Gửi những người xem tôi là kẻ ngốc

Tôi chỉ coi trọng tình cảm, không vì lợi ích mà mất đi bạn bè, không vì tiền tài mà quên hết những sự giúp đỡ từ những người xung quanh. Tôi không yêu cầu mọi người phải giống như tôi, chỉ mong người ta cư xử với tôi chân thành một chút, không lợi dụng và không toan tính, Cũng đừng cậy thế hung hăng mà bắt nạt tôi, bởi vì tôi mong manh lắm. Ai trong chúng ta cũng có những khuyết điểm, những giới hạn nhất định nào đó. Tuy nhiên, tôi không bao giờ muốn chỉ trích hay chê bai người khác, và tôi cũng không muốn tỏ ra bực bội. Nhưng điều nầy không có nghĩa là tôi không biết khó chịu, hoặc tôi không muốn hiểu, mà chỉ là vì tôi trân quý những gì mà người khác dành cho tôi, kể cả là những điều tồi tệ nhất. Mọi người thường cho rằng tôi là kẻ ít nói, hiếm khi tôi nói ra suy nghĩ của mình, nhưng đó không phải là vì tôi không có chính kiến, mà tôi chỉ muốn lắng nghe và tiếp nhận những ý kiến khác nhau của mọi người, để rồi tự mình xem xét và cân nhắc. Nhiều người tìm đến tôi với những lý do khác nhau, có khi là để tâm sự chuyện của chính họ, có khi là họ cần tôi giúp đỡ, có người thì lại muốn giúp đỡ tôi, có người tìm đến tôi chỉ để làm tổn thương tôi, vì họ cho rằng tôi là đồ ngốc. Cho dù người khác là bạn với tôi vì bất cứ lý do gì, tôi đều chấp nhận và bỏ qua, tôi chỉ xem đó như một lẽ tất yếu của cuộc sống này. Tôi không sợ những điều mà người khác làm tôi tổn thương, có đau thì mới biết người ta quan tâm mình như thế nào. Nếu mình không để ý đến những người làm hại mình thì họ chẳng thể tổn thương mình, dù chỉ là một sợi tóc.
Trước đây tôi rất ngốc, mãi đến giờ cũng thế, nên những ai nghĩ rằng tôi ngốc thì người ấy đã đánh mất tôi như một người bạn từ lâu rồi. Có những chuyện biết nhiều, không cần phải nói ra hết. Có những điều đã thấu, không cần chi phải hơn thua. Ai sống thế nào, thời gian sẽ phơi bày tất cả./.
Người viết: Lôi Trường Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.