Giữa dòng đời bon chen, tấp nập và bận rộn, đã có bao giờ bố hay mẹ dừng lại một phút để nghĩ về một bữa cơm gia đình? Có bao giờ bố mẹ nhớ rằng con vẫn đang chờ cơm ở nhà? Cuộc sống này vất vả quá đúng không bố? Cuộc đời này bận rộn quá phải không mẹ? Bố mẹ ơi! Bố mẹ có thể bỏ lại sau lưng tất cả những công việc để về quây quần bên mâm cơm với con.
Cũng từ rất lâu rồi, gia đình mình chưa có một bữa cơm chung. Bố đi làm từ lúc con chưa dậy, về nhà lúc con đã ngủ say, còn mẹ thì thường xuyên vắng nhà vì lý do đi công tác xa. Ở nhà, con chỉ làm bạn với cái tivi mà thôi. Bố mẹ lại không thích cho con đi ra ngoài nhiều vì sợ con gặp chuyện không hay. Dần dần, cuộc sống tẻ nhạt đó đã làm con mất đi hứng thú nhìn ra thế giới bên ngoài . Ngoài việc gặp gỡ và trò chuyện cùng bạn bè trên giảng đường đại học, thì chỉ còn một điều duy nhất làm con thấy vui là được nấu một bữa cơm gia đình và chờ bố mẹ về cùng ăn. Mặc dù con biết rằng có chờ bao lâu đi nữa thì bố mẹ cũng chẳng về, nhưng sao con vẫn muốn chờ. Con thèm làm sao không khí ấm áp của một bữa cơm gia đình, con thèm được bố mẹ gắp đồ ăn cho con, con thèm được làm nũng như lúc nhỏ còn biếng ăn, con thèm được mẹ đánh đòn mỗi khi con bỏ ăn và những lúc đó con sẽ đi mách bố. Con ao ước những điều mà một gia đình cần có, để xây dựng sợi dây kết nối yêu thương giữa bố mẹ và con cái.
Con biết là vì cuộc sống mưu sinh, bố mẹ phải mải mê làm việc để đảm bảo kinh tế cho gia đình mình. Nhưng bố mẹ ơi, tiền không mang lại cho con cảm giác ấm áp giống như khi được ngồi ăn cơm cùng bố mẹ, tiền cũng không mang lại cho con niềm hạnh phúc giống như khi có bố mẹ ở bên cạnh.
Bố mẹ có thể dừng công việc và về nhà với con được không? Ở trong căn nhà nầy, con vẫn đang chờ bố mẹ về để chúng ta cùng ăn cơm đấy!
Giao Tiếp Hiệu Quả Với Người Khiếm Thị
Để giao tiếp hoặc làm việc với người khiếm thị có hiệu quả, chúng ta cần lưu ý một số cách xử sự cẩn trọng sau đây:
1. Nên nói: Cho phép tôi được giúp bạn việc này nhé !
Nếu muốn giúp một người khiếm thị dù quen hay lạ, bạn nên bắt đầu bằng câu nói hỏi như trên. Bởi nếu bạn đường đột tự ý giúp họ có khi lại làm họ cảm thấy buồn.
2. Nên hỏi: Tôi phải làm gì đây/làm thế nào đây?
Bạn nên hỏi và nghe người khiếm thị giới thiệu cách hỗ trợ, xin đừng tự ý làm theo cách bạn nghĩ. Ví dụ, muốn đưa một người khiếm thị qua đường, bạn hãy để họ nắm tay
bạn và nói cho họ biết các vật cản phía trước thay vì bạn nắm gậy của họ hoặc kéo tay họ đi.Nếu không bạn có thể gây ra một tai nạn nhỏ đấy.
3. Gọi tên hoặc chạm nhẹ vào người khiếm thị khi cần nói điều gì.
Bạn nên gọi tên hoặc nắm nhẹ tay, vỗ vai thân ái, khi cần nói với người khiếm thị. Vì nếu không có động tác này có thể họ sẽ không hiểu ai đang nói với
ai.
4. Tự giới thiệu chính mình khi giao tiếp với người khiếm thị
Khi gặp một người khiếm thị, nhiều người thích chào người quen này bằng câu đùa: “Anh có nhớ ai không?”. Một số người khiếm thị than phiền rằng bạn bè thân
thích đôi khi lại không chào mà chỉ vỗ vai rồi bỏ đi mặc cho họ muốn đoán ai thì đoán! Điều ấy có khi làm họ có cảm giác đang bị trêu chọc, bị xem là trò
đùa cho mọi người.
Nếu trò đùa không đem lại tiếng cười cho cả hai phía thì chính nó trở thành một kiểu xúc phạm.Tốt nhất bạn nên chào hỏi người bạn khiếm thị của mình bằng
lời chào trân trọng, thân mật và tự giới thiệu chính mình trước.
5. Giới thiệu các món ăn trên bàn với người khiếm thị.
Khi ngồi chung bàn với người khiếm thị, bạn nên giới thiệu tên từng món, hỏi họ thích dùng gì, sau đó lần lượt gắp các món ấy cho vào bát cho họ. Biết đâu
trong số ấy có những món mà họ chỉ nghe tên mà chưa từng nếm. Sau khi nếm qua các món hiện có, bạn hãy hỏi xem người ấy thích món nào và gắp giúp người
ấy.
6. cần có những nụ cười của tình yêu thương và sự quan tâm tới người khác.
Tất cả chúng ta đều đồng ý rằng, những tiếng cười vui vẻ sẽ là cần thiết và có ý nghĩa cho cuộc sống tươi đẹp hơn. Tuy nhiên, nếu chuyện cười hoặc trò đùa
không đem lại tiếng cười cho tất cả mọi người có mặt thì chính nó trở thành một kiểu xúc phạm. Vậy, khi pha trò cười hoặc kể chuyện cười ở nơi đông người,
bạn nên để ý đến những người khiếm thị. Thật không hay khi đề cập đến những hạn chế hoặc khuyết tật trước đông người (nhịu lại người nói lặp, lùn, hói, vỗ….). Có
thể trong số những người đang cười với bạn, có một người đang buồn đấy…..
Sưu tầm
Gửi những người xem tôi là kẻ ngốc
Tôi chỉ coi trọng tình cảm, không vì lợi ích mà mất đi bạn bè, không vì tiền tài mà quên hết những sự giúp đỡ từ những người xung quanh. Tôi không yêu cầu mọi người phải giống như tôi, chỉ mong người ta cư xử với tôi chân thành một chút, không lợi dụng và không toan tính, Cũng đừng cậy thế hung hăng mà bắt nạt tôi, bởi vì tôi mong manh lắm. Ai trong chúng ta cũng có những khuyết điểm, những giới hạn nhất định nào đó. Tuy nhiên, tôi không bao giờ muốn chỉ trích hay chê bai người khác, và tôi cũng không muốn tỏ ra bực bội. Nhưng điều nầy không có nghĩa là tôi không biết khó chịu, hoặc tôi không muốn hiểu, mà chỉ là vì tôi trân quý những gì mà người khác dành cho tôi, kể cả là những điều tồi tệ nhất. Mọi người thường cho rằng tôi là kẻ ít nói, hiếm khi tôi nói ra suy nghĩ của mình, nhưng đó không phải là vì tôi không có chính kiến, mà tôi chỉ muốn lắng nghe và tiếp nhận những ý kiến khác nhau của mọi người, để rồi tự mình xem xét và cân nhắc. Nhiều người tìm đến tôi với những lý do khác nhau, có khi là để tâm sự chuyện của chính họ, có khi là họ cần tôi giúp đỡ, có người thì lại muốn giúp đỡ tôi, có người tìm đến tôi chỉ để làm tổn thương tôi, vì họ cho rằng tôi là đồ ngốc. Cho dù người khác là bạn với tôi vì bất cứ lý do gì, tôi đều chấp nhận và bỏ qua, tôi chỉ xem đó như một lẽ tất yếu của cuộc sống này. Tôi không sợ những điều mà người khác làm tôi tổn thương, có đau thì mới biết người ta quan tâm mình như thế nào. Nếu mình không để ý đến những người làm hại mình thì họ chẳng thể tổn thương mình, dù chỉ là một sợi tóc.
Trước đây tôi rất ngốc, mãi đến giờ cũng thế, nên những ai nghĩ rằng tôi ngốc thì người ấy đã đánh mất tôi như một người bạn từ lâu rồi. Có những chuyện biết nhiều, không cần phải nói ra hết. Có những điều đã thấu, không cần chi phải hơn thua. Ai sống thế nào, thời gian sẽ phơi bày tất cả./.
Người viết: Lôi Trường Giang
THU VỀ QUA PHỐ
Sài Gòn vốn mang trong mình đặc trưng 2 mùa mưa nắng, chứ không thơ mộng như 4 mùa ở Hà Nội. Ấy vậy mà những ngày nầy tôi lại cảm nhận được âm thanh khác lạ của mùa thu, nó đang thong thả lướt qua những con đường tấp nập người và xe. Sài Gòn đang bất giác trở mùa.
Sài Gòn vốn tấp nập và ồn ào đến thế, nhưng mùa thu ở đây lại âm thầm và nhẹ nhàng quá đỗi. Không lá vàng rực rỡ, không hương hoa sữa nồng nàn, cũng chẳng có cốm thơm phảng phất khiến ai cũng phải ngỡ ngàng say đắm. Mùa thu Sài Gòn chỉ là những vệt nắng mờ đổ vàng trên những ngôi nhà cao vút xé ngang cả bầu trời xanh ngắt; chỉ là hương cỏ khô theo gió phảng phất khắp các con đường và len lỏi qua các dãy nhà chen chút; và còn có cả hương vị cà phê phố vẫn nồng nàn mỗi sáng mỗi chiều. Chỉ thế thôi đã khiến cho con người ta không khỏi xao xuyến bồi hồi, tâm hồn cũng theo đó mà lắng động. Mặc dù không mang theo hoa sữa cốm thơm như thu Hà Nội, nhưng thu Sài Gòn cũng không kém phần thi vị. Mùa thu ở Sài Gòn có vẻ đến chậm hơn so với mùa thu ở miền bắc, nó đến muộn và rất khẻ nhưng đi thì lại vội. Trong không khí tấp nập và ồn ào của thành phố hoa lệ nầy, hầu như mọi người đều bị cuốn theo cái nhịp sống hối hả nên chẳng còn mấy ai cảm nhận được sự giao mùa nhẹ ngàng và vội vả của Sài Gòn. Chẳng hiểu vì sao mà mùa thu luôn mang trong mình một nỗi buồn da diết, không ủy mị đau thương nhưng lại man mát và xao xuyến. Phải chăng là vì vệt nắng mờ ấy, hay vì cánh én lẻ loi lưng trời, hay vì lá vàng cứ đong đưa qua lại, vương vấn lưu luyến mà không chịu lìa cành để du hành cùng gió.
Tôi đến Sài Gòn vào một buổi sáng mùa thu khi nhịp sống Sài Gòn vừa bắt đầu. À mà nó có bao giờ ngừng đâu mà lại bắt đầu kia chứ. Cuộc sống hối hả nơi đây cứ cuốn người ta đi cả ngày lẫn đêm, có chăng chỉ là bớt ồn ào một chút, bớt kẹt xe một chút mà thôi. Đó là những điều tôi cảm nhận được sau một vài năm sống tại Sài Gòn. Chắc bởi vì mùa thu Sài Gòn cứ e ấp như thế man mác như thế, giống như cô gái mới lần đầu biết yêu cứ ngại ngùng e thẹn không nói nên lời; có lẽ vì thế mà mùa thu trở thành nguồn cảm hứng dạt dào cho biết bao nhà văn nhạc sĩ. Thu Sài gòn đã khơi dậy cảm xúc trong tôi như thế và tôi cũng bắt đầu biết yêu mùa thu nơi đây./.
Người viết
Xin giấu tên