Trong thế giới này, con người nhỏ bé như một giọt nước trong đại dương bát ngát hay giống một hạt bụi giữa sa mạc vô tận. Con người cứ mãi lang thang đi tìm kiếm hạnh phúc, tiền tài và danh vọng. Thế nhưng có mấy ai nhận ra và nâng niu món quà do chính họ sở hữu mà Tạo Hóa đã thương tặng.
Ngay từ lúc vỡ tiếng khóc đầu đời, mỗi người chúng ta đã mang những nét đặc trưng riêng biệt. Khi lớn lên, những nét riêng biệt đó có thể thay đổi tốt lên hay xấu đi. Tôi gọi những điểm riêng ấy là “quà tặng vô giá”, và tùy theo mỗi người mà món quà đó sẽ khác nhau. Đó có thể là giọng nói, một giọng nói thu hút mà khi cất lên mọi đôi tai đều tập trung lắng nghe. Hay đó là một nụ cười duyên dáng, một ánh mắt biết cười khiến bao con tim rụng rời say đắm, khiến người khác quên mệt nhọc và cùng vui với niềm vui chung. Hay đó cũng có thể là đôi tai biết lắng nghe và tâm hồn biết chia sẻ. Nói một cách tổng quát hơn, chính con người bạn là một món quà vô giá. Bạn có biết rằng sự tồn tại của bạn có thể mang lại hạnh phúc cho nhiều người không? Niềm vui của bạn có khi là thần dược xoa dịu nỗi đau của người khác? Nỗi buồn của bạn đôi lúc lại là con dao rạch vào trái tim người khác? Những người mà bạn làm tổn thương có chăng là những người mà bạn yêu quí và họ cũng yêu quí bạn rất nhiều.
Hãy lắng nghe và quan tâm đến bản thân bạn nhiều hơn, để khám phá ra những món quà vô giá mà bạn được nhận từ sự hào phóng của Tạo Hóa nhé! Hãy trân trọng và dùng chúng như sợi dây yêu thương để gắn kết mọi người với nhau!
Người viết: Thu Uyên
Những thủ thuật sạc điện thoại nhanh không phải ai cũng biết
Ngày nay, phần lớn con người chỉ cần những thứ như sau: Thức ăn, nước uống, không khí, điện thoại thông minh, Facebook và Youtube. Ồ, đơn giản thế thôi à? Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta đều muốn sạc chiếc điện thoại nhanh nhất có thể, dẫu sẽ làm thiết bị kĩ thuật số nhỏ bé kia trở nên quá tải. Chà, có những cách sạc điện thoại vừa nhanh, vừa đúng và cả những cách sạc điện thoại vô cùng có hại. Bạn cần để ý các lỗi này và thử làm theo những mẹo này nhé.
Cách mau lẹ nhất để sạc pin cho điện thoại là tắt nguồn. Khi tắt nguồn, pin sẽ không bị hao phí vào các ứng dụng. Điện thoại của bạn cũng sẽ sạc nhanh hơn khi ở chế độ máy bay, vì nó ngắt kết nối với các kênh liên lạc khác. Bằng cách này, pin không phải làm nhiệm vụ gửi và nhận tín hiệu, trong khi vẫn có thể nạp đầy năng lượng. Nếu không thể không dùng Internet, bạn có thể sử dụng Wifi để thay thế, việc này sẽ tốn ít năng lượng hơn so với khi sử dụng dữ liệu di động. Tắt âm lượng và chế độ rung để pin được lâu hơn, thực sự là rất hao pin đấy. Điện thoại sẽ sạc nhanh hơn nếu bạn sạc trực tiếp bằng ổ cắm. Tất nhiên, bạn có thể sạc qua cổng USB trên máy tính, trên ô tô và cả sạc dự phòng, nhưng bạn sẽ phải đợi lâu đó nha. Nhớ là sạc bằng bộ sạc chính chủ của nhà sản xuất, nó hoàn toàn phù hợp với chiếc dế cưng của bạn. Tuy nhiên, việc giữ pin liên tục mà không làm việc thì không ổn đâu, hãy cố gắng xả pin đến mức 0% và sạc lên mức 100% khoảng một tháng một lần. Tránh để ánh nắng mặt trời hay sương giá trực tiếp chiếu hay là rơi xuống chiếc điện thoại của bạn, vì chúng sẽ là nguyên nhân khiến pin điện thoại mau cạn hơn. Trung bình, một chiếc điện thoại được sạc đầy trong khoảng một tiếng rưỡi tới ba tiếng, nhưng có một cách để sạc điện thoại lên mức 79% sau khoảng 15 đến 30 phút, đó là bật chức năng sạc nhanh. Pin trong bất kì điện thoại nào cũng được thiết kế để tiếp nhận một cường độ dòng điện nhất định và ngăn chặn mọi nguồn năng lượng dư thừa. Thế nhưng sạc nhanh thì khác, điện thoại của bạn sẽ được nạp năng lượng lên mức 79% trong thời gian ngắn nhất, sau đó thì chức năng này được dừng lại và cường độ lại quay về chế độ giới hạn. Điều này là có chủ ý để không làm hỏng pin, tội gì mà không thử chức năng này nhỉ? Điện thoại của bạn sẽ cảm thấy bức bối khi đeo ốp, vì vậy hãy tháo nó ra khi sạc pin, vì khi đeo ốp sẽ làm cho pin nóng lên, và mặt trước, các cạnh, và cả mặt sau sẽ là những nơi lí tưởng để có thể thoát nhiệt ra bên ngoài. Còn rất nhiều cách sạc pin nhanh và rất hay khác mà có lẽ mình chưa biết. Nếu bạn có những cách sạc pin nào đó nhanh hơn, hiệu quả hơn, hãy bình luận dưới bài viết nha.
Người viết:Trường Giang
Ngày xưa có Mẹ
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời – Đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật nên tiếng “Mẹ”
Mẹ!
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hoá trắng…
Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga trên trái đất này
Thành âm thanh không bao giờ vắng lặng
Mẹ!
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối
Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho – đi – không – đòi – lại – bao – giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ: “Ngày xưa có một công chúa…” hay “Ngày xưa có một vị vua…”
Cổ tích còn bắt đầu từ: “Ngày xưa có mẹ…”
Tác giả: Thanh Nguyên
Kim Phượng – Sưu tầm
Đi xa mẹ
Những ngày nghỉ lễ tết đã qua đi một cách nhanh chóng, rồi lại đến ngày con vác balô lên vai và đi. Con đi xa mẹ, xa mảnh đất thân thương đầy nắng và gió. Con lại đi, đi đến một nơi vừa xa vừa lạ, nơi mà con có lùng sục khắp cả thành phố ấy cũng chẳng tìm được lấy một người thân, một người yêu thương con vô bờ. Cho dù con có ở đó bao lâu, cho dù ở đó có bao nhiêu điều mới mẻ, thì con vẫn luôn muốn quay trở về nhà mình vì nơi đây có mẹ luôn ngóng trông con.
Mỗi lần con sắp phải đi xa, mẹ lúc nào cũng là người chuẩn bị cho con. Mẹ thích tự tay cẩn thận sắp xếp quần áo vào vali, có bao nhiêu thứ ngọt lành nhất, mẹ đều gói ghém xếp vào cho con. Trong hành lý của con không đơn thuần chỉ chứa đựng đồ ăn hay vật dụng, mà ở đó mẹ còn gởi cả tình yêu thương, sự lo lắng, mong mỏi và hy vọng. Mẹ dặn dò đủ thứ “Con nhớ giữ gìn sức khỏe, nên ăn uống cẩn thận và ngủ nghỉ đầy đủ”. Mẹ chỉ mong muốn một điều rằng con luôn bình an trong cuộc sống. Mẹ tỏ ra vui vẻ, cười cười nói nói suốt quãng đường mẹ tiễn con đi, Thế nhưng, con biết mỗi lần con quay lưng bước lên xe là mắt mẹ lệ nhòa, bao nhiêu thứ cảm xúc dồn nén lại vỡ òa ở nơi khóe mắt mẹ; và ẩn sâu trong lòng mẹ là bộn bề cả trăm nỗi buồn lo. Mẹ lo lắng vì con gái của mẹ lại phải xa nhà, rằng không biết con có ăn đúng bữa có ngủ đủ giấc không? Mẹ lo rồi con sẽ lại gầy đi, những lúc ốm đau mà mẹ chẳng thể bên con. Trong mẹ lại có sự buồn tủi, mẹ buồn vì sẽ rất lâu nữa mẹ mới lại được đón con về. Con đi rồi, mẹ không còn thấy con thức giấc mỗi buổi sớm ý ới như đứa bé gọi “Mẹ ơi”; mẹ sẽ lại một mình lủi thủi sớm hôm, những bữa cơm chỉ còn một mình mẹ thôi. Con biết rằng mẹ sẽ bỏ bữa vì nhớ con. Ngày con về, mẹ vui sướng hạnh phúc bao nhiêu, thì ngay lúc này đây, mẹ lại xót xa tủi hờn bấy nhiêu. Mặc dù con chẳng muốn xa mẹ đâu, nhưng con lại không có sự chọn lựa nào tốt hơn.. Bao nhiêu hi vọng, niềm tin và khao khát con chỉ có thể gửi gắm vào sự chờ đợi, chờ đợi đến ngày con lại về, về bên mẹ!
Người viết: Hạt Bụi