Dùng Tay Nhận Biết Các Mệnh Giá Tiền Việt Chất Liệu Polimer
Nhận biết giá trị của tiền là một nhu cầu rất cơ bản và cực kỳ đơn giản với hầu hết mọi người. Tuy nhiên, với người khiếm thị – những người không thể nhìn được màu sắc hay con số in trên những tờ tiền thì họ sẽ làm thế nào?
Họ sẽ hỏi bạn bè và người thân?
Họ sẽ dùng ứng dụng đọc tiền trên điện thoại?
Thân chào quý thân hữu gần xa.
Tôi là Nguyễn Đức Anh Minh, hiện là chuyên viên tư vấn giáo dục và công nghệ trợ giúp của chương trình phục vụ người khiếm thị thuộc hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. Trong bài viết này, tôi xin chia sẻ với các bạn cách dùng tay nhận biết các mệnh giá tiền Việt chất liệu Polimer.
Trước hết chúng ta hãy cùng tìm hiểu về những điểm khác biệt giữa những tờ tiền Việt Nam chất liệu Polimer có mệnh giá khác nhau.
Khác biệt về kích thước. Những tờ tiền Polimer Việt Nam mệnh giá khác nhau sẽ có kích thước khác nhau; tờ 10.000 VnĐ là hẹp và ngắn nhất; các tờ 20.000 Vnđ, 50.000 Vnđ, 100.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 500.000 Vnđ có cùng chiều rộng nhưng chiều dài tăng dần theo mệnh giá. Chiều dài các tờ tiền tỉ lệ thuận với mệnh giá và có công sai là 4mm. Ví dụ, tờ tiền 20.000 Vnđ dài hơn tờ tiền 10.000 Vnđ khoảng 4mm.
Khác biệt về bề mặt. Các tờ tiền có mệnh giá 500.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 100.000 Vnđ có những phần nhám – những chấm nhỏ li ti như cát mịn ở cả hai mặt; còn những tờ 10.000 Vnđ, 20.000 Vnđ, 50.000 Vnđ chỉ có những phần nhám ở một mặt. Mệnh giá càng lớn, độ nhám càng cao.
Khác biệt về con số chỉ mệnh giá ở góc tờ tiền. Ở góc mỗi tờ tiền Polimer Việt Nam đều có một con số chỉ mệnh giá được in nổi. Ở các tờ tiền có mệnh giá 10.000 Vnđ, 50.000 Vnđ, 100.000 Vnđ con số này chạy theo chiều rộng tờ tiền; ở các tờ tiền 20.000 Vnđ, 200.000 Vnđ, 500.000 Vnđ con số này lại chạy theo chiều dài tờ tiền. Những tờ tiền còn mới hay có mệnh giá càng cao thì con số này càng nổi rõ; đặc biệt con số ở các tờ 500.000 Vnđ nổi rất rõ và rộng.
Như vậy , ba điểm khác biệt nêu trên cũng chính là đặc điểm nhận dạng. Căn cứ vào ba đặc điểm nhận dạng này sẽ có hai phương thức để nhận biết mệnh giá của một tờ tiền.
Nhận biết mệnh giá của một tờ tiền qua việc đối chiếu chiều dài của tờ tiền đó với vật mẫu, thường được gọi là đo tiền. Vật mẫu có thể là những tờ tiền hay những chiếc que có độ dài tương ứng được chuẩn bị sẵn hay bộ dụng cụ đo tiền. Với những người có cảm giác kích thước tốt thì chỉ cần dùng tờ tiền 100.000 Vnđ hay chiếc que có độ dài tương ứng làm vật mẫu rồi ước lượng.
Nhận biết mệnh giá của một tờ tiền dựa trên cả ba đặc điểm nhận dạng và suy luận Logic. Phương thức này đòi hỏi xúc giác tốt và quan trọng nhất là sự kiên trì luyện tập. Ban đầu ta nên thực hành trên những tờ tiền mới; khi đã có kỹ năng thì có thể nhận biết mệnh giá mọi tờ tiền Polimer Việt nam. Dưới đây là bảng đặc điểm nhận dạng của từng mệnh giá tiền.
| Mệnh Giá | Bề Mặt | Con Số Nổi | Kích Thước |
| 10.000 Vnđ | Nhấm ở một mặt | Theo chiều rộng | Ngắn và hẹp nhất |
| 20.000 Vnđ | Nhấm ở một mặt | Theo chiều dài | Dài và rộng hơn 10.000 |
| 50.000 Vnđ | Nhám ở một mặt | Theo chiều rộng | Dài hơn 20.000 |
| 100.000 Vnđ | Nhám ở hai mặt | Theo chiều rộng | Dài hơn 50.000 |
| 200.000 Vnđ | Nhám ở hai mặt | Theo chiều dài | Dài hơn 100.000 |
| 500.000 Vnđ | Nhám ở hai mặt | Theo chiều dài, rõ, rộng | Dài nhất |
Ví dụ, khi tôi cầm một tờ tiền lên sẽ dùng hai tay miết dọc với ngón cái ở mặt trên, ngón trỏ ngón giữ ở mặt dưới, lần lượt về bốn góc tờ tiền để xác định độ nhám bề mặt và con số in nổi. Nếu có phần nhám ở hai mặt và con số chạy theo chiều rộng thì đó là tờ 100.000 Vnđ…. Với tờ 10.000 Vnđ hay 500.000 Vnđ khi nắm vào tay thì gần như đã nhận biết được nhờ vào kích thước nhỏ hẹp hay con số nổi rõ rộng của chúng.
Hi vọng những chia sẻ trên sẽ có ích cho các bạn.
Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị
Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com
SĐt: 0922931655
Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/
Website: https://newhappysun.org/en/home/
(Nguyễn Đức Anh Minh)
CÁCH SỬA LỖI GOOGLE LIÊN TỤC DỪNG
Chào các bạn, thời gian gần đây có rất nhiều bạn gặp phải tình trạng “Google liên tục dừng” trên smartphone. Đây là lỗi do bản cập nhật mới nhất của Google. Và trong bài viết này, mình xin chia sẻ đến các bạn cách khắc phục lỗi này nhé.
Nhưng trước tiên mình cũng xin lưu ý với các bạn rằng đối với hệ điều hành Android thì có rất nhiều hãng sản xuất smartphone sử dụng hệ điều hành này, vì thế, mình sẽ cố gắng hướng dẫn các bạn cách thực hiện ở mức tổng quát nhất.
+ Đầu tiên, các bạn truy cập mục Cài Đặt trên Smartphone. Sau đó tìm và kích hoạt các mục Ứng Dụng / Google và nhấn vào mục Buộc Dừng.
+ Sau đó các bạn tìm và kích hoạt vào Mức Sử Dụng Dữ Liệu rồi nhấn vào Xóa Bộ Nhớ Đệm.
+ Kế tiếp, các bạn vào Google Play, tìm ứng dụng Google và nhấn vào Gỡ Cài Đặt. Thế là xong, smartphone của bạn sẽ không gặp phải lỗi này nữa.
Đây chỉ là cách “Chữa cháy” tạm thời trong khi chờ đợi nhà sản xuất phát hành bản cập nhật mới nhất để vá lỗi. Mong rằng, với những bước hướng dẫn trên, các bạn sẽ sớm khắc phục được tình trạng này trên smartphone của mình.
(Trường Giang)
Lối cũ
Đến bến xe, nó đón một chiếc taxi để di chuyển về Núi Sập, nơi đã cho nó một tuổi thơ đong đầy những kỷ niệm.
Ngồi trên taxi, nó mải miết nhìn ngắm khung cảnh bên đường. Chợt nét mặt nó nghiêm lại khi xe rẽ vào một con đường nhựa mới làm. Nó có vẻ như ngỡ ngàng. Cũng dễ hiểu thôi, vì nó đã rời bỏ quê nhà gần 15 năm qua để lo cho cuộc sống mưu sinh mà chưa lần nào trở lại. Lúc nó khăn gói ra đi, thì con đường này vẫn còn là một con đường đất được bà con xóm nghèo trải một ít cát để đi lại cho đỡ lầy lội trong những ngày mưa bão. Nay có lẽ được nhựa hóa nhờ chương trình xây dựng nông thôn mới của Nhà nước trong thời gian vừa qua. Điện cũng đã được đưa đến từng hộ dân. Nó tự nhủ thầm: chắc bà con xóm mình phải hạnh phúc lắm nhỉ, vì có cuộc sống tương đối tiện nghi hơn, chí ít cũng hơn hẳn cái thời trước đây khi nó còn ở quê.
Con đường làng này đã gắn liền với tuổi thơ của nó như một người bạn rất đổi thân thiết. Nó bồi hồi nhớ lại những ngày hai buổi tới trường. Những ngày nắng chói chang, nó cứ thế đầu trần đến lớp, cũng lại nhớ những ngày mưa lũ, nó đến trường trong bộ dạng lấm lem bùn đất. Những tháng nghỉ hè, nó lại cùng đám bạn trong xóm nô đùa trên những bãi cỏ ven đường, lúc thì bắt bướm, khi thì hái cỏ gà làm đồ chơi, chán lại lò rò rình bắt mấy chú chuồn chuồn lơ đảng vô tư đậu trên những ngọn cỏ ven đường. Có lúc rũ nhau đi hái trái nhãn lồng chín rồi tụm lại chia đều cho nhau. Có những ngày trời quê căng gió, nó lại cùng đám bạn sải bước trên con đường làng để nâng cao những cánh diều tuổi thơ lên bầu trời xanh thăm thẳm. Nó cũng không thể quên được những buổi tối trời, nó cùng với thằng em đi bắt những con nhái, con cóc để làm phong phú thêm bữa cơm nghèo thuở ấy. Con đường làng dân dã bình dị ấy đã chứng kiến những ngày tháng ấu thơ của nó, đã cùng hân hoan những lúc nó vui, là nơi tìm tới những khi nó buồn, cùng nó viết nên những hoài bão cho một tuổi thơ non dại của đời người. Con đường ấy vẫn nằm yên đó dẫu năm tháng có phôi pha, như thể đợi chờ ai đó đi xa trở lại.
Cứ thế, nó mải mê trong dòng suy nghĩ mà quên mất xe đã đi quá nơi nó muốn đến. Nó vội nhờ bác tài quay xe trở lại. Đến một con đê nhỏ thì nó xin xuống xe. Bóng chiều đã buông xuống một màu vàng nhè nhẹ chốn quê nghèo. Nó nheo nheo đôi mắt nhìn xung quanh. Nhận ra bao nhiêu đổi khác đã diễn ra tại chốn này trong những năm tháng nó xa vắng. Tuy nhà cửa, đường xá có không ít đổi thay, nhưng cái cảm giác yên tĩnh đến lạ thường có chút gì đó hơi buồn buồn của một buổi chiều muộn nơi quê nghèo thì vẫn còn đó không chút gì thay đổi.
Nó đứng tần ngần một lúc rồi bước vào một lối mòn của con đê nhỏ, hai bên cỏ dại mọc xanh um. Bóng nó ngả dài trên triền đê xanh mượt một màu cỏ. Nó cố bước đi trên cái lối mòn quen thuộc ấy như những lần mà cách đây gần mười lăm năm về trước nó đã từng đi qua./.
(Hoài Vọng)
Rặng tre ngày ấy
Nó rảo bước trên con đê nhỏ xanh rì màu cỏ dại. Những ngọn cỏ chen lấn nhau, có khi vươn ra cả lối đi mòn. Mùi hương nồng nồng của cỏ dại pha chút mùi hơi đất bốc lên quyện vào gió chiều phảng phất, làm nó khẽ hít một hơi thật dài. Nó trầm tư, đôi mắt nhắm hờ như thể đang thưởng thức thứ hương vị tuyệt vời của thứ món ăn tao nhã nào đó. Đã lâu lắm nó không được hít vào cơ thể cái mùi vị thân yêu này, cái mùi đặc trưng của quê hương xứ sở. Nó chợt đưa tay ra khẽ ngắt một chiếc lá cỏ dại mọc ven đê, rồi vô tư đưa lên miệng ngậm như những đứa trẻ con tinh nghịch.
Trước mặt nó là một rặng tre um tùm đang đu đưa trong gió chiều và cùng nhau tấu lên một khúc nhạc đồng quê du dương bất tận. Những chiếc lá tre khô phải lìa cành, theo gió xoay tít trong không trung như những vũ công tài hoa đang say sưa với điệu múa của mình, rồi khẽ buông mình xuống mặt nước lăn tăn gợn sóng và lướt nhanh như những chiếc thuyền phiêu dạt. Nó bước chậm lại, khẽ ngẩn mặt nhìn lên những tàn tre đang buông mình đổ bóng xuống dòng kênh. Lòng nó bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ đã qua đi theo thời gian. Ngày còn nhỏ, nó thường cùng mẹ ra đây lấy củi, nó cứ lẽo đẽo bên mẹ, lúc thì tỏ ra chăm chỉ, lăn xăn nhặt những cành tre khô nằm ngổn ngang bên bờ đê. Lúc chán, thì lầm lũi đi chơi, nào là hái lá tre làm tiền chơi trò mua bán, khi lại nhặt những chiếc lá tre khô thả xuống nước làm thuyền, rồi bật cười thích thú khi trong đầu nó lóe lên cái gì đó ngộ nghĩnh. Sau những ngày mưa, măng tre lại mọc lên quanh gốc, nó cùng lũ em nhỏ chui qua những cành gai nhọn hoắt để cắt những chồi măng mới mọc về làm rau ăn. Những lúc buồn không còn trò gì lạ để chơi, nó lại chui sâu vào trong gốc tre nhổ những cây đa nhỏ mang về trồng quanh nhà như một trò chơi tao nhã. Nó chợt nhếch mép cười khi nhớ lại lúc nó đốt cái tổ ong ruồi trong bụi tre vào một buổi trưa nắng oi ả. Ngọn lửa cứ thế theo gió bốc cao, thế rồi ong thì bị cháy sạch, lại được một trận roi của ba nó thưởng vì đã lập một chiến công hiển hách. Thế rồi bụi tre lại xanh tốt trở lại sau một cơn mưa cuối hạ, cứ như chưa hề có việc gì xảy ra vậy.
Nó bước đi mà lòng vẫn mải tìm về những kí ức của ngày xưa ấy. Ngày mà cách đây đã mười lăm năm ròng rã trôi qua. Ngày của một tuổi thơ ngây ngô, khờ dại. Cái thời đẹp nhất của một đời người./.
(Hoài Vọng)
BẠN CẦN BAO NHIÊU TIỀN ĐỂ CÓ NIỀM VUI?
Được ngủ thỏa thích khi buồn ngủ, được ngồi hóng gió mát sau cơn mưa chiều, hay làm một việc tốt và nhận những lời động viên. Bạn thấy không, đôi lúc niềm vui đến với ta thật đơn giản. Chắc tôi sẽ buồn khi ai đó nói mỗi ngày trôi qua thật bình thường, nếu không muốn nói là tẻ nhạt, chẳng có gì đặc biệt. Đó là góc nhìn chủ quan của mỗi người. Còn đối với tôi, niềm vui tôi thu lượm mỗi ngày thật không kể hết.
Nghe vậy, chắc nhiều bạn nghĩ tôi đang nói dốc. Chỉ cần bạn tinh tế một chút, bạn sẽ thấy một ngày sống thật ý nghĩa biết bao.
Ngủ một đêm ngon giấc và tỉnh dậy hít một hơi thở căng tràn lồng ngực, cảm nhận một ngày mới trong lành. Bạn biết được hôm nay mình sẽ làm gì, phải học gì, sẽ gặp ai, ý tôi nói là trong Mái ấm và vui vẻ đi làm việc của mình. Bạn biết không, cảm giác làm chủ cuộc sống của mình thật thú vị. Nó giống như bạn đang cầm trên tay một quả táo đỏ mọng, thơm thơm và chắc chắn việc tiếp theo bạn sẽ làm là tiêu thụ nó, không trật đi đâu được.
Đôi lúc phạm lỗi cũng là một điều thú vị. Bạn nhớ lại đi, có phải lúc được Dì trưởng nhà mời vào phòng gặp riêng khi bạn phạm lỗi, lúc đó bạn nghĩ gì? Cái cảm giác hồi hộp, lo sợ bước từng bước rụt rè như cố níu lại thời gian. Nhưng khi trở ra thì lại thở phào nhẹ nhõm và trong lòng dậy lên một niềm vui khó tả. Những lời hỏi han, sửa dạy dịu dàng như người mẹ hiền ân cần chỉ bảo đứa con mình biết phân biệt điều đúng, sai để nó thay đổi tốt hơn. Có như thế ta mới biết được tình thương sâu thẳm và lòng biết ơn chân thành với những con người đã hy sinh cả tuổi trẻ, sức khỏe, tài năng, sự khó nhọc để một lòng tận hiến cho Đức Ki-tô dấn thân phục vụ những trẻ em khiếm thị, hướng dẫn, chuẩn bị cho họ những hành trang thật tốt để bước vào đời.
Đôi khi con người ta buồn vì bản thân mình chẳng biết làm gì để tốt hơn lúc này. Tôi đã từng nhìn thấy bé Hoàng Anh 12 tuổi vui như thế nào khi lần đầu tiên em tự tay thay bọc rác sau những giờ cơm tối. Em cảm thấy thú vị khi đã biết cột chiếc bọc rác và đem nó đến thang máy để chuyển xuống tầng trệt và đem ra ngoài góc đường cho các bác lao công. Công việc đó thật đơn giản với người sáng mắt nhưng với các em khiếm thị thì nó lại là một trải nghiệm tuyệt vời. Hay việc cô bé Phương sau những ngày miệt mài, cần mẫn xỏ từng viên hạt cườm vào sợi dây cước dưới sự hướng dẫn của các Dì thì nay em đã tự mình làm ra những sản phẩm, những con thú nhỏ xinh xắn. làm thành những món quà để tặng những người em thương yêu. Bạn thấy không, đôi lúc cảm giác làm được một việc tốt, một việc có ích lại đem lại niềm vui khó tả. Như vậy niềm vui không chỉ riêng bạn cảm nhận được mà bạn cũng có thể mang niềm vui đến cho người khác nhất là những ai đang buồn bã, thất vọng.
Và đôi lúc niềm vui đến thật giản dị. Lần này tôi sẽ không lấy ví dụ ai khác mà ở chính tôi. Hè về, nó mang đến những cơn mưa dịu mát, nhưng cũng đồng thời mang đi những tiếng ồn ào, cười nói của các học sinh trong nhà. Mái ấm chỉ còn tôi, Trần Báu và quý Dì. Một ngôi nhà rộng lớn, đầy ắp tiếng cười ngày nào nhưng nay lại được lấp đầy bằng sự yên bình đến tĩnh lặng. Nếu lắng tai nghe một chút, bạn sẽ nghe thấy những tiếng gà gáy đều đặn sớm trưa, tiếng chim hót và cả vài tiếng còi xe đâu đó ngoài đường phố. Trong không gian đó, bạn nghĩ gì? Một sự buồn nhẹ chăng? Hay là cảm giác trống trải nằm sâu trong tâm hồn? Tôi lại có những cảm nhận khác. Đôi lúc sự thanh bình cũng mang đến cho con người ta sự thư thái, trút đi những mệt mỏi và thả mình vào bầu không khí thanh bình. Mỗi buổi tối, tôi và Trần Báu lại lên sân thượng ngồi thổi sáo, hát vui ca và trò chuyện. Những âm thanh trầm ấm của những cây tiêu hòa quyện trong từng lời ca, tạo nên những giai điệu du dương, ấm lòng như đưa ta về những ngày xưa, ngày của những mơ mộng, hồn nhiên kỷ niệm. Một cảm giác thanh bình, một niềm vui giản dị nhưng thật vô giá.
Vậy giờ đây, bạn và tôi, chúng ta hãy cùng nhau làm mới lại ngày sống của mình bằng cách sử dụng tốt thời gian mình có để làm nhiều điều bổ ích, như phụ giúp ba mẹ việc nhà, tập chơi một món nhạc cụ mới, nghe thêm nhiều câu chuyện bổ ích và học tiếng Anh qua truyện và bài hát, vân vân, ,… Mùa hè sẽ không còn nhàm chán với những công việc ăn, ngủ, đi loanh quanh trong nhà mà thay vào đó là hàng ngàn những nhiệm vụ nặng kí, thú vị mang đến cho bạn nhiều niềm vui bất ngờ. Bạn sẽ không làm nó một mình đâu, hãy nhớ rằng ở một nơi xa nào đó tôi cũng đang làm cùng bạn. Cùng tiêu xài tuổi trẻ thật hoành tráng nhé!
(Anh Nhất)
Hành trình cùng nhau
Mặt Trời đã ló dạng trên những ngọn cây như một quả bóng lửa ngộ nghĩnh. Ánh bình minh đang vui vẻ nhảy nhót trên những ngọn cỏ và nô đùa với những giọt sương sớm. Sự ấm áp và năng lượng của một ngày mới bao trùm lên mọi vật khiến bức tranh vùng ngoại ô vốn dĩ yên bình nay tràn trề sức sống. Chiếc xe buýt của chúng tôi dường như cũng cảm nhận được nguồn năng lượng ấy, nó lao nhanh trên con đường đến trang trại Khánh Nguyên, mang theo niềm háo hức của gia đình Thị Nghè.
Chiếc xe buýt hai mươi chín chỗ ngồi đầy ắp tiếng hát và tiếng cười dần giảm tốc độ, thong dong tiến vào cổng của trang trại Khánh Nguyên. Hai hàng cây bên đường lay nhẹ những cành lá xanh mướt như vẫy chào chúng tôi. Ở một góc xa xa, cây phượng già sừng sững như một người gác cổng oai vệ. Những cụm hoa đỏ thắm của nó nở nụ cười rực rỡ với chúng tôi thay một lời chào. Chú Hữu – người chủ trang trại và cũng là vị ân nhân quý của chúng tôi đã đứng ở cổng từ lúc nào để đón những vị khách đặc biệt của chú. Chúng tôi cùng đồng thanh đáp lại lời chào của chú và cũng chính là đáp lại lời chào của thiên nhiên. Chiếc xe dừng hẳn và chúng tôi xuống xe với một niềm phấn khởi và mong đợi.
Gió mang theo mùi của đất và cây cỏ quấn quýt bên chúng tôi tạo nên không khí vừa quen thuộc vừa rất dễ chịu. Chúng tôi dành cả buổi sáng để đi tham quan trang trại với sự đồng hành của các dì, chú Hữu và chú Tuấn – những hướng dẫn viên vô cùng tâm huyết. Chúng tôi đi dưới bóng mát của những cây bằng lăng cao, những cây bần và những cây dừa nước xum xuê. Bóng cây, mùi vị của đất và không gian nơi đây tạo cho chúng tôi cảm giác bình yên. Nơi đây giống như một thế giới khác tách biệt hoàn toàn với nhịp sống vội vã chốn đô thành. Chúng tôi đi xuyên qua những thảm hoa mười giờ đầy màu sắc trải dài tít tắp, và chúng tôi đã kịp lưu lại những khoảnh khắc đẹp nhất trong những tấm hình chụp chung với nhau. Chúng tôi còn được tận tay chạm vào những con vật mà trước đây chỉ có cơ hội chạm vào khi nó đã được chế biến thành những món ăn thơm ngon. Con thỏ trắng có đôi tai dài và bộ lông mềm mại nằm ngoan trên đôi tay của chú Hữu cho chúng tôi chạm vào. Con ếch mở thật to đôi mắt thích thú và ngạc nhiên của nó nhìn chúng tôi, nó duỗi hai chân trước về phía chúng tôi giống như muốn bắt tay làm quen. Còn con lươn nhỏ thì nằm gọn trong chiếc rổ, chúng tôi tìm hoài phần đầu mà chỉ nắm được vào cái đuôi bé tí của nó. Chúng tôi như những đứa trẻ, những đứa trẻ ấy tò mò, ham học hỏi, chúng thích thú khi dùng tay cảm nhận và tưởng tượng ra những gì đang ở trên tay mình.
Buổi trưa là thời gian tuyệt vời với chúng tôi vì nó là khoảng thời gian nghỉ ngơi để chuẩn bị cho các hoạt động buổi chiều. Chúng tôi thưởng thức những món ăn thật ngon do các cô chú chuẩn bị. Chúng tôi ăn cùng nhau, hát cùng nhau và sát lại gần nhau. Không khí ấy giống như một gia đình, một gia đình thực thụ.
Buổi chiều của chúng tôi bắt đầu bằng những tiếng nhạc, tiếng hát, tiếng cười và tiếng vỗ tay rôm rã. Dưới tài quản trò chuyên nghiệp của các dì, chúng tôi đã cháy hết mình với những trò chơi đồng đội. Trò kéo co làm cho không khí trong căn chòi rộng bắt đầu nóng lên và khiến tinh thần chúng tôi sục sôi. Trò bịt mắt đút sữa chua xoa dịu cơn khát ở cổ họng, đồng thời cũng điểm tô cho cả trán, mũi, gò má và cằm những vệt sữa chua thơm phức. Trò đạp bong bóng đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng của hai người chơi đang bị cột chân với nhau. Đặc biệt nhất là trò dùng miệng ăn bắp, những quả bắp được buộc dọc theo một sợi dây và chúng tôi phải dùng miệng để ăn bắp mà không có sự hỗ trợ của đôi tay. Đó quả là một thách thức lớn, vượt qua được thử thách này mà cứ tưởng chừng như chúng tôi vừa mới chiến thắng một cơn bão bắp. Hạt bắp rơi vào tóc, dính vào trán và vương lại trên đôi vai. Chúng tôi cười, cười rất nhiều. Tiếng cười ấy át đi cái nắng oi ả của một buổi chiều đầu hạ. Nó xóa đi khoảng cách giữa mỗi người chúng tôi và phá vỡ bức tường vô hình trong tim mỗi người. Chúng tôi sát lại gần nhau hơn và để cho giây phút ấy ngưng đọng thành những kỉ niệm. Những kỉ niệm này chúng tôi giữ trong tim và cất trong hành trang trên đường đời mai sau.
Trong không gian yên tĩnh của một vùng đất bình yên giữa chốn đô thành nhộn nhịp, tiếng động cơ ồm ồm của chiếc xe buýt càng trở nên nổi bật. Hai hàng cây bên đường dần dần chuyển động và rồi lao vun vút về phía sau chúng tôi. Mặt trời vẫn im lìm và lặng lẽ nhìn ngắm chúng tôi qua ô cửa kính. Hôm nay trông ông mặt trời hiền đến kì lạ. Những tia nắng chiều buồn len lõi qua những hàng cây, bụi cỏ ven đường và bao trùm lên những mái nhà xa xa. Mọi vật như tan trong ánh hoàng hôn và hòa trong sự tĩnh mịch, bình yên của không gian. Ông mặt trời vẫn ở nguyên vị trí đó như một lẽ tình cờ, chỉ khác là chúng tôi đang trở về, trở về với mái ấm yêu thương sau một ngày trọn vẹn ý nghĩa./.
(Nguyễn Thị Thu Uyên)
Lạc lối
Giữa màn sương mù dày đặc, cô bé đưa bàn tay nhỏ quờ quạng tìm một chỗ bám víu nhưng vô vọng. Màn sương tối mịt quấn lấy cô bé, len lỏi vào sâu trong cơ thể, bóp nghẹt cổ họng và níu lấy bước chân rã rời của em. Cô gái nhỏ muốn dừng lại. Nhưng một phần nào đó ở nơi tận cùng của lý trí, một phần nào đó ở sâu trong con tim vẫn còn đang đập thét lên rằng: “Bước tiếp, đừng bỏ cuộc!”. Và như một phản xạ không điều kiện, cô bé lại bước. Em bước những bước thật chậm nhưng vững chắc mang theo một niềm tin mãnh liệt rằng vượt qua lớp sương mù này sẽ là ánh dương ấm áp.
Trên chặng đường dài một đời người, có những đoạn đường quang đãng thật dễ đi nhưng cũng có những đoạn đường đầy sỏi đá và gai nhọn. Có không ít lần chúng ta lạc trong những đám mây đen ngòm của u buồn, của đau khổ, của thất bại. Chúng ta như đứa trẻ sợ hãi, mò mẫm trong bóng tối, chúng ta kêu gào tìm sự giúp đỡ và chúng ta muốn bỏ cuộc. Điều đó cũng phải lẽ, vì trong mỗi người chúng ta đều tồn tại hai nửa đối lập nhau. Một nửa yếu đuối có xu hướng dễ dàng đầu hàng trước khó khăn và nửa kia mạnh mẽ, sẵn sàng tranh đấu đến cuối cùng trong trận chiến khốc liệt của cuộc đời.
Giống như cô gái nhỏ, ở một nơi nào đó sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người đều có một tiếng kêu. Tiếng kêu đó chính là sức mạnh lý trí, là ngọn lửa không bao giờ tắt của con tim, là dòng nước ngọt mát của tâm hồn. Thật vậy, ý chí của con người có một sức mạnh đến lạ kì. Khi con người gục ngã, nó thúc giục con người đứng dậy. Khi con người đau khổ, nó là lời an ủi và khích lệ. Sức mạnh ý chí luôn nhắc cho chúng ta nhớ rằng chúng ta vẫn còn sống, con tim của chúng ta vẫn còn đang đập trong lồng ngực. Điều đó có nghĩa là chúng ta vẫn còn có thể bắt đầu, vẫn còn có thể bước tiếp và vẫn còn có thể sống như một người đang sống.
Đừng ngần ngại, hãy tin vào chính bản thân mình. Những lúc lạc lối, hãy bình tĩnh, lắng nghe tiếng nói của ý chí. Tâm hồn, trái tim, bộ não và bản thân chúng ta sẽ nói cho chúng ta biết rằng chúng ta nên làm gì. Hãy bước những bước tự tin và vững vàng, chậm rãi thôi nhưng chắc chắn. Hãy giữ ngọn lửa trong tim chúng ta cháy mãi. Và ở phía cuối đoạn đường đó, xuyên qua lớp sương mù, vượt qua nghìn sỏi đá là bầu trời trong xanh và ánh nắng ấm áp đang chờ chúng ta./.
(Nguyễn Thị thu Uyên)
Gió, Sài Gòn và mưa
Lúc thành phố còn đang say sưa đắm chìm trong giấc mơ đẹp của một đêm dài ngon giấc thì đất trời cũng đang nhẹ nhàng trở mình. Mẹ thiên nhiên dịu dàng ôm lấy thành phố và đưa đôi bàn tay êm ái vuốt ve đứa con bé bỏng đang ngủ say trong lòng mình. Thành phố vẫn im lìm và bình yên đến lạ. Dường như thời gian đang ngừng trôi, không gian đang lắng đọng và chỉ mình tôi cảm nhận được hương vị ngọt ngào và dịu mát của vũ trụ.
Ở trên cao, gió đang thì thầm với mây, kể cho mây nghe những gì nó đã gặp, đã thấy, đã nghe trong chuyến hành trình dài của nó. Gió có thật nhiều điều để kể, mỗi chuyến đi của gió là một trải nghiệm và mỗi hành trình của nó là một câu chuyện. Gió muốn chia sẻ những điều thú vị đó với mây, với trăng, với cây cỏ và với bất cứ người bạn nào mà nó gặp. Gió vui vẻ và ríu rít trên những tán cây. Và dường như những câu chuyện của gió làm cho cây vui. Những chiếc lá nhỏ xinh cứ liên tục vỗ tay và cười khúc khích. Tôi lắng tai nghe nhưng chỉ nghe được âm thanh rì rào vui tai. Gió còn mang những lời yêu thương từ những phương trời xa lắc đến gõ cửa từng nhà. Nhưng gió ơi, mọi người còn đang ngủ say mà! Và điều này làm cho cô nàng hay dỗi này buồn lòng. Cô ấy giận dỗi trở về cùng những đám mây mà không một lời tạm biệt, chỉ để lại những ngọn cây và những tòa nhà ngẩn ngơ, im lìm trong bức tranh tĩnh mịch.
Cơn giận dữ của gió dường như vẫn chưa thể nguôi. Nó hung hãn kéo những đám mây đen ngòm đến, khiến bầu trời trở nên tối tăm và hung dữ. Gió gào thét hòa lẫn trong tiếng gầm gừ của sấm. Sau một tia chớp xé ngang những cụm mây đen kịt thì bầu trời trút những nỗi lòng của gió xuống trên thành phố mà lúc này vẫn còn ngủ say. Chiếc màn mưa phủ lên những ngọn cây, những tòa nhà cao tầng và cuối cùng nuốt chửng thành phố bé bỏng.
Tôi lặng im, lắng nghe và cảm nhận những biến chuyển của tự nhiên giữa thành phố thân yêu này. Nó vẫn đang ngon giấc, vẫn hiền hòa và nguy nga trong sự tĩnh mịch của cơn mưa sớm.
(Nguyễn Thị Thu Uyên)
Nhớ lắm nội ơi!
Nếu có ai hỏi tôi rằng: Tôi thương ai nhất trong gia đình và ai là người có nhiều kỷ niệm với tôi nhất, tôi sẽ trả lời là bà nội của tôi.
Bà tôi thương cháu vô cùng. Tôi may mắn khi được bà thương nhất trong số các cháu của bà. Điều nầy làm cho các anh chị sinh lòng ganh tị với tôi. Tôi không may mắn như những bạn cùng trang lứa, từ năm lên ba tuổi tôi không còn được sống bên cạnh ba mẹ, cũng không còn được sống cùng với bà. Tôi phải về sống với gia đình riêng của cô tôi, mỗi khi đến thăm tôi, bà thường khóc và nói rằng: “Bà rất thương đứa cháu nhỏ nhất của bà. Bà luôn cầu nguyện với Thiên Chúa, cầu Chúa luôn che chở và bảo vệ con. Bà mong là con sẽ được học tập tốt để mai sau có nghề mà sống”.
Bỗng nhiên bà không đến thăm tôi nữa. Mãi đến năm 8 tuổi tôi mới được gặp lại bà. Lúc nầy tôi đã lớn nên bà nói chuyện với tôi nhiều hơn, bà còn kể cho tôi nghe về ba mẹ tôi. Mỗi lần như thế, bà ân cần dặn dò tôi rất nhiều điều: “Cố gắng học giỏi nghe con! Cố gắng ngoan ngoãn nghe lời cô nghe con! Sau nầy đừng có giống như ba mẹ của bây nhe, thiệt thòi cho con cái lắm đó!” Tôi đáp lời bà “Dạ nội cứ an tâm, con sẽ không làm cho nội thất vọng đâu”. Bà mỉm cười và nói “Xem ra con bé cũng hiểu chuyện”. Có lẽ bà đã chấp nhận và quen với trái ngang mà đời ban tặng cho cháu bà. Bà không còn khóc nữa mỗi khi đến thăm tôi. Thay vào đó, bà cầm tay dẫn tôi dạo vòng quanh bên sông nhà.
Ngày mà bà mong đợi cũng đến, cháu của bà bắt đầu được đi học. Thế nhưng tôi lại phải sống xa nhà, đồng nghĩa với việc là tôi phải xa bà. Ngày tiễn tôi đi bà khóc rất nhiều, chỉ có mấy điều thôi mà bà cứ dặn đi dặn lại mãi. Bà sợ tôi bị la mắng bị đánh đòn, vì khi còn ở nhà tôi thường rất hay nghịch. Ngày nào con đường ấy cũng có bóng hai bà cháu, giờ thì mỗi bà bơ vơ đi đi lại lại.
Sau một năm học xa nhà, tôi trở về thăm bà trong kỳ nghỉ hè. Chỉ có một năm thôi mà sao bà khác hẳn. Bà yếu đi rất nhiều, hai tay bà run, chân thì yếu, bà lại còn mắc phải những căn bệnh của tuổi già. Có lẽ vì nhớ thương tôi quá mà bà sinh bệnh. Đến hết kỳ nghỉ hè, tôi phải quay trở lại trường để tiếp tục việc học. Khi nhớ lại thời gian đó, tôi cảm thấy mình vô tâm quá vì tôi không thường nhớ nghĩ đến bà. Tôi chỉ mãi lo chuyện học hành, chuyện bạn bè, những chuyện vớ vẩn của tụi con nít, mà không một lần tôi nghĩ về bà.
Thời gian dần trôi, bà lại mắc thêm căn bệnh mất trí nhớ và không còn nhớ ai nữa, thậm chí là cũng không nhớ tôi. Điều nầy làm cho sự thân thiết giữa hai bà cháu cứ giảm dần theo thời gian. Cuối năm học lớp 6, tôi phải lên Sài Gòn để có thể học cao hơn nữa. Rồi cũng đến ngày bà lìa xa cõi đời nầy, con cháu đến đông đủ chỉ trừ mình tôi. Tôi không hề hay biết gì, mãi đến sau nầy có một người quen nói cho tôi biết. Nghe tin nội mất, lòng tôi như mất đi một thứ gì đó rất to lớn, thế là tôi không còn cơ hội được gặp bà, được bà dẫn đi chơi và được nghe bà kể chuyện.
Hai tháng sau đó, tôi về thắp nhang cho bà. Tôi nghe bác tôi kể lại rằng “Lúc sắp mất, bà không ngớt nhắc tên tôi”. Giọt nước mắt tôi nếu có rơi bây giờ cũng vô nghĩa thôi, Vì còn bà nữa đâu mà thương bà.
Ngày hôm nay tôi ngồi nhớ lại bao ký ức đó. Tôi không ngừng trách mình vô tâm. Nếu thời gian quay ngược lại thì tôi sẽ không rời xa bà, nhất là khi bà bệnh nặng. Lúc mới mất, nội hay về thăm tôi trong giấc mơ. Chắc có lẽ dạo gần đây bà sợ tôi phải buồn khi tỉnh giấc, nên không về nữa. Cho dù là muộn màng, nhưng tôi vẫn muốn nói “Con thương nội lắm nội ơi!”
(Tuyết Nhi)
Những điều cần lưu ý trước khi mua máy tính xách tay mới
Xin chào các bạn, hiện nay, do nhu cầu học tập và làm việc online đang ngày càng trở nên phổ biến. Vì thế chúng ta phải cần một trợ thủ thật đắt lực để chúng ta hoàn thành thật tốt những nhu cầu như trên. Và trợ thủ này không gì khác đó chính là một chiếc máy tính xách tay phải không các bạn? Chiếc laptop sắp mua phải đáp ứng các yêu cầu như: Nhỏ, gọn, mỏng nhẹ để đảm bảo tính thời trang và thuận tiện mang đi mang lại. Đồng thời, hiệu suất làm việc phải mạnh mẽ và đặc biệt nhất là phù hợp với túi tiền của mỗi người nữa phải không các bạn? Chính vì vậy, hôm nay, mình xin phép được giới thiệu đến các bạn một số lưu ý khi các bạn chọn mua một chiếc máy tính xách tay mới phù hợp với khả năng chi trả và nhu cầu sử dụng tránh lãng phí nhé!
Mỗi người sẽ có một nhu cầu khác nhau, một suy nghĩ của riêng mình. Mình không chắc sẽ giúp các bạn đưa ra một quyết định thật chính xác. Nhưng
bài viết này sẽ cung cấp đến các bạn một số thông tin cơ bản nhất mà mình đã tìm hiểu được. Và những lời khuyên trong đây chỉ mang tính chất cá nhân của người viết thôi nhé các bạn. Rất mong sẽ nhận được các ý kiến đóng góp của các bạn.
Nào chúng ta hãy cùng bắt đầu thôi:
I. Nhu cầu sử dụng:
Đầu tiên, các bạn đừng vội mua một chiếc laptop với giá quá rẻ hoặc quá cao, bạn nên xác định rõ nhu cầu thực sự của mình là mua laptop để học tập, làm việc, chỉnh sửa âm nhạc hay đơn giản chỉ cần một chiếc laptop có khả năng lướt web là đủ.
Dựa vào nhu cầu thực tế mình tạm thời chia thành một số loại sau:
1. Đối với các bạn sử dụng laptop cơ bản:
Với nhu cầu này, bạn nên chọn laptop có cấu hình thấp vừa tiết kiệm chi phí lại vừa đáp ứng nhu cầu sử dụng của bạn mà không quá dư thừa.
2. Đối với các bạn sử dụng các phần mềm âm nhạc:
Với đặc thù như vậy thì các bạn cần phải trang bị một chiếc laptop với cấu hình mạnh mẽ từ cpu, ram, card âm thanh rời (Phải gắn ngoài qua cổng USB (nếu cần). Lý do bạn cần phải chọn laptop có cấu hình cao như vậy bởi vì thường các ứng dụng, phần mềm, công cụ dành cho các bạn khá nặng, yêu cầu xử lý cao.
II. Khả năng chi trả của người mua
Dù biết rằng, phiên bản càng đắt tiền sẽ mang tới một hệ thống với chất lượng tốt hơn, hiệu suất mạnh hơn. Nhưng các bạn hãy xác định rõ nhu cầu của mình và điều kiện kinh tế đang có để đưa ra một lựa chọn phù hợp nhất tránh lãng phí nhé!
III. Chọn nền tảng hệ điều hành phù hợp.
Hệ điều hành trên máy tính đóng vai trò trung gian trong việc giao tiếp giữa người dùng và phần cứng của máy tính. Hầu hết các máy tính xách tay đều chạy một trong ba hệ điều hành: Windows, Chrome OS hoặc MacOS (chỉ dành cho MacBook).
1. Windows:
Hệ điều hành linh hoạt và phổ biến nhất. Máy tính xách tay Windows có giá ở mọi tầm và cung cấp một loạt các tính năng từ màn hình thường đến màn hình cảm ứng, máy quét dấu vân tay đến chip đồ họa kép. Windows 10 là phiên bản mới nhất của hệ điều hành hàng đầu của Microsoft, cung cấp một số cải tiến so với Windows 7 và 8.
2. Mac OS (Dành riêng cho các thiết bị của Apple):
Cho độ ổn định cao, bảo mật khá tốt, thân thiện tuy nhiên những sản phẩm chạy hệ điều hành này khá đắt.
3. Hệ điều hành Chrome OS:
Hệ điều hành của Google đơn giản và an toàn nhưng hạn chế hơn Windows hoặc mac OS. Giao diện người dùng trông rất giống Windows với menu ứng dụng, màn hình nền và khả năng kéo các cửa sổ xung quanh nhưng ứng dụng chính được sử dụng là trình duyệt Chrome.
Hiện nay, ở Việt Nam mình thấy rằng hệ điều hành Chrome OS vẫn chưa được phổ biến, mà chủ yếu thông dụng nhất đó là Windows và sau đó là Mac OS.
IV. Bàn phím và TouchPad:
Đối với bàn phím, đây là phần khá quan trọng vì nó ảnh hưởng rất nhiều đến cảm giác gõ phím trong quá trình làm việc trên máy tính. Bạn hãy đảm bảo bàn phím cung cấp phản hồi xúc giác và phải chắc chắn khoảng cách giữa các phím phải đủ rộng để dễ dàng thao tác. Nếu có điều kiện bạn nên đến trực tiếp cửa hàng để trải nghiệm trước khi quyết định nhé!
Trái ngược với sự quan trọng của bàn phím, đối với người khiếm thị chúng ta thì không mấy quan tâm đến touchpad (Hay còn gọi là chuột cảm ứng) do sự bất tiện của nó. Nhất là khi gõ văn bản mà lỡ chạm nhầm vào phần cảm ứng này sẽ làm cho con trỏ chuột nhảy sang chỗ khác không đúng với vị trí mình cần nữa gây ra cảm giác khó chịu trong quá trình sử dụng máy. Vì thế nhiều bạn khiếm thị hoàn toàn còn tắt hẳn chức năng này đi để tránh sự chạm nhầm.
V. Chọn kích thước màn hình phù hợp.
Hiện nay trên thị trường đang tồn tại các kích thước màn hình cơ bản như sau:
– 11 – 12 inch: Mỏng nhất và nhẹ nhất.
– 13 – 14 inch: Cân bằng tốt nhất giữa tính di động và khả năng sử dụng.
– 15 đến 16 inch: Kích thước phổ biến nhất nhưng khó mang theo.
– 17 đến 18 inch: Phù hợp với những người sử dụng laptop trên bàn cả ngày, thường có sức mạnh xử lý mạnh mẽ.
Theo tìm hiểu của mình thị hiện tại 2 kích cỡ màn hình được nhiều người sử dụng đó là 14 inch và 15.6 inch. Tuy nhiên, đối với những người khiếm thị của chúng ta phải thường xuyên mang laptop theo để đi học và đi làm thì có thể cân nhắc chọn màn hình nhỏ gọn từ 11 đến 14 inch nhé!
VI. Chọn phần cứng phù hợp với nhu cầu sử dụng
Như các bạn đã biết, để đánh giá một chiếc máy tính mạnh hay yếu thì phần cứng chính là yếu tố quyết định đến hiệu suất hoạt động của máy sau đây mình sẽ giới thiệu đến các bạn những thông tin cơ bản nhất về lựa chọn phần cứng mà mình đã tổng hợp được nhé!
1. Bộ vi xử lý
CPU đóng vai trò như bộ não của máy tính, tốc độ xử lý của máy tính nhanh hay chậm một phần do tốc độ của CPU quyết định. Bạn nên chọn mua CPU của Intel hoặc AMD bởi vì đó là 2 thương hiệu nổi tiếng, được người dùng tin tưởng sử dụng trong nhiều năm nay.
Các dòng CPU Intel có trên laptop hiện tại bao gồm:
– Intel Core i9: Bộ vi xử lý Core i9 cung cấp hiệu suất nhanh hơn bất kỳ chip di động nào khác. Con chip này chỉ có trên máy tính xách tay cao cấp, laptop chơi game cao cấp.
– Intel Core i7: Một bước tiến so với Core i5, cho phép chơi game và làm việc hiệu quả hơn.
– Intel Core i5: Bộ vi xử lý cho dòng máy tính xách tay phổ thông là sự kết hợp tốt nhất giữa giá bán và hiệu suất
– Intel Core i3: Hiệu suất kém hơn Core i5 một bậc và giá bán cũng thấp hơn, phù hợp với các táp vụ đơn giản và làm việc văn phòng.
– Intel Pentium / Celeron: cung cấp hiệu suất chậm nhất.
* Đối với bộ vi xử lý của AMD mình chưa có cơ hội sử dụng nên nhờ các bạn đóng góp ý kiến cho mình nhé!
Tóm lại:
Với nhu cầu sử dụng cao như: lập trình, chỉnh sửa âm thanh chuyên nghiệp thì bạn nên chọn những CPU core i5, core i7 mới đáp ứng được nhu cầu sử dụng một cách tốt nhất. Còn đối với những bạn có túi tiền dưới 10 triệu và nhu cầu không cao, chỉ dùng laptop để lướt web, soạn thảo văn bản và làm exel đơn giản thì bộ vi xử lý core i3 sẽ phù hợp nhất. Hiện tại mình cũng đang sử dụng một con laptop core i3 để viết bài này cho các bạn.
2. Ram:
Hầu hết các máy tính giá rẻ được sản xuất những năm gần đây cũng đã được trang bị ram 4GB. Đây là một dung lựng ram mình thấy đủ dùng cho các nhu cầu bình thường rồi đấy các bạn. Nhưng nếu bạn nào có khả năng hơn thì có thể nâng cấp lên ram dung lượng 8GB càng tốt.
3. Card âm thanh rời:
Linh kiện này dành cho các bạn nào xử lý âm thanh chuyên nghiện nhé. Các bạn có thể mua thêm riêng ở ngoài và kết nối nó vào máy tính thông qua cổng USB nhé!
4. Card đồ họa rời
Card đồ họa rời thường được xem chỉ dành cho các game thủ, hay những người cần sử dụng các ứng dụng liên quan tới đồ họa nặng. Hiện nay trên thị trường có 2 hãng sản xuất chính cho card đồ họa đó là Nvidia và ADM, tại thị trường Việt Nam thì đa số người dùng thường sử dụng card rời Nvidia hơn bởi hiệu năng có phần vượt trội hơn so với đối thủ AMD.
Cái này mình chỉ giới thiệu cho các bạn hiểu thêm thôi nhé! Chứ theo mình nghĩ thì người khiếm thị chúng ta sẽ không cần linh kiện này đâu nhĩ. Nếu bạn mua máy có card đồ họa rời thì phải tốn thêm tiền đấy. Chắc các bạn cũng không muốn bỏ tiền cho thứ mà mình không sử dụng đến phải không?
5. Ổ cứng
Dữ liệu như video, âm thanh, hình ảnh… cho đến hệ điều hành, phần mềm đều được lưu trữ trong ổ cứng. Ổ cứng ảnh hưởng đến tốc độ sao chép dữ liệu của máy, tốc độ khởi động máy, một số bộ phận trên máy tính bị hư hỏng có thể sửa chữa được nhưng ổ cứng bị hư thì dữ liệu rất khó để lấy lại được, vì vậy ổ cứng rất rất quan trọng đối với người dùng.
Hiện nay ổ cứng có 2 loại chính đó là HDD (Hard Disk Drive) và SSD (Solid State Drive). Ổ cứng SDD cho khả năng truy xuất dữ liệu nhanh, an toàn dữ liệu cao hơn, tiết kiệm điện năng tiêu thụ hơn ổ cứng HDD truyền thống. Với nhiều ưu điểm vượt trội hơn hẳn cho nên chi phí bỏ ra để sở hữu ổ cứng SSD cũng cao hơn, bạn nên cân nhắc khi chọn giữa 2 loại ổ cứng này.
Tuy nhiên, theo quan điểm riêng của mình, mình vẫn khuyến khích các bạn nên sử dụng ổ cứng SSD vì những ưu điểm vượt trội và bạn sẽ thấy tốc độ của nó nhanh hơn ít nhất 2-3 lần. Hiện tại chiếc laptop mà mình đang viết bài cho các bạn đã được 6 năm tuổi nhưng khi mình thay ổ HDD bằng ổ SSD thì tốc độ của nó chạy nhanh hơn khá rõ ràng.
6. Dung lượng pin
Pin là một thành phần không thể thiếu khi sử dụng laptop, các dòng laptop phổ thông hiện nay thường có thời lượng pin từ 3 đến 5 giờ sử dụng liên tục, một số dòng cao cấp hơn như Macbook Air thời lượng pin có thể kéo dài đến 12 giờ.
7. Màn hình:
Màn hình: Càng có nhiều pixel, càng có nhiều nội dung phù hợp trên màn hình và hiển thị càng sắc nét. Độ phân giải tối thiểu nên là 1920 x 1080, còn được gọi là Full HD hoặc 1080p.
Màn hình cảm ứng (Giới thiệu thêm): Trên thiết bị 2 trong 1, màn hình cảm ứng là tiêu chuẩn và tiện hơn so với máy tính kiểu gập truyền thống.
Tóm lại, tùy theo nhu cầu mà các bạn sẽ có lựa chọn phù hợp. Nhưng đối với các bạn nhìn kém và có điều kiện kinh tế thì nên chọn màn hình có độ phân giải FUHD để có trải nghiệm tốt nhất nhé các bạn.
8. Cổng kết nối:
Hầu hết các máy tính xách tay phổ thông sẽ có cổng USB 3.0 và cổng HDMI. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều máy tính xách tay cận và cao cấp được trang bị thêm cổng USB Type-C hoặc Thunderbolt 3 tương thích với USB Type-C. Các kết nối hữu ích khác bao gồm khe cắm thẻ SD, giắc cắm tai nghe.
9. Ổ đĩa DVD / Blu-ray:
Với yêu cầu ngày càng nhỏ gọn, mỏng, nhẹ vừa đáp ứng thiết kế thời trang vừa phù hợp với xu thế di chuyển mọi lúc mọi nơi của người sử dụng nên hầu hết các máy tính xách tay hiện nay không được tích hợp sẵn ổ đĩa quang nữa. Tuy nhiên, nếu thực sự cần đọc / ghi đĩa trên máy tính xách tay, thì bạn luôn có thể mua một ổ đĩa ngoài kết nối qua USB nhé!
VII. Thương hiệu máy tính xách tay phổ biến:
Hiện nay, trên thị trường Việt Nam có rất nhiều các thương hiệu laptop khác nhau để chúng ta lựa chọn như: HP, DELL, ASUS, APPLE, ACER, LENOVO, MSI…..
Hy vọng rằng những thông tin trong bài viết này sẽ có thể giúp ích cho các bạn trước khi đưa ra quyết định mua một chiếc laptop mới vừa phù hợp với nhu cầu sử dụng vừa phù hợp với điều kiện kinh tế nhé! Và một lưu ý cuối cùng là bài viết này chỉ mang tính chất ý kiến chủ quan của mình thôi nhé các bạn.
Mọi góp ý các bạn vui lòng bình luận phía dưới bài viết hoặc liên hệ với mình qua nick facebook: Nguyễn Phước Linh nhé!
Người viết: Nguyễn Phước Linh.