Sài Gòn mùa này vắng hẳn những cơn mưa, không còn sự xuất hiện của những cơn mưa chóng đến và cũng chóng đi, để lại sự tiếc nuối và hụt hẩng. Cũng không còn những cơn gió thu mát mẻ đùa giỡn trên những ngọn cây. Sài Gòn chỉ còn lại những tia nắng ấm áp vào buổi sáng, gay gắt giận dữ vào buổi trưa và dịu dàng vào buổi hoàng hôn mà thôi.
Thành phố xinh đẹp này không phải bị đánh thức bởi tiếng gáy của những con gà trống ồn ào, mà Sài Gòn được gọi dậy bởi những âm thanh thực dụng hơn. Những âm thanh ấy nghe sao mà quen thuộc đến lạ thường, đó chính là tiếng rao của những người bán dạo và tiếng còi xe buýt từ tốn và chậm rãi. Khi đó, không khí không vương chút bụi, nó trong lành, tinh tuyền và vẹn nguyên của một buổi tinh mơ. Quyện lẫn vào làn khí mát đó là hương cà phê phảng phất, cái mùi ngọt ngọt thơm phức và có một ma lực kì lạ làm say đắm nhiều người. Và rồi những tia nắng đầu tiên xuất hiện, nhẹ nhàng trượt trên những mái nhà cao tầng chót vót đứng hiên ngang giữa trời, lại tiếp tục sà xuống những ngọn cây xanh ngắt mấy chục năm mà vẫn kiên vững như dân tộc Việt Nam, và cuối cùng biếng nhác cuộn mình lăn dài trên những con đường trải nhựa thẫm màu. Những hình ảnh, âm thanh, hương vị đó làm cho Sài Gòn bừng tỉnh sau một đêm nghỉ ngơi, làm cho trái tim Sài thành lại đập rộn ràng với nhịp sống hối hả và tấp nập. Tôi cứ thắc mắc không hiểu tại sao một thành phố chật chội và ồn ào lại hấp dẫn người ta đến vậy, và không biết từ bao giờ chính tôi cũng đã yêu cái nhịp sống hối hả ấy. Tôi yêu những người lao động chân chính; làn da rám nắng, bàn tay chai sạn và những nếp nhăn trên mặt chính là minh chứng của một cuộc đời lam lũ. Tôi yêu cả những người trẻ đầy sức sống hết mình xây dựng đất nước, và những đàn em thơ còn cắp sách đến trường. Tôi yêu nhất là Sài Gòn lúc trở mình thức giấc vào buổi tinh sương.
Sài Gòn như thế thế đấy, phóng khoáng, thân thương, dễ gần và tốt bụng. Sài Gòn khiến tôi vương vấn và muốn gắn bó mãi để khám phá hết những vẻ đẹp giản đơn của một chốn sa hoa./.
Người viết: Nguyễn Thị Thu Uyên
Bài học từ một chuyến xe buýt
Như bao ngày, cứ vào mỗi buổi sáng, sau khi đánh răng rửa mặt và làm các công việc không tên khác, tôi lặng lẽ bước lên tuyến xe buýt thân thuộc với một cảm giác vừa buồn ngủ vừa tẻ nhạt. Và buổi học sáng hôm ấy cũng không có gì quá đặc biệt với tôi, ngoài những kiến thức mới tiếp thu được cũng như là những câu chuyện không đầu không đuôi với tụi bạn cùng khóa. Chắc đó có thể chỉ là một buổi sáng bình thường nếu như không có chuyện xảy ra, và nhờ có câu chuyện ấy mà tôi mới nhận ra cuộc sống này vẫn còn có những con người tử tế.
Sau khi kết thúc giờ học, tôi lại trở về nhà cũng bằng tuyến xe buýt số 19 như thường lệ. Trên xe lúc đó không quá đông khách, cái không khí mát mẻ trên xe làm cho tôi cảm thấy thoải mái. Tôi hay có thói quen nhìn ra cửa sổ, ngắm đường phố tấp nập, nhà cửa chen chúc, nơi đâu cũng tràn ngập ánh sáng, nơi đâu cũng đông đúc vì ai nấy đều vội vả để đến chỗ làm thật sớm. Tất cả như một dòng chảy của cuộc sống. Tôi đang miên man suy nghĩ thì xe buýt dừng lại ở trạm bệnh viện nhi đồng, có 2 hành khách bước lên xe, đó là một người phụ nữ trạc 45 tuổi và đi cùng là một đứa bé khoảng 7 tuổi. Như thường lệ, anh chàng soát vé tiến đến chỗ của hai hành khách mới lên xe để bán vé, cô hành khách đưa tiền, tiền ấy là giá vé của một người:
• Cô không mua vé cho bé sao? Anh soát vé hỏi.
• Ủa, xe cũng thu tiền đứa nhóc này nữa hả? Tôi thấy mấy xe khác đâu có thu tiền mấy đứa nhỏ đâu. Cô hành khách trả lời với một giọng địu khá là khó chịu.
• Dạ cô ơi, xe buýt tụi con đã có quy định hết rồi, quy định được ghi rất rõ ở phía trước xe. Con chỉ làm theo quy định mà thôi. Nếu cô không hài lòng thì con mời cô xuống xe và con sẽ hoàn lại tiền cho cô. Anh soát vé trả lời cô hành khách.
Anh nhân viên đã làm tôi rất ngạc nhiên vì cái cách nói chuyện lịch sự đối với hành khách, không khó chịu và không la mắng như đa số những người soát vé khác mà tôi đã gặp. Hóa ra, cuộc sống này vẫn còn những người tử tế. Họ có thể không xinh đẹp về ngoại hình, cũng không có khiếu ăn nói, hoặc cũng không học cao hiểu rộng. Họ ở mọi nơi, và có thể làm bất kì công việc nào. Sự tử tế luôn sẵn có trong tâm mỗi người, thế nên đừng trông mặt mà bắt hình dong, bạn nhé!.
Người viết: LôiTrường Giang.
Đừng sạc điện thoại qua đêm
Thông thường, chức năng chính của những chiếc điện thoại là để nhận cuộc gọi và gọi đi. Thế nhưng ngoài chức năng nầy ra, những chiếc điện thoại thông minh còn đóng vai trò như là máy nghe nhạc MP3, máy chơi game cầm tay hoặc những chiếc tivi. Chính vì thế, không có gì lạ khi chúng cần rất nhiều năng lượng pin, và để hoạt động được trong thời gian dài nhất có thể, pin của chúng phải rất tốt. Ta có thể làm gì để giữ cho pin đạt được hiệu suất cao nhất? Một trong những cách thức vô cùng hữu hiệu là đừng sạc điện thoại qua đêm.
Có lẽ phần đông mọi người đều sạc điện thoại qua đêm, vì ai cũng muốn có được một chiếc điện thoại đầy pin vào buổi sáng khi thức dậy. Hy vọng là chúng sẽ hoạt động suốt cả ngày khi bên bạn không có dụng cụ sạc dự phòng hay ổ điện. Tôi cũng mong được như thế! Trong thời gian gần đây, có những chiếc điện thoại thông minh vừa mới được ra mắt, và điểm tiến bộ của chúng là quá trình sạc pin chỉ trong 1 giờ đồng hồ. Vì thế, bạn sẽ dễ dàng quên tắt nguồn điện trong khi ngủ. Lời khuyên không sạc điện thoại qua đêm quả là một điều gì đó thật kì cục. Thật là tệ hại khi điện thoại của bạn hết pin lúc nửa đêm, đến sáng hôm sau khi bạn thức dậy, bạn vừa cầm chiếc dế yêu của mình lên thì phát hiện chúng đã tắt nguồn từ lúc nào rồi. Thành thật mà nói, đây sẽ là một rắc rối đối với tôi, bởi hôm đó tôi rất có thể sẽ dậy trễ khi không có chiếc điện thoại đánh thức tôi. Có lẽ vì thế mà phần đông mọi người đều sạc pin điện thoại suốt đêm, nhưng điều ấy sẽ cực kì không tốt cho pin tí nào.
Hầu hết các thiết bị hiện đại sử dụng pin Lithium. Mặc dù về mặt tự nhiên, chúng có thể được sạc lại, nhưng lại rất dễ bị hư tổn khi tương tác liên tục với nguồn điện cao thế. Chỉ cần bạn sạc điện thoại trong vòng một năm, thì pin sẽ mất hơn ba tháng tiếp xúc với điện, cường độ cao như vậy sẽ làm giảm thời lượng pin. Nhưng không sao, các nhà sản xuất đã biết rõ điều này, họ vẫn đang cố gắng hết sức để giảm thiệt hại cho người dùng, ví dụ như là công tắc tự động trên điện thoại để dừng quá trình sạc khi pin đạt mức 100%. Có vẻ điều đó sẽ giải quyết được vấn đề, nhưng không đơn giản vậy. Bạn thấy đấy, khi pin giảm còn 99% thì quá trình sạc sẽ lại được kích hoạt. Điện thoại sẽ được sạc từ 99% tới 100% pin, điều nầy sẽ lặp đi lặp lại trong suốt đêm, đồng thời cũng có thể làm giảm tuổi thọ pin. Ngoài ra, bạn cũng cần lưu ý đến củ sạc, tôi biết chúng chỉ là một thiết bị điện tử nhỏ để chuyển điện từ ổ điện qua cổng USB. Tuy nhiên, nếu bạn vào các cửa hàng bán đồ công nghệ, bạn sẽ thấy có những bộ sạc tốt có giá khá cao, chúng có một con chíp đặc biệt trong đó để ngăn ngừa việc sạc pin quá nhiều. Vì thế, đừng tiếc tiền mua một bộ sạc tốt bạn nhé! Nhờ đó, bạn không phải mất thêm tiền cho pin mới hay thậm chí là một chiếc điện thoại mới. Có những cáp sạc không tương thích với những tính năng mới trên các thiết bị hiện đại, và trong một số trường hợp, nếu dây cáp với chất lượng kém có thể gây ra chập điện, và thế là điện thoại sẽ cháy rụi.
Nhìn chung, với những điện thoại đắt tiền thì bạn nên có những phụ kiện công nghệ thật tốt. Thế nhưng, tập hợp đầy đủ những thứ đó chưa chắc đã bảo vệ được chiếc dế yêu của bạn, và cho phép bạn sạc pin điện thoại bao lâu tùy ý. Những vụ sạc từ 99% lên 100% sẽ vẫn tiếp tục được diễn ra, và chúng sẽ lại làm nóng điện thoại của bạn. Nhiệt là kẻ thù của pin, vì thế nếu bạn để chiếc điện thoại trong cốp xe giữa trưa hè, máy sẽ bị hư hỏng, nó sẽ bị giật lác cho đến khi được bạn hạ nhiệt. Một cục pin đang sạc có thể tạo ra nhiệt từ bên trong thân máy, nó có sức tàn phá cao hơn trong thời gian dài. Bạn có thể hạn chế việc này bằng cách gỡ ốp điện thoại khi đang sạc, điều đó cũng không hoàn toàn giải quyết được vấn đề. Theo tôi nghĩ tính tới thời điểm nầy, chỉ có một vài cách để duy trì pin điện thoại ở hiệu suất cao nhất: sử dụng bộ sạc có chất lượng cao, giữ cho điện thoại không bị nóng, duy trì lượng pin ở mức từ 30% đến 90%, đừng để nó cạn, cũng đừng sạc quá đà, cũng như là không sạc điện thoại qua đêm bạn nhé. Những điều ấy có thể sẽ giúp chiếc điện thoại hoạt động cách tốt nhất hoặc cho tới khi có một chiếc điện thoại đời mới hơn ra đời./.
Người viết: Lôi Trường Giang
Khiếm thị và bóng đá
Tôi là một người hâm mộ rất cuồng nhiệt và trung thành của bóng đá, đặc biệt là đối với bóng đá Việt Nam. Và tôi tin là có hàng triệu triệu người Việt Nam trên khắp mọi miền đất nước cũng giống như tôi vậy. Tôi có thể ngồi và nói hàng giờ về đề tài bóng đá, chỉ về bóng đá mà thôi. Ai bảo khiếm thị thì không biết gì cơ chứ? Tôi biết rất rõ về tình hình đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam, tôi chưa bao giờ bỏ sót một trận đá banh nào mà có đội Việt Nam tham gia. Mặc dù tôi không thể hòa vào cùng dòng người đi bão trên khắp các đường phố Sài Gòn mỗi khi đội Việt Nam giành chiến thắng, nhưng tôi lúc nào cũng gởi cảm xúc vui mừng của mình vào dòng người nhộn nhịp đó.
Người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là huấn luyện viên Park Hang Seo. Trước khi ông tham gia vào đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam thì đội của chúng ta chỉ đạt được những thành tích hết sức nghèo nàn trên đấu trường quốc tế. Thế nhưng thầy Park Hang Seo đã làm nên một phép mầu, thầy đã từ từ dẫn dắt đội tuyển đi đến thành công. Thật vậy, đội tuyển Việt Nam đang dần dần khẳng định bản lĩnh và vị trí của mình với bạn bè năm châu. Theo như tôi được biết, huấn luyện viên Park Hang Seo đã ký thêm một hợp đồng 3 năm với đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam, điều nầy có nghĩa là chúng ta có thể hy vọng được nhìn thấy một đội bóng đá Việt Nam mạnh mẽ hơn và chuyên nghiệp hơn trong tương lai.
Tôi đã từng ước mơ được trở thành một tường thuật viên thể thao, đặc biệt là trong lãnh vực bóng đá. Thế nhưng tôi biết, đối với một người khiếm thị, đây chỉ mãi là một ước mơ. Cho dù là như thế, tình yêu của tôi dành cho bóng đá sẽ không bao giờ thay đổi. Và tôi cũng sẽ không bao giờ quên những giây phút cùng các bạn theo dõi những trận bóng đá, cùng la hét vỗ tay mỗi khi đội Việt Nam ghi được bàn thắng, cùng kêu lên thất vọng khi một cầu thủ nào đó để vụt khỏi cơ hội ghi bàn. Tôi hy vọng tôi và các bạn trong mái ấm Nhật Hồng sẽ có những tháng ngày vui vẻ bên nhau cùng môn thể thao nầy.
Cuối cùng, tôi xin chúc đội tuyển yêu dấu của chúng ta sẽ có thêm nhiều chiến thắng hơn nữa để người hâm mộ Việt Nam được tự hào vì là người Việt Nam./.
Người viết:
Lộc Văn Như