Tại sao con gái hay giận dỗi vô cớ?

Có ai đã có người yêu mà bị người yêu giận dỗi chưa. Các anh con trai chắc 1 lần trong đời sẽ nghĩ rằng, tại sao người con gái lại hay giận hờn vô cớ như vậy, lại khó hiểu khó chiều như vậy. Và các anh đã biết chưa, trong những cái giận dỗi của người con gái, không có cái nào là vô cớ hết.
Cái điều mà khiến cô ấy trở thành con gái là cô ấy nghĩ vậy, nhưng cô ấy không nói vậy. Cô ấy nói là:
– “Anh ơi, em đang bị ốm, em mệt”
– “Vậy anh qua thăm em nha”
– “Thôi em đang bị ốm mà, anh qua em lây bệnh anh thì sao, thôi anh đừng có qua”
– “Ò, vậy em giữ gìn sức khỏe nha, nhớ uống thuốc đó”
Thấy chưa, bảo yêu thương người ta, bảo quan tâm người ta, chỉ được cái miệng thôi! Tức là họ nói: “Thôi anh đừng có qua, anh qua chi cho nó cực hong sao đâu em sẽ ổn mà” dịch ra tiếng Việt là “anh ơi, em đang rất là mệt, em đang cần một người để nhõng nhẽo đây, anh qua nhanh lên nhé. Em lót dép chờ”. Nếu anh không nghe ra được ngôn ngữ đó, không tinh tế hiểu được cái mong đợi đó thì coi như anh đắp luôn cái chiếu cho cuộc tình này rồi. Thi thoảng có những cái cớ vô lí mà anh gọi đó là trẻ con. Đôi khi 70 – 80% các anh không nhận ra được cái “cớ” đó. Hoặc có khi anh nhìn ra cái “cớ” đó rồi nhưng lại không chấp nhận được bởi vì nó quá là vô lí.
Khi bước vô một cuộc tình anh yêu em, em cũng yêu anh – bình đẳng. Mà tại sao anh lúc nào cũng là người sai, anh lúc nào cũng phải là người đi xin lỗi?. Tại vì anh yêu em chưa đủ nhiều mới hỏi những câu hỏi ấy. Các anh con trai phải nhận ra được những mong đợi đôi khi là rất vô lí của người yêu mình, nó là một bải kiểm tra thực sự mà cô gái dành cho chàng trai, để cô ấy xác tín với bản thân rằng: người đàn ông này thực sự cam kết và tận tụy với mình lâu dài trước khi cô ấy quyết định yêu anh một cách trọn vẹn. Bởi vì phụ nữ, một khi đã yêu là yêu cuồng nhiệt, họ sẽ yêu rất tận tụy và có thể hi sinh tất cả cho anh. Cho nên khi mà họ yếu đuối, khi mà họ giận dỗi, khi cảm xúc của họ nhiều thì các anh phải đề cao cảnh giác, và phải tinh tế để cảm nhận suy nghĩ, cảm xúc và cả mong đợi của người con gái mà không thể chờ đợi để lắng nghe nó từ đôi tai. Hãy hiểu và yêu người phụ nữ của mình nhiều hơn nhé.
(Phan Thanh Nhi)

Qua đường

Khiếm thị có rất nhiều khó khăn trong cuộc sống và trong số những khó khăn đó ta không thể bỏ qua khó khăn khi các bạn khiếm thị đi qua đường. Mỗi khi phải đi qua đường lớn, tôi lại băn khoăn và lo sợ không biết có ai giúp mình qua đường không? Chính vì thế đối với tôi những hành động giúp đỡ các bạn khiếm thị qua đường là một hành động vô cùng thiết thực và ý nghĩa mà các chú xe ôm, các cô chú sáng mắt hoặc các bạn sinh viên đã giúp đỡ các bạn khiếm thị.

Tôi là một người khiếm thị, tôi cũng như bao người, mỗi ngày sau khi thức dậy tôi sẽ phải làm những việc thường nhật như đi học. Vì vậy nên việc qua đường là một hành động thường xuyên khi bắt xe buýt hoặc đi về nhà. Có những bữa trưa nắng gắt hay mưa rào, tôi đứng bên đường lo lắng, quay trái quay phải tìm sự giúp đỡ của mọi người xung quanh để tôi có thể qua con đường với mật độ xe lưu thông cao. Nói về kỷ niệm qua đường có nhiều bạn khiếm thị kể với tôi rằng: “Tự qua đường vui lắm, đôi lúc các chú xe tải đừng lại nhường đường và nói tui đi tiếp đi, hoặc có các chú tài xế còn xuống xe để dẫn bọn tui qua đường, tui thấy rất phấn khích và vui lắm khi có thể tự qua đường mà không cần chờ sự giúp đỡ của mọi người, từ nay tui không sợ không có người dẫn qua đường nữa”. Đối với tôi, tôi rất khâm phục tinh thần vươn lên của các bạn, các bạn đã không quản khó khăn nguy hiểm để băng qua đường, tôi hiểu đôi lúc trên đường các bạn không thể nhờ được sự giúp đỡ của bất cứ một ai nên các bạn mới phải “tự thân vận động”. Nhưng tôi quả thật rất lo lắng cho an toàn của các bạn và những người xung quanh vì mật độ xe di chuyển trên đường rất lớn, đôi lúc các bạn sẽ không biết mình nên bước tiếp hay dừng lại khi di chuyển qua đường hoặc lỡ bạn đang đứng ở góc mù của xe tải, xe công tê nơ thì sao? Các chú tài xế đâu thấy được các bạn để né tránh. Các bạn đang đặt tính mạng của bản thân vào tay người khác, đó là một hành động liều lĩnh. Đối với tôi, nếu như ngoài đường không có một ai, tôi sẽ vào tận nhà xung quanh để nhờ sự giúp đỡ. Thứ nhất là đảm bảo an cho bản thân. Thứ hai là an toàn cho các cô các chú tài xế vì đôi lúc họ không biết rằng mình sẽ bước tiếp hay đứng im và điều đó sẽ vô hình chung dễ gây ra tai nạn giao thông và làm phiền nhiều người khi phải dừng xe chờ bạn qua đường.

Tóm lại việc qua đường là một hành động vô cùng nguy hiểm đến tính mạng nếu các bạn khiếm thị tự di chuyển. Chúng ta chỉ nên hành động khi ta không còn cách nào khác và hãy lựa chọn thời điểm nào mà xe ít để di chuyển. Tính mạng của ta phụ thuộc vào hành động cẩn thận của ta, đừng để cái thích thú đắc chí khi mình tự qua đường làm mình mê muội. Cuộc sống này còn rất nhiều việc để ta thể hiện bản thân, nhưng ta phải sáng suốt lựa chọn cái nào phù hợp với năng lục của mình đừng để bản thân phải hối hận vì những hành động nông nổi. Cuối lời, con vô cùng biết ơn và gửi lời cảm ơn chân thành đến các cô, các chú, các anh chị em đã giúp đỡ chúng con từ những việc nhỏ là dẫn chúng con qua đường. Cầu mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với các cô chú và anh chị em, chúc cho mọi người sức khỏe và bình an.
(Hoàng Chi Mạnh)

“Đáy”

Bạn có biết, cái điều tuyệt vời nhất khi mình ở dưới “đáy” là gì không? Đó chính là bạn chỉ có một con đường duy nhất để đi, đó chính là “đi lên”. Đây là một câu thoại trong phim “Sing” – một bộ phim rất hay cho những ai đang bị downmood trong công việc. Mỗi lần mình tuyệt vọng, mình cảm giác bản thân vô dụng, thất bại, mình lại nhớ tới câu thoại này.
Bởi vì, bất kì ai trong chúng ta đều có những nỗi sợ khi bắt đầu làm một việc gì đó. Bạn không đủ can đảm để bắt đầu, bạn còn đang lo sợ điều gì chứ. Bạn đã quên mất rằng, chúng ta đã có gì đâu mà sợ mất. Tại sao không cắm đầu làm ngay đi, ngay lập tức. Bạn phải cảm thấy may mắn vì mình còn có cái để thử, có công việc để làm, có định hướng để “đi lên”. Để rồi nếu có thất bại, mình cũng chỉ quay trở về điểm ban đầu, hơn nữa còn học thêm nhiều kinh nghiệm mới. Còn nếu trái ngọt đã mỉm cười với bạn, thì bạn đã làm được một điều gì đó tuyệt vời cho cuộc đời mình, bạn đã thành công đặt viên gạch nền móng đầu tiên làm bệ phóng cho sự bùng nổ của bạn sau này. Bạn thấy đấy, ngược lại với những người có quá nhiều thứ, khi mà họ bắt đầu làm một việc gì đó, họ lại sợ mất đi những thứ hiện tại họ đang sỡ hữu. Như tiền, mối quan hệ, uy tín,… người càng có nhiều lại càng sợ mất nhiều. Còn những người như chúng ta, chúng ta có đặc quyền là không sợ mất gì cả. Bởi vì chúng ta đã có cái gì đâu. Bạn có đang chần chừ điều gì không, hãy làm ngay đi, đừng sợ nó nhé.
(Phan Thanh Nhi)

Những bức tranh của các em khiếm thị

Đôi chân nhỏ nhỏ, đôi tay bé xíu, khuôn mặt tròn trĩnh dễ thương vô cùng. Đó là những điều tôi nhìn thấy ở các em khiếm thị tại một trường chuyên biệt khi tham gia kiến tập sư phạm. Nhiều em có đôi mắt long lanh lắm, nhưng trong ánh mắt ấy chỉ toàn là bóng tối. Tôi và 2 người bạn nữa vào lớp 3C, ở đây có 5 em học sinh và cô giáo. Cô giáo dáng người nhỏ nhắn và nhiệt tình lắm, cô giới thiệu từng bạn học sinh với chúng tôi và giới thiệu chúng tôi với các em. Rồi các em đồng thanh “chúng em chào 3 cô ạ”. Khoảnh khắc đó tôi bất chợt có cảm xúc lạ thường. Tôi lúc đó đang là sinh viên sư phạm năm thứ 2, mỗi lần đi thực tế gặp học sinh, chúng đều gọi tôi bằng chị. Nay các em nhỏ này dõng dạc gọi “cô”. Dù là tiếng “cô” ấy sẽ theo tôi sau này, nhưng tôi vẫn cảm thấy bỡ ngỡ. Sau khi chào hỏi xong cũng đến giờ lên lớp của tụi nhỏ. Chúng tôi tham dự tiết học môn mỹ thuật cùng với lớp. Lớp 3C có đến 4 em khiếm thị hoàn toàn và một em nhìn kém. Tôi thắc mắc hỏi cô “các em không nhìn thấy thì làm sao vẽ được”. Cô mỉm cười hiền hậu đáp “các em tham gia đi rồi sẽ biết”.
Dụng cụ của tiết học được cô chuẩn bị từ trước, bao gồm giấy màu, keo dán, sticker nhiều hình dạng khác nhau, màu nước, ruy băng,… lớp học mỹ thuật hôm nay học sinh vẽ tranh bầu trời đêm. Vẽ tranh bằng màu nước, bằng xé dán giấy màu và sticker, vẽ tranh theo trí tưởng tượng của trẻ.
Ở trường cũng đang tổ chức cuộc thi vẽ tranh và các bức tranh sẽ được trưng bày trong phòng hội đồng. Cô giáo cũng mang cho chúng tôi xem những bức tranh đạt giải từ những năm trước. những bức tranh vẽ nhà, vẽ xe, vẽ cây cối,… cũng chỉ bằng màu nước, giấy màu, keo dán, sticker,… Khi bạn vẽ một bức tranh, bạn sẽ dựa theo hình mẫu mà bạn nhìn thấy bên ngoài, từ đó phác họa lại bằng giấy viết. Hình mẫu thật của một sự vật hiện tượng chỉ mang một dáng vẻ duy nhất mà ai cũng nhìn thấy. Cho nên khi bạn vẽ tranh, dù bạn có sáng tạo thế nào, có thêm màu sắc đường nét thế nào, bức tranh ấy vẫn dựa trên cấu trúc, hình thái của vật thật phản ánh vào mắt bạn. Nhưng hãy tưởng tượng đối với các em khiếm thị, đặc biệt là khiếm thị hoàn toàn từ nhỏ. Khi chưa từng nhìn thấy biểu tượng của sự vật hiện tượng xung quanh thì các em sẽ vẽ tranh như thế nào đây.
Phải, đáp án chính là các em vẽ theo trí tưởng tượng của mình. Có bức tranh ngôi nhà mái hình tròn, vẽ cột nhà rất ngộ nghĩnh. Và bạn biết không chính vì vẽ theo tưởng tượng nên những bức tranh của các em đều mang nét riêng không trùng khớp với ai. Các em vẽ đẹp lắm, đầy màu sắc và độc đáo, giàu tính sáng tạo. So với những bức tranh trước giờ tôi ngắm nhìn, thì những bức tranh của các em hoàn toàn lạ mắt và thú vị. Mỹ thuật là nơi các em tìm đến để thỏa sức sáng tạo, thỏa sức bay bổng, thỏa sức tưởng tượng. Những em học trò nhỏ của tôi đang vẽ tranh bầu trời sao. Có mấy bạn dán sticker hình tròn, hình vuông làm ông sao. Có em còn nói với tôi rằng “Có phải ngôi sao sẽ nằm trong lòng ông Trăng to bự không”. Nhìn em đính các ngôi sao lên thân mặt Trăng hoặc xếp hình tròn xung quanh Trăng, bầu trời đêm bao trùm màu xanh lá vì em thích màu ấy, … Các em vẽ không theo quy tắc, quy củ nào cả. Vẽ xong các bức tranh được các em mang về khỏe với ba mẹ, rồi mang lại lớp để dự thi. Những bức tranh ấy thật sinh động, thật hồn nhiên và trong trẻo.
Tôi chưa từng nghĩ đến việc một người khiếm thị có thể vẽ tranh cho đến khi tham gia lớp học cùng bọn trẻ. Cô giáo tặng cho nhóm sinh viên chúng tôi mỗi đứa một bức tranh mà các em học sinh từ các năm trước của cô tặng cô về làm kỷ niệm. Và tôi vẫn còn giữ nó đến bây giờ. Đó là một bức tranh ông Mặt Trời đầy màu sắc, được xếp dán là một hình tròn từ bốn cánh quạt giấy gấp đều đặn, với bốn màu xanh dương, vàng, đỏ và xanh lá. Bầu trời được tô màu hồng nhạt vì đó là màu bạn học sinh thích nhất, những đám mây có nhiều hình thù và màu sắc. Tạo thành một bức tranh bầu trời rực rỡ. Nhìn những bức tranh của các em, tôi nhận ra mình đã bị rập khuôn bởi những hình ảnh mình đã nhìn thấy cả bên ngoài lẫn tranh vẽ, tôi chưa bao giờ hình dung Mặt Trời sẽ có hình dáng như thế. Đôi khi trong một tình huống hay một vấn đề nào đó, chúng ta phải nghĩ theo nhiều chiều hướng khác nhau để tìm ra cách giải quyết tốt nhất, đừng chỉ rập khuôn bởi khuôn khổ mà xã hội đã đặt ra từ trước. Những bức tranh ấy dạy cho tôi rằng, không có gì là không thể và cởi mở hơn trong ý thức và tư duy, để tìm ra màu sắc riêng của bản thân. Đôi khi cách nhìn nhận, suy nghĩ của người khác về mình đã vô tình làm chúng ta quên đi suy nghĩ, sở thích và ý kiến của riêng chúng ta. Định kiến xã hội sẽ làm tư duy của mọi người đi về một phía theo số đông. Từ đó kìm hãm tư duy cá nhân phát triển. Hơn nữa, sự lạc quan tích cực của tụi nhỏ cũng tạo cho tôi một nguồn động lực lớn biết bao, sự trong trẻo ấy như đập tan cái mệt mỏi, cái tàn khốc của cuộc sống. Chuyến đi kiến tập này tuy ngắn nhưng để lại trong tôi nhiều kí ức và bài học, giúp tôi cảm nhận cuộc sống và sống có ý nghĩa hơn.
(Phan Thanh Nhi)