Tôi là một người hâm mộ rất cuồng nhiệt và trung thành của bóng đá, đặc biệt là đối với bóng đá Việt Nam. Và tôi tin là có hàng triệu triệu người Việt Nam trên khắp mọi miền đất nước cũng giống như tôi vậy. Tôi có thể ngồi và nói hàng giờ về đề tài bóng đá, chỉ về bóng đá mà thôi. Ai bảo khiếm thị thì không biết gì cơ chứ? Tôi biết rất rõ về tình hình đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam, tôi chưa bao giờ bỏ sót một trận đá banh nào mà có đội Việt Nam tham gia. Mặc dù tôi không thể hòa vào cùng dòng người đi bão trên khắp các đường phố Sài Gòn mỗi khi đội Việt Nam giành chiến thắng, nhưng tôi lúc nào cũng gởi cảm xúc vui mừng của mình vào dòng người nhộn nhịp đó.
Người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là huấn luyện viên Park Hang Seo. Trước khi ông tham gia vào đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam thì đội của chúng ta chỉ đạt được những thành tích hết sức nghèo nàn trên đấu trường quốc tế. Thế nhưng thầy Park Hang Seo đã làm nên một phép mầu, thầy đã từ từ dẫn dắt đội tuyển đi đến thành công. Thật vậy, đội tuyển Việt Nam đang dần dần khẳng định bản lĩnh và vị trí của mình với bạn bè năm châu. Theo như tôi được biết, huấn luyện viên Park Hang Seo đã ký thêm một hợp đồng 3 năm với đội tuyển bóng đá quốc gia Việt nam, điều nầy có nghĩa là chúng ta có thể hy vọng được nhìn thấy một đội bóng đá Việt Nam mạnh mẽ hơn và chuyên nghiệp hơn trong tương lai.
Tôi đã từng ước mơ được trở thành một tường thuật viên thể thao, đặc biệt là trong lãnh vực bóng đá. Thế nhưng tôi biết, đối với một người khiếm thị, đây chỉ mãi là một ước mơ. Cho dù là như thế, tình yêu của tôi dành cho bóng đá sẽ không bao giờ thay đổi. Và tôi cũng sẽ không bao giờ quên những giây phút cùng các bạn theo dõi những trận bóng đá, cùng la hét vỗ tay mỗi khi đội Việt Nam ghi được bàn thắng, cùng kêu lên thất vọng khi một cầu thủ nào đó để vụt khỏi cơ hội ghi bàn. Tôi hy vọng tôi và các bạn trong mái ấm Nhật Hồng sẽ có những tháng ngày vui vẻ bên nhau cùng môn thể thao nầy.
Cuối cùng, tôi xin chúc đội tuyển yêu dấu của chúng ta sẽ có thêm nhiều chiến thắng hơn nữa để người hâm mộ Việt Nam được tự hào vì là người Việt Nam./.
Người viết:
Lộc Văn Như
TRƯỞNG THÀNH RỒI, TA HỌC CÁCH GIẤU NỖI BUỒN VÀO TRONG!
Người trẻ bây giờ thường hay trăn trở và nói nhiều về sự trưởng thành. Với họ, trưởng thành là một thế giới lấp lánh mà ai cũng muốn tới thật nhanh, nhưng rồi lại chần chừ vì có nhiều nỗi sợ. Rồi không sớm thì muộn, ai cũng sẽ chạm tay vào ngưỡng cửa đó và khi đã chạm tay đến rồi ta chợt nhận ra nó không đẹp đẽ như vẻ hào nhoáng bên ngoài.
Cuộc sống càng ngày càng nhiều bộn bề, nhiều mối lo toan hơn và chúng ta cũng vì thế mà mang trong mình những nỗi muộn phiền. Có những ngày chúng ta trở về nhà với trạng thái mệt mỏi vì đã trút hết sức lực của mình vào công việc, vào những mối quan hệ xung quanh. Ta chỉ dám thở dài than mệt với bóng tối trong căn phòng khi chỉ còn mình ta với ta.
Trưởng thành rồi, ta ra ngoài và tạo dựng cho mình những mối quan hệ mới, danh sách bạn bè của ta dài không đếm xuể, nhưng khi nhìn lại, ta thấy họ và ta lâu nay chỉ đang mang danh nghĩa của tình bạn chứ thật ra không phải bạn. Bởi ta với họ có khi chẳng bao giờ nói chuyện, tán gẫu, vui cười, đi chơi cùng nhau như cái tình bạn thuần khiết tuổi mới lớn nữa. Ta có những mối quan hệ mang vẻ ngoài đáng ngưỡng mộ nhưng đằng sau lại là sự cạnh tranh, đố kị vì thành tích, vì công việc. Ta buồn, buồn vì giờ đây chính bản thân ta không thể phân biệt được đâu là bạn, đâu là người dưng. Nhưng vì ta đã đặt chân đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành nên ta không thể thấy không thích là vứt bỏ như trước. Đôi khi, ta không thể gọi tên cho một mối quan hệ, nhưng ta vẫn mỉm cười và chào hỏi khi gặp gỡ. Không phải ta cố sống giả tạo mà bởi vì giờ đây ta nhận ra cuộc sống ngoài kia có lắm bon chen, nên ta phải trang bị cho mình một vỏ bọc cần thiết, để không còn dễ dàng bị thương tổn. Trái tim ta cứ thêm một vết trầy xước là lại thêm một lần ta hoài nghi về cuộc sống ngoài kia.
Trước đây, ta từng khóc suốt mấy ngày dài khi có người yêu ta rời bỏ ta, ta cảm thấy mọi thứ xung quanh sụp đổ, ta không tìm được cho mình một lối thoát. Cứ như thế ta tự mình cường điệu hóa nỗi đau gấp bội lần, vì tình yêu đối với ta lúc trẻ như ta là tất cả. Nhưng bây giờ khi trưởng thành rồi, ta không còn tự “tra tấn” bản thân mình như vậy nữa, không phải vì ta không yêu, cũng không phải vì ta không đau khi đánh mất đi người ta thương, mà bởi vì giờ ta đủ lớn để nhận ra tình yêu không phải là tất cả. Ta phải học cách giấu nỗi đau của mình vào trong, ta phải học cách buông bỏ những thứ không thuộc về ta nữa. Có lẽ, bởi vì trái tim ta đã lấp đầy những nỗi đau cũ, nên giờ ta chỉ có thể mỉm cười và đón nhận tất cả. Cuộc sống của một người trưởng thành cũng sẽ nhiều mối bận tâm hơn, đó là tìm kiếm một công việc ổn định, chăm sóc cho ba mẹ khi tuổi đã già, tiết kiệm tiền cho những dự định của tương lai,… Trưởng thành chính là khi ta biết sống vì bản thân, vì những người thân yêu xung quanh ta, chứ không còn để mình bị tổn thương vì những người không đáng.
Trưởng thành rồi, ta thèm cái cảm giác được òa lên khóc nức nở khi té ngã, hay cười giòn tan khi được cho kẹo nhưng sao ta lại không thể. Giờ đây ta phải học cách điều chỉnh cảm xúc của mình khi gặp khó khăn, thử thách, ta phải làm điểm tựa cho chính bản thân ta, ta cũng chỉ có thể khóc trong thầm lặng và khóc cho một mình ta nghe.
Trưởng thành là một quá trình không ngắn, và để có được thành quả ai cũng sẽ phải trải qua muôn vàn bài học. Vui có, buồn có, tổn thương có và trái tim ta sẽ không thể nào tránh khỏi những vết trầy xước. Thế nhưng, chỉ đến khi ta biết được ý nghĩa thật sự của những bài học đó, thì ta mới thấy rõ được cái giá của sự trưởng thành, ta phải đánh đổi bằng cái gì để được nhận lại cái gì./.
Người viết:
An Nhiên
20 THÁNG 11 – NGÀY CỦA LÒNG TRI ÂN
Trường, lớp,thầy cô và bạn bè chính là một phần kí ức rất đẹp trong mỗi con người chúng ta, nhất là đối với những ai đã từng trải qua cái thời tới trường tới lớp. Những kí ức ấy sẽ trở thành hành trang quý giá để cùng đồng hành với chúng ta trong cuộc sống.
Hàng năm, vào những ngày đầu tháng 11, trường trường lớp lớp đều dậy lên không khí nhộn nhịp của những buổi tập dợt các tiết mục văn nghệ. Ai cũng muốn dành tặng cho thầy cô mình những bài hát và những vở kịch hay nhất, để nhằm thể hiện tấm lòng tri ân chân thành đến các thầy cô giáo, những người đã và đang tận tụy lèo lái con đò để đưa học sinh đến bến bờ tri thức. Tháng 11 lần nữa lại về, tôi bỗng dưng nhớ lại những ngày tháng của tuổi học trò và cảm thấy tiếc nuối khi nhận ra mình không còn cơ hội, cái cơ hội được cùng các bạn trong lớp chuẩn bị những tiết mục văn nghệ hay để dành tặng các thầy cô nhân dịp 20 tháng 11. Tôi không còn có thể làm một điều gì đó thật bất ngờ cho các thầy cô, cũng không còn có thể trở lại những ngày hồn nhiên vô tư cùng các bạn trong lớp.
Cuộc sống của chúng ta giống như một cơn gió vậy, cơn gió nầy cứ thổi mãi và thổi mãi, không ai biết được điểm xuất phát và điểm dừng của nó. Có đôi khi cơn gió ấy lại cuốn theo những hạt bụi, những giọt mưa, cùng những chiếc lá trên đường nó đi qua, và không ai biết được khi nào chúng sẽ lại rơi xuống đất. Chúng ta cũng như thế, cũng như hạt bụi, giọt mưa và chiếc lá, mỗi người đều bị cuốn theo những cơn gió cuộc đời. Thế nhưng, chúng ta đừng để mình trôi mãi một cách vô tri vô giác, chúng ta cần phải biết nắm bắt những cơ hội vàng để đi đến thành công. Chúng ta cũng cần nên làm những việc có ý nghĩa và dành tặng những điều ngọt ngào cho những người xung quanh. Chúng ta được sinh ra và trưởng thành như ngày hôm nay là nhờ vào công ơn nuôi dưỡng và dạy dỗ của cha mẹ và thầy cô. Vì thế, mỗi chúng ta đều gánh trên vai những công ơn cao dầy mà chúng ta phải ghi nhớ suốt đời. Chúng ta có thể thể hiện lòng tri ân qua việc gọi điện hỏi thăm thầy cô cũ, hoặc gửi những lời chúc tốt đẹp đến cha mẹ. Đây chỉ là những việc nhỏ nhặt và đơn giản, nhưng nếu chúng ta làm với cả tấm chân tình thì những việc ấy sẽ thật sự rất có ý nghĩa.
Không phải chỉ đến ngày 20 tháng 11 thì bạn mới có thể dành tặng cho thầy cô giáo những món quà, những lời chúc tốt đẹp hoặc những bó hoa tươi thắm; mà bất kì ngày nào trong năm cũng đều là ngày để tri ân những ân nhân trong cuộc đời và sự nghiệp của chúng ta.
Ngày 20 tháng 11 sắp đến, chúng con xin kính chúc các thầy cô và các Dì hạnh phúc và bình an./.
Bản Tin Công Nghệ Cho Người Khiếm Thị – 12/11/2019
Chào mừng các bạn đến với những tin tức công nghệ có liên quan đến người khiếm thị. Tôi là Nguyễn Đức Anh Minh, hiện là chuyên viên tư vấn giáo dục và công nghệ trợ giúp của chương trình phục vụ khiếm thị thuộc hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. Bản tin kỳ này gồm những tin chính sau:
– Thiết bị Mini Guide đã được dừng sản xuất
– Jaws 2020 đã được phát hành vào tháng 10/2019
1. Thiết bị Mini Guide đã được dừng sản xuất
Theo Vision Australia – một tổ chức hỗ trợ người khiếm thị tại Úc, thì thiết bị Mini Guide không còn được sản xuất nữa. Họ cũng đã giới thiệu hai thiết bị có tính năng tương tự là : Sunu Band và Buzz Clip như những giải pháp thay thế. Trong quá trình xác thực thông tin trên, tôi chưa tìm thấy thông báo chính thức dừng sản xuất của nhà sản xuất Mini Guide vì thế tôi cho rằng đây chỉ là vấn đề phân phối sản phẩm của các nhà cung cấp. Xin nói thêm:
Mini Guide là thiết bị hỗ trợ định hướng di chuyển dựa trên công nghệ định vị qua âm dội của sóng siêu âm (, giúp người khiếm thị phát hiện sự tồn tại và khoảng cách của các vật thể phía trước khi di chuyển. Mini Guide sẽ báo bằng âm thanh qua tai nghe và rung khi phát hiện vật thể; khoảng cách từ Mini Guide đến vật thể càng gần thì máy rung càng nhanh và ngược lại. Thiết bị này thường được dùng kết hợp với gậy hay chó dẫn đường.Tìm hiểu thêm về Mini Guide (tiếng Anh) tại:
http://www.gdp-research.com.au/minig_1.htm
còn đây là những thông tin (tiếng Anh) về Sunu band:
https://www.sunu.com/en/index.html
và Buzz Clip
https://imerciv.com/
2. – Jaws 2020 đã được phát hành vào tháng 10/2019
Freedom Scientific đã cho phát hành phiên bản Jaws 2020 vào tháng 10 vừa qua với những cải tiến có thể tham khảo (tiếng Anh) tại:
https://support.freedomscientific.com/downloads/jaws/JAWSWhatsNew
(Jaws là trình đọc màn hình giúp người khiếm thị sử dụng máy tính)
Những cải tiến đáng lưu ý gồm:
– Tránh nhắc lại hai lần các gợi ý khi thao tác trên biểu mẫu.
– Kèm theo script dành cho ứng dụng họp qua Internet Zoom Meeting.
– Cập nhật bộ công cụ OCR mới nhất, Kofax OmniPage 20.
Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị
Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com
SĐt: 0922931655
Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/
Website: https://newhappysun.org/en/home/
Nguyễn Đức Anh Minh