Mình Mang Gì Khi đi Học?

Câu hỏi tưởng chừng dễ với nhiều người, nhưng tin rằng khi các bạn dành một chút thời gian đọc nhanh qua bài viết này, bạn sẽ tìm thấy mấy thứ nhỏ nhỏ hay hay nữa đó. Ngoài gậy, nước uống và laptop là những món đồ không thể thiếu trong hành trang đi học mỗi ngày của mình còn có nhiều thứ cũng quan trọng không kém.

1. Nhóm làm sạch
Mình sẽ chia những món đồ mình cần thành các nhóm nhỏ để hạn chế thiếu sót khi chuẩn bị. Đối với nhóm làm sạch là những thứ như nước rửa tay khô, khăn giấy khô, khăn ướt và giấy thấm dầu.
Mình đã có thói quen mang theo nước rửa tay khô từ trước dịch Covid vì mỗi ngày chúng ta đều phải sử dụng tay rất nhiều để cầm nắm, ăn uống, nhưng lại rất bất tiện mỗi khi tìm chỗ có nước để rửa tay. Tay còn là thứ để chạm vào người khác khi di chuyển, chắc chắn sẽ không ai muốn dẫn một người có bàn tay lấm lem chút nào. Chưa kể tay bẩn nếu đưa lên da hoặc mắt, mũi, miệng cũng là đưa vi khuẩn vào cơ thể. Mình bị viêm mũi dị ứng nên khăn giấy khô là món tiếp theo không thể thiếu. Mình còn dùng nó để lau khô tay sau mỗi lần sử dụng nước rửa tay và lau bàn ghế chỗ mình ngồi.
Bên cạnh khăn giấy khô, mình cũng mang theo khăn lạnh để lau vết bẩn trên giày, trên cặp. Mình rất thích mang giày trắng, nhưng mình cũng hiểu mang giày trắng sẽ dễ bám bẩn, đặc biệt với người khiếm thị. Mình sẽ không thể chắc chắn rằng giày mình có đang bẩn hay không nên mình có thói quen lau sơ giày với khăn ướt để đảm bảo sự chỉn chu trước khi xuất hiện bất cứ đâu.
Đừng nhầm lẫn giấy thấm dầu cho da mặt là loại giấy vuông dùng để thấm dầu khi nấu ăn nhé. Loại giấy dùng cho da mặt có kích thước nhỏ và giá thành khá rẻ. Vì mình thuộc da dầu nên cứ vài chục phút lại phải dùng giấy để thấm sạch dầu thừa trên mặt. Hạn chế dầu trên da cũng là cách mình bảo vệ da và hạn chế mụn. Dùng giấy thấm dầu sẽ có hiệu quả rất khác so với dùng khăn giấy chà xát lên mặt đấy.
2. Nhóm tự bảo vệ
Nghe nghiêm trọng vậy, thật ra nó chỉ là một chiếc dù, mũ, khẩu trang y tế và áo mưa.
Đa số người khiếm thị sẽ di chuyển bằng xe công nghệ hoặc xe buýt, nhưng tất nhiên sẽ có lúc phải chờ xe đến. Nhỡ chỗ bạn đứng không có mái che mà trời lại mưa, một chiếc dù có sẵn trong balo sẽ bảo vệ bạn và các món đồ quan trọng của bạn khỏi ướt. Phần nữa, mình nghĩ đi xe công nghệ hay xe buýt cũng sẽ có những quãng đường phải đi bộ dù ít nhiều. Những lúc ấy trời nắng gắt hay mưa to, bạn có đi một mình hay đi cùng ai đó thì một chiếc dù đều sẽ rất cần thiết. Mình cảm thấy không thoải mái khi dùng chung áo mưa nên mình chuẩn bị một chiếc áo mưa mỏng khi đi xe máy.
Chiếc mũ ngoài công dụng che nắng, mình còn dùng mũ để ngăn cách đầu mình với mũ bảo hiểm. Mình cũng thấy không thoải mái khi đội mũ bảo hiểm chung với quá nhiều người, nhưng nếu tự mang theo mũ bảo hiểm khi đi xe công nghệ lại quá cồng kềnh nên đây là cách mình tự giữ sạch sẽ cho tóc và tránh các bệnh về da đầu.
Ngoài những công dụng mọi người đã biết về khẩu trang trong mùa dịch Covid, mình đeo khẩu trang còn là để chống nắng, chống bụi, hạn chế tốn kém nước và bông tẩy trang mỗi buổi tối.
3. Lấy lại sự tự tin
Tự tin đối với mình là sạch sẽ, là thơm tho. Mình có một chiếc túi nhỏ để mang theo một số món cần sử dụng lại vài lần trong ngày như son, xịt thơm miệng, lọ nước hoa mini (<10ml) và kem chống nắng.
Nhiều người nhầm tưởng rằng kem chống nắng chỉ sử dụng một lần trong ngày từ sáng sớm đến chiều tối, nhưng sự thật là nếu bạn hoạt động ngoài trời, bạn phải thoa lại kem chống nắng sau từ 2 đến 3 tiếng và thoa lại vào đầu giờ chiều nếu trong môi trường mát mẻ. Kem chống nắng đa số có trọng lượng chỉ từ 30 đến 70 gam nên sẽ không tốn quá nhiều diện tích, đừng bỏ qua bước này nhé.
Mình luôn mang theo xịt thơm miệng ở bất kỳ đâu, vì cá nhân là người từng rất khó chịu với mùi hôi này, mình hiểu nó ảnh hưởng tiêu cực đến giao tiếp thế nào. Mình sẽ dùng xịt thơm miệng sau khi ăn, khi chuẩn bị giao tiếp với những người quan trọng hoặc khi không mở miệng trong một khoảng thời gian.
Nước hoa và son không phải bắt buộc, nhưng nó là những thứ giúp mình tự tin hơn dù phải hoạt động cả một ngày dài. Mình mang theo một lọ nước hoa nhỏ (<10ml) để sử dụng vào giữa ngày. Mình chọn dùng nước hoa dạng chấm hoặc dạng lăn để hạn chế sử dụng quá tay, gây khó chịu cho người xung quanh. Một tí son trên môi sẽ giúp bạn trông hồng hào và có sức sống hơn rất nhiều. Mình chọn mang son gió khi đi học vì độ lên màu khá nhẹ nhàng và dễ sử dụng cho người khiếm thị. Tuy nhiên, nếu chưa có kỹ năng thoa son nhất định bạn không nhất thiết phải sử dụng, vì một gương mặt nhợt nhạt vẫn dễ chịu hơn gương mặt lem luốc (vì tô son bị lỗi) đấy.
Ngoài ra, túi xách hay balo mình luôn luôn và luôn luôn chuẩn bị sẵn những món đồ cần thiết để dùng cho ngày “đèn đỏ”. Mình nghĩ hơn cả những thứ linh tinh khác, đây mới là điều chị em cần lưu ý nhất để hạn chế những tình huống khó đỡ.

Bên trên là những món đồ không thể thiếu trong balo đi học mỗi ngày của mình. Cá nhân mình nghĩ những thứ như xịt thơm miệng, khăn giấy hay nước rửa tay khô là những thứ bạn có thể trang bị mỗi khi đi ra ngoài, chứ không chỉ là đi học.
(Võ Hoàng Anh Thư)

KÝ ỨC

Người ta nói tuổi 18 và những năm tháng cấp ba là khoảng thời gian đẹp nhất, đáng nhớ nhất trong đời người. Tôi là một người khiếm thị, tôi đi học hòa nhập từ nhỏ, nhưng đối với tôi những năm cấp 1, cấp 2 mới là thời gian đẹp nhất. Bạn có biết tại sao không?
Những năm còn nhỏ tuổi những đứa trẻ chơi với nhau một cách ngây thơ và hồn nhiên nhất. Ở đó chúng tôi không suy nghĩ bạn này giàu hay nghèo, bạn này xấu xí hay đẹp gái,… Tôi bị bắt nạt, và cũng đi bắt nạt bạn khác. Và chúng tôi làm hòa chỉ cần mấy cục kẹo là đủ. Cái thời ấy đẹp biết bao, tôi không có khoảng cách với các bạn, tôi chơi nhảy dây, đuổi bắt, trốn tìm, ném bóng,… dù là nhiều lúc tôi chẳng thấy trái bóng đâu. Nhưng mà tôi thực sự vui lắm. Sang năm cấp ba, tôi học ở một trường trung học phổ thông của xã khác, đó là một trường lớn, mà học sinh 3 trường trung học cơ sở thi vào, trong đó có trường của chúng tôi. Thi vào để chia ra hệ công lập với bán công tổng cộng tới 14 lớp. Lúc đó lớp tôi học toàn những bạn xa lạ. Và tôi bắt đầu hành trình với những người bạn mới này. Nhưng khi lớn khôn, khi hiểu chuyện sao tôi thấy nó khó quá. Tôi cố gắng nói chuyện, hòa đồng với các bạn nhưng thật ngượng ngùng. Các bạn rất tử tế với tôi, đi đâu cũng dìu tôi vì sợ tôi ngã. Không để tôi làm công tác trong lớp. Nói chuyện với tôi luôn giữ ý tứ chừng mực, dường như sợ nói lỡ lời tôi buồn. Tôi cố gắng tạo ra không khí thoải mái nhưng cuối cùng cũng rất ngượng nghịu. Các bạn xưng hô với nhau là “mày-tao”, nhưng khi nói chuyện với tôi thì là “bà-tui”. Lâu dần trở thành khoảng cách, trở thành bức tường mà tôi không thể thoát ra được. Lớp tôi là lớp hệ công lập. Tôi học cũng nằm trong top 10 của lớp. Tôi nhớ khi tôi được học sinh giỏi, trong khi cả trường có rất nhiều học sinh giỏi. Chỉ mình tôi được tuyên dương là “học sinh có hoàn cảnh khó khăn vượt khó học tập”. Thầy cô bảo tôi “có tật có tài”. Bài văn của tôi cũng như các bạn nhưng tôi lại được tuyên dương cộng thêm điểm khích lệ. Tôi là tấm gương được thầy cô đem ra so sánh rằng “bạn không nhìn thấy còn học tốt, các em xem lại mình đi…”. Tôi không thích những điều đó một chút nào. Tôi học khá, nhưng không quá giỏi, quá nổi bật để được tuyên dương như thế. Tôi chỉ muốn là một học sinh bình thường, được bạn bè và thầy cô công nhận khi chính tôi đạt thành tích nổi bật gì đấy, chứ không phải là để khích lệ động viên tôi. Cũng kể từ ấy khi tôi được điểm cao trong bải kiểm tra gì đấy, có một vài bạn lại nói với nhau rằng, do tôi là học sinh khiếm thị nên thầy cô có phần khích lệ nên mới được điểm cao. Và tôi ngày càng tự ti, ngày càng không muốn thể hiện bản thân mình. Tôi cô đơn lắm, thời học sinh có phải bạn thích nhất là giờ trống tiết, giờ ra chơi không. Nhưng tôi ghét nó vô cùng, vì tôi không có ai để nói chuyện, không có ai để chơi cùng. Giờ ra chơi tôi chỉ ngồi một mình, hoặc là giả vờ ngủ gục. Các bạn không xa lánh tôi, nhưng khi nói chuyện, tôi luôn cảm giác bầu không khí ngượng ngùng lắm. Tôi như một phần tách biệt với cả lớp…
Dù là có áp lực đấy, có buồn đấy, nhưng tất cả đã chìm sâu vào kí ức. Tôi cũng tìm thấy niềm vui cho mình. Tôi vẫn còn những người bạn thân thiết từ cấp 2. Và rồi học hành thi cử tấp nập cũng làm tôi quên đi phần nào nỗi sầu. Tôi vẫn còn thầy cô thương tôi, những người bạn luôn tử tế với tôi. Tôi còn gia đình, còn có chị gái sinh đôi, luôn đồng hành và chia sẻ với tôi. Những năm đó, cũng là năm tôi học đòi chơi mạng xã hội, và toàn lên mạng tâm sự với những người xa lạ tìm kiếm niềm vui. Và hiển nhiên lúc đó tôi không dám nói với những người bạn qua mạng của mình tôi là một người khiếm thị. Nói chung tôi đã vượt qua được những năm tháng cấp ba ấy.
Bây giờ, tôi đã là một cô sinh viên đại học tự tin, mạnh mẽ. Tôi suy nghĩ thoáng hơn và cởi mở hơn rất nhiểu. Tôi sống là chính mình, tích cực và lạc quan hơn. Tôi hài lòng với cuộc sống của tôi bây giờ và đang cố gắng từng ngày để tốt hơn. Khoảng thời gian kia cũng chỉ là quá khứ và tôi không giận, không trách gì bản thân tại sao lúc đó lại tiêu cực, lại buồn nhiều như vậy. Có lẽ dó là một giai đoạn tâm lí của cuộc đời. Có tôi của thời gian đó mới có tôi của bây giờ, một cô gái lạc quan tích cực. Có như vậy mới biết trân trọng hơn những người bạn, những người thân yêu đã đi cùng tôi, luôn bên cạnh tôi và tôi cởi mở hơn để tìm kiếm cho mình những người bạn mới, những mối quan hệ mới./.
(PHAN THANH NHI)

Mình Mang Gì Khi Ra Ngoài Nếu Không Phải Là Balo?

Balo hẳn là món đồ ai cũng có bởi tính tiện lợi của nó. Đặc biệt với các bạn khiếm thị, mang balo còn giúp hai tay thoải mái sử dụng gậy, việc di chuyển cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Bỏ qua những tiện ích chiếc balo mang lại, bài viết hôm nay mình sẽ chia sẻ những món đồ mình sử dụng xen kẽ với balo vừa có thể chứa đồ, vừa là phụ kiện tăng thêm phần thời trang cho chị em nhé.

1. Túi đeo chéo
Đối với những dịp đi chơi trong ngày hoặc tham gia những sự kiện không cần mang theo nhiều đồ, mình sẽ chọn túi đeo chéo thay vì balo. Ưu điểm của loại túi này là sự thời trang và nhỏ gọn, nhưng nhỏ gọn phần nào cũng là một nhược điểm.
Mình có bốn chiếc túi đeo chéo, nhiều hơn cả balo vì mục đích sử dụng cũng nhiều hơn. Loại túi mình chọn có kích thước khoảng 23 cm cho chiều dài, rộng 4 cm và cao 16 cm không tính dây đeo. Cả túi hay balo mình đều sẽ chọn những màu cơ bản dễ phối như trắng và đen. Tất nhiên đôi khi cũng sẽ có màu theo sở thích như mình là màu hồng. Việc lựa chọn các màu cơ bản sẽ giúp hạn chế nhất khả năng màu của túi bị trội với màu trang phục. Có thể tùy vào mục đích sử dụng để chọn họa tiết. Mình vẫn có chiếc túi họa tiết đính hoa để sử dụng cho các bữa tiệc, nhưng đối với những buổi lê la cà phê mình sẽ chọn túi đeo chéo đơn giản để mang điện thoại và vài giấy tờ cần thiết.
Như mình đã nói ở trên, nhỏ gọn là ưu điểm, đồng thời cũng là nhược điểm của loại túi này. Vì diện tích nhỏ nên bạn chỉ có thể mang theo điện thoại, tiền và các vật dụng nhỏ, bạn không thể mang theo gậy, dù hay nước uống như khi sử dụng balo nên cần cân nhắc nhé.
Túi đeo chéo mình dùng cũng không phải của các thương hiệu lớn nên giá thành sẽ dao động từ 150.000 đến dưới 350.000. Mình sẽ có xu hướng mua để phối cùng với trang phục nên sẽ chọn mua nhiều thay vì mua đắt.
2. Ví cầm tay
Đúng như tên gọi, mình không đánh giá cao sự tiện lợi của sản phẩm này, nhưng trong một số trường hợp đây cũng là một loại phụ kiện cần thiết. Mình sử dụng ví cầm tay trong những buổi tiệc chỉ cần ăn xong rồi về, nghĩa là không cần mang theo gì ngoại trừ bản thân để ăn và chụp ảnh.
Việc mình không đánh giá cao sự tiện lợi của ví cầm tay vì nhiều lí do. Thứ nhất, diện tích quá nhỏ. Nếu với túi đeo chéo bạn có thể cho vào đó điện thoại, bóp tiền, lọ nước hoa mini hay ít khăn giấy thì với ví cầm tay là không. Đối với loại ví cầm tay mình có điện thoại, ít tiền và son đã là khá chật. Phần nữa, do tính chất phải cầm tay nên việc di chuyển của các bạn khiếm thị sẽ gặp một chút khó khăn nếu phải cần người dẫn. Tất nhiên vẫn có loại ví kích thước thoải mái hơn và có dây đeo, nhưng mình nghĩ nếu xếp vào dạng túi đeo chéo ở phần 1 sẽ hợp lý hơn. Ví cầm tay của mình có giá từ 200.000 đến 300.000. Dù em nó hơi nhiều khuyết điểm, nhưng do lên hình đẹp và phù hợp với bối cảnh của bản thân nên mình vẫn chấp nhận bỏ ra một ít để rước hai chiếc về nhà.
3. Ví tiền
Dù bạn chọn balo, túi đeo chéo hay bất cứ món đồ nào khác để ra ngoài thì ví tiền vẫn là thứ không thể thiếu. Có những ngày lười biếng, chỉ cần chiếc áo khoác có túi cho ví tiền và điện thoại vào là đã có thể ra ngoài. Mình chọn loại ví gập ba và kích thước khá nhỏ (lớn hơn lòng bàn tay một chút) để có thể bỏ vào túi đeo chéo. Phần vì nhu cầu sử dụng của mình chỉ để mang tiền, thẻ và các giấy tờ cá nhân nên cũng không cần quá nhiều diện tích. Loại ví này sẽ có cả ngăn có dây kéo, ngăn có nút bấm và các ngăn gập nên tận dụng được rất nhiều. Ví tiền của mình chỉ giao động từ 150.000 đến 200.000, nhưng chứa đựng cả gia tài của mình bên trong. Đây cũng là món đồ sử dụng nhiều và lâu dài nên mình nghĩ tầm giá này là hợp lý.
Nếu một ngày bạn cảm thấy chiếc balo đồng hành lâu nay khá cồng kềnh, thiếu thời trang, hãy thử những gợi ý trên đây của mình. Biết đâu bạn sẽ tìm được những món đồ có thể ứng dụng trong nhiều trường hợp hơn. Bản thân mình vẫn sử dụng balo đi học, đi du lịch hoặc balo mini, nhưng đôi khi thay đổi một chút sẽ cho bạn nhiều sự lựa chọn hơn đó.

(Võ Hoàng Anh Thư)

Tập trung hơn với những tip đơn giản (p2)

Ngoài những thói quen để rèn luyện sự tập trung được đề cập trong bài viết trước, một số mẹo vặt để chống lại cơn buồn ngủ, giúp tinh thần minh mẫn hơn khi làm việc cũng là điều khiến nhiều người quan tâm. Đó là lí do mà ngày càng có nhiều nghiên cứu của giới khoa học hoặc những mẹo vặt từ kinh nghiệm sống về sự tập trung được chia sẻ rộng rãi. Trong bài viết này, chúng ta cùng đến với phần tiếp theo của loạt bài về sự tập trung trong công việc nhé.
Trước khi đến với bài viết, ta cần lưu ý một số điều sau:
– Các biện pháp về sự tập trung phải không có tác hại tới sức khỏe
– Có thể áp dụng kết hợp sao cho hợp lí với mỗi hoàn cảnh và môi trường sống
– Cuối cùng, một sức khỏe tốt là yếu tố cấu thành của mọi sự nỗ lực và rèn luyện.

II. Các cách can thiệp nhanh lấy lại sự tập trung.
1. Kích thích giác quan
Mọi giác quan trên cơ thể đều có chức năng riêng của nó. Nếu để nó ngủ yên, nó sẽ tự đi làm việc khác. VD: Mắt sẽ tự nhắm lại, tai hơi ù, miệng hơi đắng… Vì vậy hãy cùng kích thích các giác quan đó để làm việc hiệu quả hơn bằng một số gợi ý dưới đây.
– Thị giác: Nên làm việc ở nơi có nhiều ánh sáng (như gần cửa sổ, có nhiều ánh đèn lợi cho mắt). Nếu thử một mình cầm laptop ra quán cafe ngồi làm việc, bạn sẽ cảm thấy hơi buồn ngủ vì những ánh đèn trong quán cafe được bố trí một cách mờ ảo nhằm tạo cảm giác thư giãn. Bạn có thể tìm hiểu thêm trên mạng về những loại đèn có lợi cho mắt và mua về sử dụng nhé.
– Thính giác: Hãy sắm một chiếc loa mini và nghe những bản nhạc mà mình yêu thích. Nên nghe những ca khúc bằng tiếng nước ngoài hoặc nhạc không lời với một cường độ vừa phải hoặc nhanh để tai của chúng ta chỉ tập trung vào bản nhạc, miệng hay não chúng ta sẽ không nhẩm theo lời bài hát. Việc các bài hát có cường độ vừa phải hoặc nhanh sẽ giúp chúng ta có nhiều năng lượng hơn. Đặc biệt với những bạn khiếm thị thường sẽ không cần làm việc này vì trình đọc màn hình của chúng ta đã làm tốt trong việc này.
– Vị giác: Hãy để cho miệng của chúng ta thưởng thức một mảnh vỏ quế, một viên kẹo bạc hà (mua trong tiệm thuốc tây) để nó không chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất là nuốt nước bọt, mà nó có thể giúp tinh thần chúng ta thêm sảng khoái. Không ăn những viên kẹo ở siêu thị hay tiệm tạm hóa thông thường vì nó sẽ làm hư răng hoặc ảnh hưởng tới sức khỏe bởi những thành phần làm nên đường của những loại kẹo ấy.
– Khứu giác: Có nhiều sự lựa chọn để mũi chúng ta làm đúng vai trò ngửi (ngoài vai trò hít thở) của nó. Bạn có thể trồng hoa, dùng sáp thơm hoặc tinh dầu, nước hoa, nến thơm,… để giúp trạng thái phấn chấn hơn. Có hai lưu ý trong cách làm này: Một là phải chọn mua những loại không có hại với sức khỏe, hai là phải để ý những “dị ứng” của bản thân và nhiều người xung quanh nhé.
– Xúc giác: Cách nhanh chóng và dễ làm nhất là xoa hai lòng bàn tay vào nhau trong khoảng 1 phút, sau đó lặp lại thêm hai lần nữa. Ở bàn tay tập trung rất nhiều dây thần kinh cảm giác nên làm vậy vừa kích thích được xúc giác, vừa kích thích những dây thần kinh thụ cảm trên cơ thể.
2. Vận động
Không ai vừa tập thể thao vừa ngủ, cũng không ai vừa vận động vừa ngủ (trừ trường hợp mộng du). Các cách dưới đây bạn có thể chọn tùy vào sở thích và hoàn cảnh để áp dụng nhằm tăng thêm sự hiệu quả để tập trung nhé.
– Đi bộ.
Theo Webmd, tiến sĩ Robert Thayer, Đại học California (Mỹ) cho biết đi bộ nhanh 10 phút sẽ cung cấp cho cơ thể bạn một nguồn năng lượng để duy trì làm việc trong hai giờ. Bạn có thể làm việc khoảng 35-40 phút và đứng dậy đi lại với tốc độ nhanh, bạn có thể đi bộ lên cầu thang thay vì thang máy, gửi xe xa nơi làm việc hoặc học tập một chút để có dịp đi bộ trước khi cần tập trung làm việc.
– Nước.
Nước có rất nhiều công dụng trong việc lấy lại sự tập trung và tỉnh táo. Hãy để một bình nước lọc nhỏ trên bàn và lâu lâu lại nhấp một ngụm. Việc này vừa giúp bạn cung cấp đủ nước cho cơ thể, vừa kích thích vị giác, vừa giúp bạn nhanh chóng đi vệ sinh, nhân tiện có dịp đi bộ và thanh lọc cho cơ thể luôn. Bạn cũng có thể rửa mặt khi có dịp đi toilet để làm dịu đi cơn buồn ngủ. Về mặt y học, nước thấm lên mặt sẽ làm tăng sự lưu thông trong tuần hoàn máu.
– Hít thở.
Tưởng chừng như hít thở là công việc thường ngày chúng ta vẫn đang làm và làm đúng. Tuy nhiên ít ai biết rằng, hầu hết chúng ta đều đang hít thở sai cách. Hít thở đúng cách sẽ tốt cho hệ tim mạch, tăng cường hệ miễn dịch và tiêu hóa, rất nhiều lợi ích về mặt y học khác nữa. VÀ một điều không thể thiếu, hít thở đúng cách sẽ giúp tinh thần tích cực, vui vẻ.
Khi hít thở bạn hãy ngồi thẳng, đặt một tay lên bụng, tay còn lại lên ngực và để ý rằng: Khi hít vào, bụng sẽ phình ra để không khí đi vào, và thở ra bụng sẽ hơi hóp lại. Và đây cũng là một trong những phương pháp kinh điển của luyện tập yoga.
Cuối cùng, mọi thứ sẽ vô nghĩa nếu bạn chỉ dừng lại và đọc nó.
Chúc bạn sẽ có được sự tập trung khi thực hành những mẹo vặt đơn giản này.
(Phạm Minh Trung)