Mỗi chúng ta phù hợp với những cách rèn luyện riêng, trong những môi trường phù hợp khác nhau. Đừng bao giờ áp đặt quan điểm của bạn hoặc quan điểm chung của xã hội vào người khác. Vậy, bản tính của các bạn là gì? Hãy lắng nghe chính mình để tìm được thế mạnh, và có cách thức thăng hoa, cách thức thể hiện bản thân phù hợp nhất để trưởng thành, để thành công. Đó mới chính là cuộc đời đáng để sống.
(Phan Thanh Nhi)
Mình Lưu Ý Gì Mỗi Khi Thay Đổi Tóc Mới?
Thay đổi kiểu tóc là thay đổi hình ảnh mới cho bản thân. Quyết định này thường sẽ phải mất một khoản tiền không nhỏ đối với mình nên sau khi chọn được kiểu tóc ưng ý, đây sẽ là một số điều mình lưu ý khi thay đổi tóc mới.
1. Chọn tiệm tóc đáng tin cậy
Không hẳn tiệm tóc nào đắt tiền sẽ là tốt và ngược lại. Đặc biệt, mình sẽ không chọn những tiệm tóc chạy quảng cáo giảm giá quanh năm suốt tháng tràn lan trên các nền tảng mạng xã hội. Vài bạn nữ khiếm thị mình quen chỉ vì tin vào những lời quảng cáo có cánh với mức giá không thể rẻ hơn nên tóc sau khi làm xong một thời gian bắt đầu khô và gãy rụng rất nhiều. Mặc dù đã cố gắng chăm dưỡng, nhưng đến nay tóc vẫn chưa thể mọc dày và khỏe như trước. Mình không dám đánh đồng tất cả những tiệm tóc giá rẻ, vì nếu chỉ mở tiệm tóc nhỏ để phục vụ người dân xung quanh cũng không thể để giá như các tiệm tóc quy mô lớn ở trung tâm thành phố. Mình sẽ tham khảo trước giá trung bình của các loại thuốc duỗi, thuốc nhuộm,… và quy trình để hoàn thành một kiểu tóc như mình muốn. Dựa vào giá tiền của thuốc, tiền công và một số chi phí có thể phát sinh khác, nếu vẫn thấy mức giá họ đưa ra là quá rẻ thì rất cần phải cân nhắc, vì có ai làm việc mà không muốn kiếm lời đâu đúng không?
Mình thường sẽ chọn tiệm tóc theo đánh giá của người quen dựa trên các tiêu chí như chất lượng phục vụ, giá tiền, sau khi làm tóc một thời gian tóc có hư hại gì không,… cá nhân mình vẫn sẵn sàng chi nhiều tiền hơn một chút để mua chất lượng dịch vụ, nhưng các tiêu chí còn lại cũng quan trọng không kém vì tóc ảnh hưởng rất nhiều đến thẩm mỹ gương mặt. Nếu vì một lý do nào đó bạn không thể tham khảo từ người thân, mình nghĩ bạn vẫn có thể tự trải nghiệm dựa trên những tiêu chí mình gợi ý ở trên. Có thể lần đầu thay đổi một tiệm tóc mới sẽ như ý hoặc không, nhưng mình tin bạn sẽ rút ra được kinh nghiệm để tìm thấy một nơi đáng tin cậy hơn ở những lần sau nếu chịu khó quan sát.
2. Chuẩn bị tâm lý
Đẹp xấu là khái niệm và cách nhìn riêng của mỗi người, kiểu tóc mới của bạn có thể đẹp trong mắt người này, nhưng lại không vừa mắt người kia. Nếu không chuẩn bị một tâm lý đủ vững, những lời khen chê rất dễ tác động đến tâm trạng của bạn. Ai lại chẳng thích được khen hơn bị chê, mình cũng không ngoại lệ. Mình sẽ cân nhắc xem họ chê là vì kiểu tóc mới của mình không phải phong cách của họ, hay tiệm tóc mình cho rằng đáng tin cậy ở trên đã làm không đúng ý mình, hay vấn đề nằm ở kiểu tóc mình lựa chọn từ đầu. Nếu chỉ là do quan điểm đẹp xấu của cá nhân mỗi người thì việc họ chê khen cũng là chuyện rất bình thường. Tất cả những gì bạn cần làm là hãy thật tự tin với hình ảnh mới của bạn. Còn nếu thật sự kiểu tóc mới của bạn có vấn đề cũng hãy xem đó chỉ là một sự cố bình thường. Cá nhân mình đây dù chuẩn bị mọi thứ kỹ lưỡng, nhưng tai nạn là điều khó tránh. Đôi khi thành hay bại còn phải dựa vào hên xui cơ mà. Nếu tóc mình gặp vấn đề quá lớn khiến mình mất tự tin, mình sẽ chuẩn bị một bộ tóc giả để dùng mỗi khi phải ra ngoài. Tất nhiên đây chỉ là phương pháp chữa cháy, mình sẽ chăm tóc thật kỹ để khắc phục sự cố. Điều quan trọng ở đây mình muốn nhấn mạnh là chuẩn bị tâm lý bình thường với mọi tình huống xảy ra. Tóc đẹp thì còn gì bằng, tóc xấu cũng là một lần rút ra kinh nghiệm cho bản thân và cho những người xung quanh. Mình không ngại bị chê, vì khi ấy mình có thể hỏi lý do họ không thích, biết đâu họ sẽ có một góc nhìn khác mà chính mình hay người chọn kiểu tóc cho mình cũng không nghĩ đến. Chê cũng sẽ có chê góp ý, hoặc chê đố kỵ. Mình chỉ phải để ý hơn những lời khen, xem họ có khen vì thấy nó thật sự đẹp hay không? Vì một số lời khen sẽ là sự so sánh bạn với những người khiếm thị khác họ đã gặp, hoặc nó có nghĩa bạn khiếm thị mà biết làm đẹp như vậy đã là hay lắm rồi.
3. Nhất định phải dưỡng tóc
Mái tóc bình thường có thể chỉ cần gội đầu sạch là đủ, nhưng một khi đã bắt đầu dùng hóa chất cho tóc, nhất định phải có một chu trình chăm sóc tóc hợp lý. Một kinh nghiệm nhỏ của mình là khi chọn kiểu tóc, mình sẽ chọn những kiểu tóc và màu tóc đơn giản để quá trình chăm sóc đỡ vất vả. Mình đã vài lần chọn kiểu tóc khá phức tạp và mình không có đủ thời gian cho các bước chăm sóc phức tạp đi kèm. Kết quả tóc mình mất nếp, rụng và khô đi rất nhiều. Những kiểu tóc uốn cầu kỳ thường sẽ bắt buộc bạn phải quấn tóc hoặc dùng máy sấy và lược chuyên dụng để tóc vào nếp. Bạn có thể tham khảo cách chăm sóc với thợ làm tóc khi chốt kiểu tóc. Mình đã gợi ý các bước chăm sóc tóc của mình ở bài viết trước, bạn có thể tìm đọc lại, biết đâu bạn sẽ tìm thấy những phương pháp phù hợp.
Nếu từ trước đến nay, thay đổi kiểu tóc với bạn chỉ là cắt bớt tóc, bạn có thể một lần thử làm mới vẻ ngoài bằng việc chọn uốn, duỗi hay bấm phồng. Có rất nhiều kiểu tóc nhẹ nhàng, đơn giản phù hợp với các bạn học sinh sinh viên và môi trường sống đặc thù. Hy vọng những gợi ý bên trên của mình sẽ giúp bạn có sự lựa chọn đúng đắn cho mái tóc.
(Võ Hoàng Anh Thư)