Những thủ thuật sạc điện thoại nhanh không phải ai cũng biết

Ngày nay, phần lớn con người chỉ cần những thứ như sau: Thức ăn, nước uống, không khí, điện thoại thông minh, Facebook và Youtube. Ồ, đơn giản thế thôi à? Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta đều muốn sạc chiếc điện thoại nhanh nhất có thể, dẫu sẽ làm thiết bị kĩ thuật số nhỏ bé kia trở nên quá tải. Chà, có những cách sạc điện thoại vừa nhanh, vừa đúng và cả những cách sạc điện thoại vô cùng có hại. Bạn cần để ý các lỗi này và thử làm theo những mẹo này nhé.
Cách mau lẹ nhất để sạc pin cho điện thoại là tắt nguồn. Khi tắt nguồn, pin sẽ không bị hao phí vào các ứng dụng. Điện thoại của bạn cũng sẽ sạc nhanh hơn khi ở chế độ máy bay, vì nó ngắt kết nối với các kênh liên lạc khác. Bằng cách này, pin không phải làm nhiệm vụ gửi và nhận tín hiệu, trong khi vẫn có thể nạp đầy năng lượng. Nếu không thể không dùng Internet, bạn có thể sử dụng Wifi để thay thế, việc này sẽ tốn ít năng lượng hơn so với khi sử dụng dữ liệu di động. Tắt âm lượng và chế độ rung để pin được lâu hơn, thực sự là rất hao pin đấy. Điện thoại sẽ sạc nhanh hơn nếu bạn sạc trực tiếp bằng ổ cắm. Tất nhiên, bạn có thể sạc qua cổng USB trên máy tính, trên ô tô và cả sạc dự phòng, nhưng bạn sẽ phải đợi lâu đó nha. Nhớ là sạc bằng bộ sạc chính chủ của nhà sản xuất, nó hoàn toàn phù hợp với chiếc dế cưng của bạn. Tuy nhiên, việc giữ pin liên tục mà không làm việc thì không ổn đâu, hãy cố gắng xả pin đến mức 0% và sạc lên mức 100% khoảng một tháng một lần. Tránh để ánh nắng mặt trời hay sương giá trực tiếp chiếu hay là rơi xuống chiếc điện thoại của bạn, vì chúng sẽ là nguyên nhân khiến pin điện thoại mau cạn hơn. Trung bình, một chiếc điện thoại được sạc đầy trong khoảng một tiếng rưỡi tới ba tiếng, nhưng có một cách để sạc điện thoại lên mức 79% sau khoảng 15 đến 30 phút, đó là bật chức năng sạc nhanh. Pin trong bất kì điện thoại nào cũng được thiết kế để tiếp nhận một cường độ dòng điện nhất định và ngăn chặn mọi nguồn năng lượng dư thừa. Thế nhưng sạc nhanh thì khác, điện thoại của bạn sẽ được nạp năng lượng lên mức 79% trong thời gian ngắn nhất, sau đó thì chức năng này được dừng lại và cường độ lại quay về chế độ giới hạn. Điều này là có chủ ý để không làm hỏng pin, tội gì mà không thử chức năng này nhỉ? Điện thoại của bạn sẽ cảm thấy bức bối khi đeo ốp, vì vậy hãy tháo nó ra khi sạc pin, vì khi đeo ốp sẽ làm cho pin nóng lên, và mặt trước, các cạnh, và cả mặt sau sẽ là những nơi lí tưởng để có thể thoát nhiệt ra bên ngoài. Còn rất nhiều cách sạc pin nhanh và rất hay khác mà có lẽ mình chưa biết. Nếu bạn có những cách sạc pin nào đó nhanh hơn, hiệu quả hơn, hãy bình luận dưới bài viết nha.
Người viết:Trường Giang

Ngày xưa có Mẹ

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời – Đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật nên tiếng “Mẹ”

Mẹ!
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc

Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hoá trắng…

Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga trên trái đất này
Thành âm thanh không bao giờ vắng lặng

Mẹ!
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối

Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho – đi – không – đòi – lại – bao – giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ: “Ngày xưa có một công chúa…” hay “Ngày xưa có một vị vua…”
Cổ tích còn bắt đầu từ: “Ngày xưa có mẹ…”
Tác giả: Thanh Nguyên
Kim Phượng – Sưu tầm

Đi xa mẹ

Những ngày nghỉ lễ tết đã qua đi một cách nhanh chóng, rồi lại đến ngày con vác balô lên vai và đi. Con đi xa mẹ, xa mảnh đất thân thương đầy nắng và gió. Con lại đi, đi đến một nơi vừa xa vừa lạ, nơi mà con có lùng sục khắp cả thành phố ấy cũng chẳng tìm được lấy một người thân, một người yêu thương con vô bờ. Cho dù con có ở đó bao lâu, cho dù ở đó có bao nhiêu điều mới mẻ, thì con vẫn luôn muốn quay trở về nhà mình vì nơi đây có mẹ luôn ngóng trông con.
Mỗi lần con sắp phải đi xa, mẹ lúc nào cũng là người chuẩn bị cho con. Mẹ thích tự tay cẩn thận sắp xếp quần áo vào vali, có bao nhiêu thứ ngọt lành nhất, mẹ đều gói ghém xếp vào cho con. Trong hành lý của con không đơn thuần chỉ chứa đựng đồ ăn hay vật dụng, mà ở đó mẹ còn gởi cả tình yêu thương, sự lo lắng, mong mỏi và hy vọng. Mẹ dặn dò đủ thứ “Con nhớ giữ gìn sức khỏe, nên ăn uống cẩn thận và ngủ nghỉ đầy đủ”. Mẹ chỉ mong muốn một điều rằng con luôn bình an trong cuộc sống. Mẹ tỏ ra vui vẻ, cười cười nói nói suốt quãng đường mẹ tiễn con đi, Thế nhưng, con biết mỗi lần con quay lưng bước lên xe là mắt mẹ lệ nhòa, bao nhiêu thứ cảm xúc dồn nén lại vỡ òa ở nơi khóe mắt mẹ; và ẩn sâu trong lòng mẹ là bộn bề cả trăm nỗi buồn lo. Mẹ lo lắng vì con gái của mẹ lại phải xa nhà, rằng không biết con có ăn đúng bữa có ngủ đủ giấc không? Mẹ lo rồi con sẽ lại gầy đi, những lúc ốm đau mà mẹ chẳng thể bên con. Trong mẹ lại có sự buồn tủi, mẹ buồn vì sẽ rất lâu nữa mẹ mới lại được đón con về. Con đi rồi, mẹ không còn thấy con thức giấc mỗi buổi sớm  ý ới như đứa bé gọi “Mẹ ơi”; mẹ sẽ lại một mình lủi thủi sớm hôm, những bữa cơm chỉ còn một mình mẹ thôi. Con biết rằng mẹ sẽ bỏ bữa vì nhớ con. Ngày con về, mẹ vui sướng hạnh phúc bao nhiêu, thì ngay lúc này đây, mẹ lại xót xa tủi hờn bấy nhiêu. Mặc dù con chẳng muốn xa mẹ đâu, nhưng con lại không có sự chọn lựa nào tốt hơn.. Bao nhiêu hi vọng, niềm tin và khao khát con chỉ có thể gửi gắm vào sự chờ đợi, chờ đợi đến ngày con lại về, về bên mẹ!
Người viết: Hạt Bụi

Nhớ về tuổi thơ

Nếu cho bạn một điều ước, bạn sẽ ước gì? Nếu là tôi, tôi ước có được tấm vé trong chuyến xe đi ngược dòng thời gian, trở về thời ấu thơ và không bao giờ lớn nữa.
Bản thân tôi cảm nhận về tuổi thơ giống như một món ăn. Đúng vậy, món ăn ấy dù ngọt ngào hay chua chát, mặn mà hay nhạt nhẽo, thì đó chính là nguyên liệu để tạo nên con người chúng ta ở hiện tại. Món ăn tuổi thơ của tôi đầy đủ mùi vị, hương thơm và màu sắc. Nó tuy không đậm đà như bao đứa trẻ khác nhưng đáng để nhớ. Tuổi thơ tôi có vị ngọt của những viên kẹo hay ly chè mà tôi nhận được từ bàn tay âu yếm của mẹ, tôi đã chờ đợi những thứ đó với tất cả sự háo hức lúc mẹ đi chợ về. Tuổi thơ tôi cũng có cả vị mặn của những giọt nước mắt sau những trận đòn đau điếng, mỗi khi tôi đi chân đất hay trốn ngủ trưa để đi chơi. Tôi còn vẫn còn nhớ cả vị đắng của những bát thuốc mà tôi cố uống lúc ốm nặng, bao giờ uống xong tôi cũng được mẹ cho một cái bánh tráng sữa hay viên kẹo để ăn cho tan vị đắng. Tuổi thơ tôi còn có vị chua của những quả xoài, quả me và quả khế mà tôi và đám bạn phải trèo lên tận ngọn cây để hái rồi ném xuống cho nhau. Tôi nhớ những buổi chiều lộng gió cùng đi thả diều, nhớ những cánh diều đang căng gió và đã được viết đầy ắp những ước mơ. Tôi còn nhớ vị mặn của biển và những con còng còng, nhớ những buổi chiều trốn học, đạp xe vượt chặng đường 17 cây số để đi tắm biển với mấy đứa bạn. Tôi nhớ luôn cả những kỉ niệm buồn, những dòng nước mắt cứ lăn dài trên má mỗi khi thấy ba mẹ cãi nhau, nhớ như in giai đoạn sóng gió của gia đình tôi, và tôi vẫn chưa quên ngày tôi mất đi bà ngoại. Tôi cảm thấy như mỗi việc chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua, tất cả hình ảnh đều sống động diễn ra trước mắt tôi, chứ không còn ở trong ký ức của tôi nữa.
Những kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ chính là gia vị cho cuộc đời của chúng ta. Những gia vị đó có thể là chua chát, mặn đắng hay ngọt ngào; nhưng đó chính là liều thuốc bổ nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta. Hãy nâng niu những kỉ niệm của tuổi thơ. Đừng làm cho tuổi thơ của bạn, cũng như của con cái bạn sau này trở nên vô vị và nhạt nhẽo. Hãy cứ để nó lớn lên một cách tự nhiên, vẹn nguyên và tinh khiết nhé!
Người viết: Nguyễn Thị Thu Uyên