Người Khiếm Thị Chuẩn Bị Những Gì Khi Tập Chạy Điền Kinh?

Đây là một môn thể thao cũng như là một sở thích đã gắn bó với mình trong suốt 7 năm qua. Trước đó, mình cũng đã tham gia hầu hết các môn thể thao mà người khuyết tật có thể chơi như đá banh, võ Judo, Aikido và bơi lội. Có lẽ chạy bộ mang lại cho mình khá nhiều lợi ích nên một lần bon chen đi tập cho vui mà mình đã dính với nó tới ngày hôm nay. Không chỉ mang lại sức khỏe mà trong quá trình chạy mình có cơ hội được kết nối với bản thân, biết được đâu là điểm mạnh, điểm yếu của chính mình. Không những thế, từ lúc chơi Điền Kinh tới nay mình đã làm quen được rất nhiều bạn, nhiều anh chị đến từ nhiều nơi khác nhau, từ đó mở rộng vòng tròn xã hội. Nhờ vậy mà những lúc bản thân gặp khó khăn mình có thể dễ dàng tham khảo ý kiến của những người bạn xung quanh. Những năm đầu đi tập mình khá vất vả ở bộ môn này vì không biết cách chuẩn bị hợp lí trước khi đi tập. Nên hôm nay, mình xin được chia sẻ với mọi người một số kinh nghiệm đúc kết từ bản thân và ý kiến của các anh chị chạy Điền Kinh lâu năm, để những bạn nào cùng chung sở thích và có ý định tập chạy có sự chuẩn bị tốt nhất.

  1. Tìm cho bạn một huấn luyện viên cũng như một Guide dẫn đường và một sân tập gần nhà nhất có thể.

Thời gian đầu khi mình đi tập, sân chạy khá xa nhà mình nên tốn rất nhiều chi phí đi lại. Do đó, mình phải chịu rất nhiều sự ngăn cản từ phía gia đình, vì khoảng thời gian  đó kinh tế của bản thân còn phụ thuộc rất nhiều vào người thân. Việc sân tập gần nhà cũng tiết kiệm được khá nhiều thời gian cho bạn đấy! Bạn có thể tham khảo một số sân tập mà các vận động viên khuyết tật tập luyện nhiều nhất như: sân vận động Thống Nhất quận 10; sân vận động Phú Thọ quận 11 và sân vận động Quân Khu 7 ở quận Tân Bình. Ngoài ra, hãy tìm cho mình một huấn luyện viên cũng như Guide dẫn đường để có bài chạy phù hợp với bản thân. Ban đầu, mình không xác định được ai là huấn luyện viên của mình, cho nên mỗi lần lên sân ai kêu chạy bài gì thì chạy bài đó. Ví dụ, ngày hôm qua mình tập bài đường ngắn cần tốc độ, ngày hôm nay lại lên chạy bài đường dài cần sức bền. Việc này không những không giúp mình xác định cự li phù hợp với bản thân mà còn không giúp cho thành tích đi lên.

  1. Một đôi giày chạy phù hợp.

Khác với các loại giày thể thao khác, giày chạy sẽ có trọng lượng nhẹ, đệm gót êm ái, đế thấp làm bằng cao su và có độ ma sát tốt. Bạn có thể tham khảo ý kiến của huấn luyện viên trên sân hoặc các anh chị để tìm cho mình chỗ bán giày rẻ và chất lượng nhất. Sở hữu cho mình đôi giày phù hợp ngay từ đầu sẽ giúp bạn tránh các chấn thương về chân không đáng có trong khi tập luyện

  1. Tối thiểu hai bộ đồ đi tập khiến bạn thoải mái nhất. Thường thì mình sẽ chọn quần đùi và áo thun đơn giản.
  2. Dây dẫn. Đây là một thứ không thể thiếu với các bạn vận động viên khiếm thị. Bạn có thể nhờ huấn luyện viên cung cấp cho bạn dây dẫn nhưng cũng có thể rút dây quần không dùng tới hoặc dây giày cũ, cột gúc hai đầu lại biến nó thành dây dẫn.

Trên đây là những thứ đơn giản nhất bạn có thể chuẩn bị. Chúc các bạn có những buổi tập luyện thành công và tốt đẹp

Nguyễn Thị Thanh Thùy

 

Làm thế nào để cảm thấy dễ chịu trong thời tiết oi bức?

Những ngày gần đây, thành phố Hồ Chí Minh đã chuyển sang mùa khô, thời tiết nắng nóng gay gắt và cực kì oi bức gây khó chịu, bức xúc tới nhiều người. Tình trạng thời tiết oi bức và nóng nực còn ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, gây ra các vấn đề về hô hấp, gây các triệu chứng nhức đầu, hoa mắt, sốc nhiệt,… Hơn nữa, thời tiết nóng bức cũng ảnh hưởng tới tâm trạng của chúng ta, làm mọi người dễ bực bội và cáu gắt. Vậy làm thế nào để bạn cảm thấy thoải mái hơn trong thời tiết nóng? Chúng ta có thể áp dụng một số biện pháp sau:
Đầu tiên, uống nước đúng cách là điều cần thiết để giữ cho cơ thể được cung cấp đủ nước và tránh khỏi hiện tượng mất nước do mồ hôi. Các đồ uống giảm nhiệt độ như trà, nước vắt hoặc nước lọc là lựa chọn tốt hơn so với các đồ uống chứa cồn hoặc đường.
Thứ hai, điều chỉnh thói quen ăn uống bằng cách ăn các loại thực phẩm giàu vitamin như rau xanh, trái cây…với lượng nước và muối phù hợp giúp cơ thể được cung cấp dinh dưỡng và tăng cường sức đề kháng. Hạn chế ăn thực phẩm chứa nhiều đường, muối và chất béo.
Thứ ba, giải nhiệt cơ thể bằng cách sử dụng các thiết bị làm mát như quạt, máy lạnh hoặc có thể tắm nước mát hoặc lau khăn lạnh lên mặt, lên tay chân, lên da để giảm nhiệt cho cơ thể.
Thứ tư, chọn quần áo thoải mái và mát mẻ hơn với chất liệu thoáng khí giúp thấm hút mồ hôi và giải nhiệt tốt hơn.
Cuối cùng, tránh ra đường vào giờ trưa đặc biệt là khi mặt trời ở góc cao nhất. Nếu phải đi ra đường hoặc phải hoàn thành công việc ngoài trời thì nên đeo khẩu trang, kính mát và đội mũ để bảo vệ sức khỏe.
Tóm lại, áp dụng những biện pháp trên sẽ giúp chúng ta cảm thấy dễ chịu và giảm các cảm giác khó chịu, bức bối trong thời tiết oi bức tại thành phố Hồ Chí Minh.
(Phan Thanh Nhi)

Các dạng khuyết tật theo pháp luật Việt Nam

posted in: TƯ VẤN | 0

Người khuyết tật là người bị khiếm khuyết một hoặc nhiều bộ phận cơ thể hoặc bị suy giảm chức năng được biểu hiện dưới dạng tật khiến cho lao động, sinh hoạt, học tập gặp khó khăn (Theo Luật Người khuyết tật Việt Nam 2010)
Nói cách khác, bạn chỉ cần nhớ khuyết tật bao gồm: khiếm khuyết và rào cản. Có nghĩa là sự khiếm khuyết dài hạn gây ra các rào cản về sinh hoạt, lao động, hòa nhập, học tập đối với người khuyết tật.
Như vậy, có bao nhiêu dạng khuyết tật theo luật pháp Việt Nam hiện hành?. Theo quy định tại khoản 1 Điều 3 Luật Người khuyết tật 2010 và Điều 2, Nghị định số 28/2012/NĐ-CP quy định về các dạng tật bao gồm: 6 dạng
Thứ nhất, khuyết tật vận động là tình trạng giảm hoặc mất chức năng cử động đầu, cổ, chân, tay, thân mình dẫn đến hạn chế trong vận động, di chuyển. (người bị liệt, mất một tay/chân, người mất cả tay và chân, người bị xương thủy tinh,…)
Thứ hai, khuyết tật nghe, nói là tình trạng giảm hoặc mất chức năng nghe, nói hoặc cả nghe và nói, phát âm thành tiếng và câu rõ ràng dẫn đến hạn chế trong giao tiếp, trao đổi thông tin bằng lời nói. (người điếc, người khiếm thính, người câm, người câm điếc,…)
Thứ ba, khuyết tật nhìn là tình trạng giảm hoặc mất khả năng nhìn và cảm nhận ánh sáng, màu sắc, hình ảnh, sự vật trong điều kiện ánh sáng và môi trường bình thường. (người mù, người khiếm thị, người bị hỏng một mắt, người nhìn kém,…)
Thứ tư, khuyết tật thần kinh, tâm thần là tình trạng rối loạn tri giác, trí nhớ, cảm xúc, kiểm soát hành vi, suy nghĩ và có biểu hiện với những lời nói, hành động bất thường. (người bị động kinh, tâm thần phân liệt,…)
Thứ năm, khuyết tật trí tuệ là tình trạng giảm hoặc mất khả năng nhận thức, tư duy biểu hiện bằng việc chậm hoặc không thể suy nghĩ, phân tích về sự vật, hiện tượng, giải quyết sự việc. (người chậm phát triển trí tuệ, Down,…)
Thứ sáu, khuyết tật khác là tình trạng giảm hoặc mất những chức năng cơ thể khiến cho hoạt động lao động, sinh hoạt, học tập gặp khó khăn mà không thuộc các trường hợp trên. (Rối loạn phổ tự kỉ, người mất cảm giác ở tay/chân,…)
(Phan Thanh Nhi)

Tết về nhà

Nàng xuân đến mang màu không khí mát lạnh mà ấm áp. Cảnh vật đều hiện lên xinh đẹp dưới ánh nắng lung linh của đất trời. Ngàn hoa đua nhau khoe sắc, nở rộ trong cái nắng dịu nhẹ ấy. Vườn nhà Nậu cũng đã lên màu tươi tắn bởi trên dưới 10 loài hoa đang dần hé nụ. Tết đã về rồi.
Cái không khí mùa xuân làm cho ai cũng phải xuyến xao bồi hồi, trong lòng nao nao để hòa cùng niềm vui với đất trời đón mừng Tết đến. Trẻ con nô nức vòi mẹ mua đồ mới, mua bánh kẹo, mua hoa chưng Tết. Vui nhất là những đứa cháu hễ cứ được mẹ sắm cho bộ đồ mới, thế là chúng nó mặc thử đồ rồi chạy te te qua nhà Nậu khoe với Nậu. Tầm 23 tháng Chạp trở về sau, Nậu gọi vui là ngày “Quốc tế dọn nhà” – người người dọn nhà, nhà nhà dọn nhà. Chén bát, mùng mền, quần áo trong nhà đều được mang ra giặt rửa. Trẻ con cũng hồ hởi phụ giúp người lớn. Mỗi lần dọn nhà là bật mấy bài nhạc xuân mở loa lớn, tai thì nghe, miệng thì hát tay thì làm việc mà lúc nào trong mỗi nhà cũng đầy ắp tiếng cười giòn tan. Tới gần 25 – 26 tháng Chạp là Nậu gói bánh tét. Được cái cả đại gia đình gồm 4 nhà gần 20 người mà chỉ có mỗi Nậu biết gói mà gói rất kĩ rất đẹp. Thịt mỡ, đậu xanh, hành lá, gạo nếp, từng nguyên liệu được Nậu dặn kĩ càng phải mua đúng ý. Nhớ nhất là cái mùi nồi bánh tét thơm lừng ở những đêm 28 – 29. Những đêm hai ông cháu ngồi nói đủ thứ chuyện trên đời, và có cho cháu nó ngồi không ở đó ngửi mùi nồi bánh tét thơm phức kia cũng chịu, nó thật sự rất thơm. Trong thời gian đó, ông cháu còn trang trí vườn hoa, giăng dây đèn led nhấp nháy lấp lánh. Và phần cuối cùng được mong đợi nhất là bốc phong bì lì xì từ Nậu. Cứ 7 giờ tối đêm Giao Thừa là tự động hơn mười đứa cháu đứng xếp hàng dù lớn dù nhỏ đợi gọi tên lên bốc lì xì.
Tết đã về dưới mái nhà thân yêu. Chuyến tàu thời gian lại bắt đầu một hành trình mới. Nhớ lắm Tết ở quê nhà, nó giản dị, đằm thắm mà ấm cúng quá.
(Phan Thanh Nhi)

Hướng dẫn sử dụng Calculator

Trong cuộc sống hằng ngày, có lẽ mỗi con người chúng ta ai cũng phải biết tính toán. Khi nói đến tính toán là chúng ta nghĩ ngay đến các phép tính cơ bản như: cộng, trừ, nhân, chia,… Đối với những phép tính cơ bản ấy chắc chắn chúng ta sẽ gặp và dùng nhiều. Vì phải có nó chúng ta mới biết tính tiền được chứ. Ấy vậy, không phải phép tính nào chúng ta cũng có thể nhớ và tính bằng bộ não của mình được. CÓ những phép tính lên tận năm, sáu, bảy, tám,.. chữ số thì bạn làm sao có khả năng nhớ mà tính được. Chẳng hạn như phép tính: 123456789+123456789 =/ đối với phép tính này, có lẽ một số người có khả năng tính toán cao thì vẫn tính được nhưng nó sẽ mất nhiều thời gian và công sức. Vậy còn với những người không có khả năng tính thì sẽ làm sao? Chính vì cái khó khăn ấy, hôm nay tôi xin được chia sẻ đến các bạn một mẹo nhỏ.
Với sự phát triển của công nghệ, trên thế giới hiện nay cũng đã có máy tính bỏ túi dành cho người khiếm thị. Nhưng để có một chiếc máy tính bỏ túi thật sự bền, cao cấp và có nhiều tính năng cho ta dùng thì số tiền mà bạn cần phải bỏ ra không phải là ít. Chính vì cái vấn đề khó khăn này hôm nay mình xin chia sẻ đến các bạn một giải pháp thay thế cho việc phải mua những chiếc máy tính bỏ túi đắt đỏ ấy. Phương pháp mà mình giới thiệu hôm nay đó là chúng ta sẽ dùng một công cụ tính toán có sẵn của Windows. Đó là công cụ Calculator. Calculator là một phần mềm được tích hợp sẵn trên hệ điều hành windows. Nó là một bộ phần mềm có rất nhiều tính năng hay trong việc tính toán. Nhưng ở phạm vi bài viết ngắn này thì tôi xin chia sẻ đến các bạn những tính năng cơ bản.
Đầu tiên để dùng được Calculator chúng ta cần khởi động nó lên. Để khởi động Calculator chúng ta có 3 cách như sau:
– Cách 1: Chúng ta mở hộp thoại Run bằng lệnh Win + r. Sau đó nhập từ khóa calculator hoặc calc.Sau khi nhập xong bạn hãy nhấn Enter. Ngay lập tức phần mềm sẽ được gọi lên.
– Cách 2: chúng ta vào Menu rồi nhập từ khóa Calculator hay calc vào ô tìm kiếm của Menu. Sau đó nhấn enter.
– Cách 3: Là chúng ta cũng vào Menu rồi dùng mũi tên xuống tìm đến Calculator trong danh sách phần mềm. Sau khi tìm thấy bạn chỉ cần nhấn enter là được nhé.
Và tiếp sau đây, tôi xin được hướng dẫn các bạn cách nhập phép cộng, trừ, nhân, chia nhé. Để viết được dấu cộng bạn có thể nhấn phím tắt là shift + =; dấu trừ là ‘-’ dấu kế số 0; dấu nhân là’ *’ phím tắt là shift + 8; dấu chia là ‘/’ dấu này nằm bên phải dấu chấm. Để tính được phép cộng bạn chỉ cần nhập số thứ nhất, nhập dấu cộng, nhập số thứ hai rồi nhấn enter hoặc dấu bằng. Ngay lập tức calculator sẽ hiện kết quả lên màn hình. Để xem được kết quả bạn chỉ cần nhấn NVDA + l. Còn nếu bạn muốn đọc và xem từng chữ số thì bạn nhấn giữ Nvda+ Ctrl + mũi tên phải hai lần là bạn đã đứng ngay kết quả. Tương tự như phép cộng thì phép trừ, nhân, chia cũng lần lượt được làm như trên. Bạn chỉ cần thay dấu cộng bằng dấu trừ, nhân hoặc chia là được. Lưu ý: đối với số thập phân bạn cần đánh dấu chấm chứ không phải là dấu phẩy. Vì quy định trên máy tính dấu chấm là số thập phân còn dấu phẩy là dấu cách lớp.
Vậy là sau vài phút đi khám phá và học hỏi tôi cũng đã trình bày xong chút kinh nghiệm sử dụng Calculator của mình cho các bạn. Hi vọng qua bài viết này các bạn sẽ có thêm chút kinh nghiệm cho riêng mình. Nếu trong quá trình thực hành có gặp khó khăn hoặc thắc mắc mời các bạn có thể gửi gmail cho tôi nhé. Gmail của tôi là: phu18022005@gmail.com
‘Nguyễn Hoàng Phú’

Tại sao con gái hay giận dỗi vô cớ?

Có ai đã có người yêu mà bị người yêu giận dỗi chưa. Các anh con trai chắc 1 lần trong đời sẽ nghĩ rằng, tại sao người con gái lại hay giận hờn vô cớ như vậy, lại khó hiểu khó chiều như vậy. Và các anh đã biết chưa, trong những cái giận dỗi của người con gái, không có cái nào là vô cớ hết.
Cái điều mà khiến cô ấy trở thành con gái là cô ấy nghĩ vậy, nhưng cô ấy không nói vậy. Cô ấy nói là:
– “Anh ơi, em đang bị ốm, em mệt”
– “Vậy anh qua thăm em nha”
– “Thôi em đang bị ốm mà, anh qua em lây bệnh anh thì sao, thôi anh đừng có qua”
– “Ò, vậy em giữ gìn sức khỏe nha, nhớ uống thuốc đó”
Thấy chưa, bảo yêu thương người ta, bảo quan tâm người ta, chỉ được cái miệng thôi! Tức là họ nói: “Thôi anh đừng có qua, anh qua chi cho nó cực hong sao đâu em sẽ ổn mà” dịch ra tiếng Việt là “anh ơi, em đang rất là mệt, em đang cần một người để nhõng nhẽo đây, anh qua nhanh lên nhé. Em lót dép chờ”. Nếu anh không nghe ra được ngôn ngữ đó, không tinh tế hiểu được cái mong đợi đó thì coi như anh đắp luôn cái chiếu cho cuộc tình này rồi. Thi thoảng có những cái cớ vô lí mà anh gọi đó là trẻ con. Đôi khi 70 – 80% các anh không nhận ra được cái “cớ” đó. Hoặc có khi anh nhìn ra cái “cớ” đó rồi nhưng lại không chấp nhận được bởi vì nó quá là vô lí.
Khi bước vô một cuộc tình anh yêu em, em cũng yêu anh – bình đẳng. Mà tại sao anh lúc nào cũng là người sai, anh lúc nào cũng phải là người đi xin lỗi?. Tại vì anh yêu em chưa đủ nhiều mới hỏi những câu hỏi ấy. Các anh con trai phải nhận ra được những mong đợi đôi khi là rất vô lí của người yêu mình, nó là một bải kiểm tra thực sự mà cô gái dành cho chàng trai, để cô ấy xác tín với bản thân rằng: người đàn ông này thực sự cam kết và tận tụy với mình lâu dài trước khi cô ấy quyết định yêu anh một cách trọn vẹn. Bởi vì phụ nữ, một khi đã yêu là yêu cuồng nhiệt, họ sẽ yêu rất tận tụy và có thể hi sinh tất cả cho anh. Cho nên khi mà họ yếu đuối, khi mà họ giận dỗi, khi cảm xúc của họ nhiều thì các anh phải đề cao cảnh giác, và phải tinh tế để cảm nhận suy nghĩ, cảm xúc và cả mong đợi của người con gái mà không thể chờ đợi để lắng nghe nó từ đôi tai. Hãy hiểu và yêu người phụ nữ của mình nhiều hơn nhé.
(Phan Thanh Nhi)

Qua đường

Khiếm thị có rất nhiều khó khăn trong cuộc sống và trong số những khó khăn đó ta không thể bỏ qua khó khăn khi các bạn khiếm thị đi qua đường. Mỗi khi phải đi qua đường lớn, tôi lại băn khoăn và lo sợ không biết có ai giúp mình qua đường không? Chính vì thế đối với tôi những hành động giúp đỡ các bạn khiếm thị qua đường là một hành động vô cùng thiết thực và ý nghĩa mà các chú xe ôm, các cô chú sáng mắt hoặc các bạn sinh viên đã giúp đỡ các bạn khiếm thị.

Tôi là một người khiếm thị, tôi cũng như bao người, mỗi ngày sau khi thức dậy tôi sẽ phải làm những việc thường nhật như đi học. Vì vậy nên việc qua đường là một hành động thường xuyên khi bắt xe buýt hoặc đi về nhà. Có những bữa trưa nắng gắt hay mưa rào, tôi đứng bên đường lo lắng, quay trái quay phải tìm sự giúp đỡ của mọi người xung quanh để tôi có thể qua con đường với mật độ xe lưu thông cao. Nói về kỷ niệm qua đường có nhiều bạn khiếm thị kể với tôi rằng: “Tự qua đường vui lắm, đôi lúc các chú xe tải đừng lại nhường đường và nói tui đi tiếp đi, hoặc có các chú tài xế còn xuống xe để dẫn bọn tui qua đường, tui thấy rất phấn khích và vui lắm khi có thể tự qua đường mà không cần chờ sự giúp đỡ của mọi người, từ nay tui không sợ không có người dẫn qua đường nữa”. Đối với tôi, tôi rất khâm phục tinh thần vươn lên của các bạn, các bạn đã không quản khó khăn nguy hiểm để băng qua đường, tôi hiểu đôi lúc trên đường các bạn không thể nhờ được sự giúp đỡ của bất cứ một ai nên các bạn mới phải “tự thân vận động”. Nhưng tôi quả thật rất lo lắng cho an toàn của các bạn và những người xung quanh vì mật độ xe di chuyển trên đường rất lớn, đôi lúc các bạn sẽ không biết mình nên bước tiếp hay dừng lại khi di chuyển qua đường hoặc lỡ bạn đang đứng ở góc mù của xe tải, xe công tê nơ thì sao? Các chú tài xế đâu thấy được các bạn để né tránh. Các bạn đang đặt tính mạng của bản thân vào tay người khác, đó là một hành động liều lĩnh. Đối với tôi, nếu như ngoài đường không có một ai, tôi sẽ vào tận nhà xung quanh để nhờ sự giúp đỡ. Thứ nhất là đảm bảo an cho bản thân. Thứ hai là an toàn cho các cô các chú tài xế vì đôi lúc họ không biết rằng mình sẽ bước tiếp hay đứng im và điều đó sẽ vô hình chung dễ gây ra tai nạn giao thông và làm phiền nhiều người khi phải dừng xe chờ bạn qua đường.

Tóm lại việc qua đường là một hành động vô cùng nguy hiểm đến tính mạng nếu các bạn khiếm thị tự di chuyển. Chúng ta chỉ nên hành động khi ta không còn cách nào khác và hãy lựa chọn thời điểm nào mà xe ít để di chuyển. Tính mạng của ta phụ thuộc vào hành động cẩn thận của ta, đừng để cái thích thú đắc chí khi mình tự qua đường làm mình mê muội. Cuộc sống này còn rất nhiều việc để ta thể hiện bản thân, nhưng ta phải sáng suốt lựa chọn cái nào phù hợp với năng lục của mình đừng để bản thân phải hối hận vì những hành động nông nổi. Cuối lời, con vô cùng biết ơn và gửi lời cảm ơn chân thành đến các cô, các chú, các anh chị em đã giúp đỡ chúng con từ những việc nhỏ là dẫn chúng con qua đường. Cầu mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với các cô chú và anh chị em, chúc cho mọi người sức khỏe và bình an.
(Hoàng Chi Mạnh)

“Đáy”

Bạn có biết, cái điều tuyệt vời nhất khi mình ở dưới “đáy” là gì không? Đó chính là bạn chỉ có một con đường duy nhất để đi, đó chính là “đi lên”. Đây là một câu thoại trong phim “Sing” – một bộ phim rất hay cho những ai đang bị downmood trong công việc. Mỗi lần mình tuyệt vọng, mình cảm giác bản thân vô dụng, thất bại, mình lại nhớ tới câu thoại này.
Bởi vì, bất kì ai trong chúng ta đều có những nỗi sợ khi bắt đầu làm một việc gì đó. Bạn không đủ can đảm để bắt đầu, bạn còn đang lo sợ điều gì chứ. Bạn đã quên mất rằng, chúng ta đã có gì đâu mà sợ mất. Tại sao không cắm đầu làm ngay đi, ngay lập tức. Bạn phải cảm thấy may mắn vì mình còn có cái để thử, có công việc để làm, có định hướng để “đi lên”. Để rồi nếu có thất bại, mình cũng chỉ quay trở về điểm ban đầu, hơn nữa còn học thêm nhiều kinh nghiệm mới. Còn nếu trái ngọt đã mỉm cười với bạn, thì bạn đã làm được một điều gì đó tuyệt vời cho cuộc đời mình, bạn đã thành công đặt viên gạch nền móng đầu tiên làm bệ phóng cho sự bùng nổ của bạn sau này. Bạn thấy đấy, ngược lại với những người có quá nhiều thứ, khi mà họ bắt đầu làm một việc gì đó, họ lại sợ mất đi những thứ hiện tại họ đang sỡ hữu. Như tiền, mối quan hệ, uy tín,… người càng có nhiều lại càng sợ mất nhiều. Còn những người như chúng ta, chúng ta có đặc quyền là không sợ mất gì cả. Bởi vì chúng ta đã có cái gì đâu. Bạn có đang chần chừ điều gì không, hãy làm ngay đi, đừng sợ nó nhé.
(Phan Thanh Nhi)

Những bức tranh của các em khiếm thị

Đôi chân nhỏ nhỏ, đôi tay bé xíu, khuôn mặt tròn trĩnh dễ thương vô cùng. Đó là những điều tôi nhìn thấy ở các em khiếm thị tại một trường chuyên biệt khi tham gia kiến tập sư phạm. Nhiều em có đôi mắt long lanh lắm, nhưng trong ánh mắt ấy chỉ toàn là bóng tối. Tôi và 2 người bạn nữa vào lớp 3C, ở đây có 5 em học sinh và cô giáo. Cô giáo dáng người nhỏ nhắn và nhiệt tình lắm, cô giới thiệu từng bạn học sinh với chúng tôi và giới thiệu chúng tôi với các em. Rồi các em đồng thanh “chúng em chào 3 cô ạ”. Khoảnh khắc đó tôi bất chợt có cảm xúc lạ thường. Tôi lúc đó đang là sinh viên sư phạm năm thứ 2, mỗi lần đi thực tế gặp học sinh, chúng đều gọi tôi bằng chị. Nay các em nhỏ này dõng dạc gọi “cô”. Dù là tiếng “cô” ấy sẽ theo tôi sau này, nhưng tôi vẫn cảm thấy bỡ ngỡ. Sau khi chào hỏi xong cũng đến giờ lên lớp của tụi nhỏ. Chúng tôi tham dự tiết học môn mỹ thuật cùng với lớp. Lớp 3C có đến 4 em khiếm thị hoàn toàn và một em nhìn kém. Tôi thắc mắc hỏi cô “các em không nhìn thấy thì làm sao vẽ được”. Cô mỉm cười hiền hậu đáp “các em tham gia đi rồi sẽ biết”.
Dụng cụ của tiết học được cô chuẩn bị từ trước, bao gồm giấy màu, keo dán, sticker nhiều hình dạng khác nhau, màu nước, ruy băng,… lớp học mỹ thuật hôm nay học sinh vẽ tranh bầu trời đêm. Vẽ tranh bằng màu nước, bằng xé dán giấy màu và sticker, vẽ tranh theo trí tưởng tượng của trẻ.
Ở trường cũng đang tổ chức cuộc thi vẽ tranh và các bức tranh sẽ được trưng bày trong phòng hội đồng. Cô giáo cũng mang cho chúng tôi xem những bức tranh đạt giải từ những năm trước. những bức tranh vẽ nhà, vẽ xe, vẽ cây cối,… cũng chỉ bằng màu nước, giấy màu, keo dán, sticker,… Khi bạn vẽ một bức tranh, bạn sẽ dựa theo hình mẫu mà bạn nhìn thấy bên ngoài, từ đó phác họa lại bằng giấy viết. Hình mẫu thật của một sự vật hiện tượng chỉ mang một dáng vẻ duy nhất mà ai cũng nhìn thấy. Cho nên khi bạn vẽ tranh, dù bạn có sáng tạo thế nào, có thêm màu sắc đường nét thế nào, bức tranh ấy vẫn dựa trên cấu trúc, hình thái của vật thật phản ánh vào mắt bạn. Nhưng hãy tưởng tượng đối với các em khiếm thị, đặc biệt là khiếm thị hoàn toàn từ nhỏ. Khi chưa từng nhìn thấy biểu tượng của sự vật hiện tượng xung quanh thì các em sẽ vẽ tranh như thế nào đây.
Phải, đáp án chính là các em vẽ theo trí tưởng tượng của mình. Có bức tranh ngôi nhà mái hình tròn, vẽ cột nhà rất ngộ nghĩnh. Và bạn biết không chính vì vẽ theo tưởng tượng nên những bức tranh của các em đều mang nét riêng không trùng khớp với ai. Các em vẽ đẹp lắm, đầy màu sắc và độc đáo, giàu tính sáng tạo. So với những bức tranh trước giờ tôi ngắm nhìn, thì những bức tranh của các em hoàn toàn lạ mắt và thú vị. Mỹ thuật là nơi các em tìm đến để thỏa sức sáng tạo, thỏa sức bay bổng, thỏa sức tưởng tượng. Những em học trò nhỏ của tôi đang vẽ tranh bầu trời sao. Có mấy bạn dán sticker hình tròn, hình vuông làm ông sao. Có em còn nói với tôi rằng “Có phải ngôi sao sẽ nằm trong lòng ông Trăng to bự không”. Nhìn em đính các ngôi sao lên thân mặt Trăng hoặc xếp hình tròn xung quanh Trăng, bầu trời đêm bao trùm màu xanh lá vì em thích màu ấy, … Các em vẽ không theo quy tắc, quy củ nào cả. Vẽ xong các bức tranh được các em mang về khỏe với ba mẹ, rồi mang lại lớp để dự thi. Những bức tranh ấy thật sinh động, thật hồn nhiên và trong trẻo.
Tôi chưa từng nghĩ đến việc một người khiếm thị có thể vẽ tranh cho đến khi tham gia lớp học cùng bọn trẻ. Cô giáo tặng cho nhóm sinh viên chúng tôi mỗi đứa một bức tranh mà các em học sinh từ các năm trước của cô tặng cô về làm kỷ niệm. Và tôi vẫn còn giữ nó đến bây giờ. Đó là một bức tranh ông Mặt Trời đầy màu sắc, được xếp dán là một hình tròn từ bốn cánh quạt giấy gấp đều đặn, với bốn màu xanh dương, vàng, đỏ và xanh lá. Bầu trời được tô màu hồng nhạt vì đó là màu bạn học sinh thích nhất, những đám mây có nhiều hình thù và màu sắc. Tạo thành một bức tranh bầu trời rực rỡ. Nhìn những bức tranh của các em, tôi nhận ra mình đã bị rập khuôn bởi những hình ảnh mình đã nhìn thấy cả bên ngoài lẫn tranh vẽ, tôi chưa bao giờ hình dung Mặt Trời sẽ có hình dáng như thế. Đôi khi trong một tình huống hay một vấn đề nào đó, chúng ta phải nghĩ theo nhiều chiều hướng khác nhau để tìm ra cách giải quyết tốt nhất, đừng chỉ rập khuôn bởi khuôn khổ mà xã hội đã đặt ra từ trước. Những bức tranh ấy dạy cho tôi rằng, không có gì là không thể và cởi mở hơn trong ý thức và tư duy, để tìm ra màu sắc riêng của bản thân. Đôi khi cách nhìn nhận, suy nghĩ của người khác về mình đã vô tình làm chúng ta quên đi suy nghĩ, sở thích và ý kiến của riêng chúng ta. Định kiến xã hội sẽ làm tư duy của mọi người đi về một phía theo số đông. Từ đó kìm hãm tư duy cá nhân phát triển. Hơn nữa, sự lạc quan tích cực của tụi nhỏ cũng tạo cho tôi một nguồn động lực lớn biết bao, sự trong trẻo ấy như đập tan cái mệt mỏi, cái tàn khốc của cuộc sống. Chuyến đi kiến tập này tuy ngắn nhưng để lại trong tôi nhiều kí ức và bài học, giúp tôi cảm nhận cuộc sống và sống có ý nghĩa hơn.
(Phan Thanh Nhi)

Chiếc áo cũ

Mùa thu đến mang một màu tươi mát bao trùm lên không khí, cảnh vật cũng dần ngả sang màu vàng nhạt, nhắc nhở cho mùa thi của chúng tôi cũng đang cận kề. Để chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nhất cuộc đời học sinh ấy, đám lớp 12 chúng tôi đứa nào cũng mắt đầy quầng thâm, hôm nào cũng rời nhà từ sáng sớm tới tối mịt mới về. Ngày đó phải nói gặp ba mẹ ở nhà còn ít hơn gặp mặt thầy cô. Trúng ngay năm dịch dã hoành hành, kỳ thi cứ bị hoãn triền miên. Tôi, chị và nhóm bạn học thêm nhà một cô giáo dạy trong trường. Cô cũng như bao giáo viên khác dốc thúc chúng tôi ôn luyện. Lên lớp cô giải đề, về nhà cô cho những dạng bài tập mới cập nhật từ các đề thi thử của các trường trong cả nước. Cô thương học sinh lắm, biết chúng tôi học hành vất vả, nhiều hôm cô mang bánh kẹo ra mời chúng tôi. Có khi cô còn nấu cơm cho cả bọn hai mươi mấy đứa ăn. Lâu lâu cô còn treo phần thường đứa nào giải đề này nhanh nhất đúng nhất sẽ được một lốc C2, một lốc Coca,… Học cô thật là vui.
Ngày thi càng cận kề thì chúng tôi càng đâm đầu vào ôn luyện. những giờ học ngày càng tăng thêm, cô cũng như lũ học sinh chúng tôi, hết sức lo lắng, bồn chồn và cả áp lực. Cô từng tâm sự rằng mấy đứa thi mà được điểm cao là cô mừng lắm, cô không cần gì hơn cả. Lúc nào lên lớp cô cũng giảng dạy rất nhiệt tình, có tâm. Cô vui tính lắm, nhưng khi vào việc học thì phải nghiêm túc nếu không cô mắng cho. Nhiều lúc đang giờ học, có mấy đứa mệt quá nằm ngủ ngon lành, cô lại gõ đầu cho tỉnh ngủ. Cô lúc nào cũng nhắc nhở chúng tôi học hành vừa phải, nghỉ ngơi điều độ, ăn uống đầy đủ vào mới có sức mà thi, đừng mải miết đâm đầu vào học thì không hiệu quả. Cô biết tôi mắt kém, nên ngày nào cuối giờ học cô cũng giảng thêm cho tôi, hỏi tôi đã hiểu bài chưa rồi mới ra về. Tôi nhớ có lần học trễ, lúc đó đã 9 giờ rưỡi mà nhà tôi cách xa, đường quê thì vắng vẻ mà các bạn về hết rồi. Tôi và chị cũng không dám về một mình vì sợ. Sau khi gọi điện xin phép phụ huynh, vì ba mẹ tôi làm trên sông nước nên không đến rước chị em tôi về được. Thế là chúng tôi trải chiếu ngủ lại nhà cô ngon lành. Sáng ra còn được cô mua đồ ăn sáng cho.
Và buổi học cuối cùng đã đến, hôm đó là ngày học cuối trước kì thi. Cô không dạy nhiều mà đa số ngồi nói chuyện với chúng tôi. Dặn dò chúng tôi nhiều lắm, và mong chúng tôi cố gắng hết mình, đừng bỏ lỡ một giây một phút nào. Đừng để phải tự hỏi bản thân tại sao không cố gắng thêm một chút nữa. Cô cũng không quên gởi lời chúc chúng tôi may mắn và thành công. Lúc vào học tôi có treo cái áo khoác của mình lên cành cây cảnh của nhà cô, và hiển nhiên lúc ra về tôi quên mất tiêu luôn.
Cuối cùng tôi cũng bước vào kì thi và đạt được những thành tích mình mong muốn. Tết 2 năm sau đó tôi và nhóm bạn đến thăm cô. Cô mang trả tôi chiếc áo để quên hôm ấy – chiếc áo mà tôi đã lãng quên từ lâu. Tôi rất bất ngờ hỏi sao cô biết đó là áo của tôi. Cô bảo rằng cô để ý thấy tôi hay mặc nó nên biết thôi. Tôi hiểu, chúng tôi chỉ có mình cô là cô giáo lớp 12 năm đó dạy dỗ, còn cô thì có cả hàng nghìn học sinh qua biết bao thế hệ. Trong nhóm học trò ấy có mấy bạn mà cô đã không nhớ rõ tên, vậy mà cô vẫn giữ và nhớ chiếc áo ấy của tôi. Tôi thật sự rất quý
Năm tháng ấy đã qua, bao nhiêu vất vả, bận rộn, cùng sự ngây thơ vô lo vô nghĩ của tuổi học trò. Chiếc áo như nhắc tôi nhớ lại rằng mình cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp, có bạn có bè, cùng thi đua học tập, những lúc mệt tựa vào vai nhau mà ngủ,… những khoảnh khắc mà tôi đã bỏ quên trong trí nhớ từ lâu. Và hơn nữa, tôi biết ơn những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ, đã từng lo lắng, đã từng bảo ban chúng tôi không khác gì cha mẹ. Qua bao năm tháng thầy cô vẫn như vậy, vẫn ở đó nhiệt huyết hết lòng vì từng thế hệ tương lai của đất nước. Từ thầy cô tôi học được cái tâm, cái tầm, cái yêu thương. Chiếc áo khiến tôi suy ngẫm hồi lâu, tương lai tôi cũng sẽ trở thành một nhà giáo, mang năng lượng của mình truyền lại cho học sinh. Thầy cô của tôi vẫn luôn tích cực, luôn cười tươi, luôn vui vẻ và thương yêu học trò. Ấy mới nói ngoài chuyên môn giỏi ra thì phải đặt cái tâm vào việc dạy học, yêu thương và mang tinh thần lạc quan lan tỏa đến học sinh. Tôi sẽ luôn phấn đấu để trở thành một người thầy giỏi, dạy dỗ các em nhỏ tận tình tận tâm như cách mà tôi được nhận từ thầy cô của tôi.
(Phan Thanh Nhi)