20 THÁNG 11 – NGÀY CỦA LÒNG TRI ÂN
Trường, lớp,thầy cô và bạn bè chính là một phần kí ức rất đẹp trong mỗi con người chúng ta, nhất là đối với những ai đã từng trải qua cái thời tới trường tới lớp. Những kí ức ấy sẽ trở thành hành trang quý giá để cùng đồng hành với chúng ta trong cuộc sống.
Hàng năm, vào những ngày đầu tháng 11, trường trường lớp lớp đều dậy lên không khí nhộn nhịp của những buổi tập dợt các tiết mục văn nghệ. Ai cũng muốn dành tặng cho thầy cô mình những bài hát và những vở kịch hay nhất, để nhằm thể hiện tấm lòng tri ân chân thành đến các thầy cô giáo, những người đã và đang tận tụy lèo lái con đò để đưa học sinh đến bến bờ tri thức. Tháng 11 lần nữa lại về, tôi bỗng dưng nhớ lại những ngày tháng của tuổi học trò và cảm thấy tiếc nuối khi nhận ra mình không còn cơ hội, cái cơ hội được cùng các bạn trong lớp chuẩn bị những tiết mục văn nghệ hay để dành tặng các thầy cô nhân dịp 20 tháng 11. Tôi không còn có thể làm một điều gì đó thật bất ngờ cho các thầy cô, cũng không còn có thể trở lại những ngày hồn nhiên vô tư cùng các bạn trong lớp.
Cuộc sống của chúng ta giống như một cơn gió vậy, cơn gió nầy cứ thổi mãi và thổi mãi, không ai biết được điểm xuất phát và điểm dừng của nó. Có đôi khi cơn gió ấy lại cuốn theo những hạt bụi, những giọt mưa, cùng những chiếc lá trên đường nó đi qua, và không ai biết được khi nào chúng sẽ lại rơi xuống đất. Chúng ta cũng như thế, cũng như hạt bụi, giọt mưa và chiếc lá, mỗi người đều bị cuốn theo những cơn gió cuộc đời. Thế nhưng, chúng ta đừng để mình trôi mãi một cách vô tri vô giác, chúng ta cần phải biết nắm bắt những cơ hội vàng để đi đến thành công. Chúng ta cũng cần nên làm những việc có ý nghĩa và dành tặng những điều ngọt ngào cho những người xung quanh. Chúng ta được sinh ra và trưởng thành như ngày hôm nay là nhờ vào công ơn nuôi dưỡng và dạy dỗ của cha mẹ và thầy cô. Vì thế, mỗi chúng ta đều gánh trên vai những công ơn cao dầy mà chúng ta phải ghi nhớ suốt đời. Chúng ta có thể thể hiện lòng tri ân qua việc gọi điện hỏi thăm thầy cô cũ, hoặc gửi những lời chúc tốt đẹp đến cha mẹ. Đây chỉ là những việc nhỏ nhặt và đơn giản, nhưng nếu chúng ta làm với cả tấm chân tình thì những việc ấy sẽ thật sự rất có ý nghĩa.
Không phải chỉ đến ngày 20 tháng 11 thì bạn mới có thể dành tặng cho thầy cô giáo những món quà, những lời chúc tốt đẹp hoặc những bó hoa tươi thắm; mà bất kì ngày nào trong năm cũng đều là ngày để tri ân những ân nhân trong cuộc đời và sự nghiệp của chúng ta.
Ngày 20 tháng 11 sắp đến, chúng con xin kính chúc các thầy cô và các Dì hạnh phúc và bình an./.
Bản Tin Công Nghệ Cho Người Khiếm Thị – 12/11/2019
Chào mừng các bạn đến với những tin tức công nghệ có liên quan đến người khiếm thị. Tôi là Nguyễn Đức Anh Minh, hiện là chuyên viên tư vấn giáo dục và công nghệ trợ giúp của chương trình phục vụ khiếm thị thuộc hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. Bản tin kỳ này gồm những tin chính sau:
– Thiết bị Mini Guide đã được dừng sản xuất
– Jaws 2020 đã được phát hành vào tháng 10/2019
1. Thiết bị Mini Guide đã được dừng sản xuất
Theo Vision Australia – một tổ chức hỗ trợ người khiếm thị tại Úc, thì thiết bị Mini Guide không còn được sản xuất nữa. Họ cũng đã giới thiệu hai thiết bị có tính năng tương tự là : Sunu Band và Buzz Clip như những giải pháp thay thế. Trong quá trình xác thực thông tin trên, tôi chưa tìm thấy thông báo chính thức dừng sản xuất của nhà sản xuất Mini Guide vì thế tôi cho rằng đây chỉ là vấn đề phân phối sản phẩm của các nhà cung cấp. Xin nói thêm:
Mini Guide là thiết bị hỗ trợ định hướng di chuyển dựa trên công nghệ định vị qua âm dội của sóng siêu âm (, giúp người khiếm thị phát hiện sự tồn tại và khoảng cách của các vật thể phía trước khi di chuyển. Mini Guide sẽ báo bằng âm thanh qua tai nghe và rung khi phát hiện vật thể; khoảng cách từ Mini Guide đến vật thể càng gần thì máy rung càng nhanh và ngược lại. Thiết bị này thường được dùng kết hợp với gậy hay chó dẫn đường.Tìm hiểu thêm về Mini Guide (tiếng Anh) tại:
http://www.gdp-research.com.au/minig_1.htm
còn đây là những thông tin (tiếng Anh) về Sunu band:
https://www.sunu.com/en/index.html
và Buzz Clip
https://imerciv.com/
2. – Jaws 2020 đã được phát hành vào tháng 10/2019
Freedom Scientific đã cho phát hành phiên bản Jaws 2020 vào tháng 10 vừa qua với những cải tiến có thể tham khảo (tiếng Anh) tại:
https://support.freedomscientific.com/downloads/jaws/JAWSWhatsNew
(Jaws là trình đọc màn hình giúp người khiếm thị sử dụng máy tính)
Những cải tiến đáng lưu ý gồm:
– Tránh nhắc lại hai lần các gợi ý khi thao tác trên biểu mẫu.
– Kèm theo script dành cho ứng dụng họp qua Internet Zoom Meeting.
– Cập nhật bộ công cụ OCR mới nhất, Kofax OmniPage 20.
Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị
Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com
SĐt: 0922931655
Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/
Website: https://newhappysun.org/en/home/
Nguyễn Đức Anh Minh
Mở trang sách mới
Một cô giáo đã từng nói với tôi: “Cuộc đời của chúng ta giống như một cuốn sách và mỗi ngày là một trang sách.” Khi đó, tôi đơn giản nghĩ rằng đây lại chỉ là một câu nói triết lí trong vô số những câu triết lí khác, có lẽ tôi sẽ không bao giờ áp dụng nó vào cuộc sống. Thế nhưng, sau bao nhiêu năm lên và xuống của cuộc đời, tôi mới nhận ra mình sống bằng câu nói này từ lâu rồi.
Khi bạn đọc một cuốn sách, bạn có thể đoán nhưng bạn không thể biết rõ ràng trang sách kế tiếp sẽ chứa đựng những điều gì. Cuộc đời cũng như thế, trang của ngày hôm nay bạn đã được đọc, nhưng bạn không thể biết trang của ngày mai sẽ ra sao. Dấu chấm hết của cuộc đời chỉ được đặt khi chúng ta thở hết hơi thở cuối cùng. Tuy nhiên nếu bạn có niềm tin vào một tín ngưỡng tôn giáo, bạn có thể cho rằng chết cũng chưa phải là hết. Vì vậy khi chúng ta vẫn còn đang thở, vẫn còn đang nói chuyện với mọi người xung quanh, thì cuộc đời của chúng ta vẫn còn chưa tồn tại dấu chấm hết. Có chăng là chúng ta chỉ đi từ trang sách này qua trang sách tiếp theo. Nếu bạn đang cảm thấy bi quan chán nản, sao bạn không thử sống như là đọc một cuốn sách. Bạn có thể từ từ đọc từng trang, hồi hộp theo dõi nội dung của câu chuyện và hy vọng trang kế tiếp sẽ chứa đựng nhiều điều thú vị. Xin kể cho các bạn nghe câu chuyện này:
Một nhà tâm lý học tổ chức một buổi nói chuyện với đề tài là “Làm sao để vượt qua nỗi buồn trong cuộc sống”. Sau khi mọi người đã tập hợp đông đủ, ông liền kể một câu chuyện cười. Ai nấy đều ôm bụng cười nghiêng ngả. Ông lại tiếp tục kể câu chuyện đó, và lần này chỉ còn một số ít người cười. Khi ông kể đến lần thứ ba thì không còn ai cười nữa. Ông nói: “Nếu bạn không thể cười nhiều lần với cùng một câu chuyện cười, tại sao bạn có thể khóc nhiều lần với cùng một nỗi buồn.”
Mỗi chúng ta đều có thể trở thành một nhà viết sách. Vì thế, bạn hãy viết lên cuốn sách của cuộc đời mình thật hay và thật ý nghĩa nhé. Nếu trang của ngày hôm nay còn đượm buồn tăm tối, mong rằng trang của ngày mai sẽ mang lại nhiều điều mới mẻ và tốt đẹp hơn./.
Người viết:
Nguyễn Thị Thu Uyên
Một bữa cơm gia đình
Giữa dòng đời bon chen, tấp nập và bận rộn, đã có bao giờ bố hay mẹ dừng lại một phút để nghĩ về một bữa cơm gia đình? Có bao giờ bố mẹ nhớ rằng con vẫn đang chờ cơm ở nhà? Cuộc sống này vất vả quá đúng không bố? Cuộc đời này bận rộn quá phải không mẹ? Bố mẹ ơi! Bố mẹ có thể bỏ lại sau lưng tất cả những công việc để về quây quần bên mâm cơm với con.
Cũng từ rất lâu rồi, gia đình mình chưa có một bữa cơm chung. Bố đi làm từ lúc con chưa dậy, về nhà lúc con đã ngủ say, còn mẹ thì thường xuyên vắng nhà vì lý do đi công tác xa. Ở nhà, con chỉ làm bạn với cái tivi mà thôi. Bố mẹ lại không thích cho con đi ra ngoài nhiều vì sợ con gặp chuyện không hay. Dần dần, cuộc sống tẻ nhạt đó đã làm con mất đi hứng thú nhìn ra thế giới bên ngoài . Ngoài việc gặp gỡ và trò chuyện cùng bạn bè trên giảng đường đại học, thì chỉ còn một điều duy nhất làm con thấy vui là được nấu một bữa cơm gia đình và chờ bố mẹ về cùng ăn. Mặc dù con biết rằng có chờ bao lâu đi nữa thì bố mẹ cũng chẳng về, nhưng sao con vẫn muốn chờ. Con thèm làm sao không khí ấm áp của một bữa cơm gia đình, con thèm được bố mẹ gắp đồ ăn cho con, con thèm được làm nũng như lúc nhỏ còn biếng ăn, con thèm được mẹ đánh đòn mỗi khi con bỏ ăn và những lúc đó con sẽ đi mách bố. Con ao ước những điều mà một gia đình cần có, để xây dựng sợi dây kết nối yêu thương giữa bố mẹ và con cái.
Con biết là vì cuộc sống mưu sinh, bố mẹ phải mải mê làm việc để đảm bảo kinh tế cho gia đình mình. Nhưng bố mẹ ơi, tiền không mang lại cho con cảm giác ấm áp giống như khi được ngồi ăn cơm cùng bố mẹ, tiền cũng không mang lại cho con niềm hạnh phúc giống như khi có bố mẹ ở bên cạnh.
Bố mẹ có thể dừng công việc và về nhà với con được không? Ở trong căn nhà nầy, con vẫn đang chờ bố mẹ về để chúng ta cùng ăn cơm đấy!
Giao Tiếp Hiệu Quả Với Người Khiếm Thị
Để giao tiếp hoặc làm việc với người khiếm thị có hiệu quả, chúng ta cần lưu ý một số cách xử sự cẩn trọng sau đây:
1. Nên nói: Cho phép tôi được giúp bạn việc này nhé !
Nếu muốn giúp một người khiếm thị dù quen hay lạ, bạn nên bắt đầu bằng câu nói hỏi như trên. Bởi nếu bạn đường đột tự ý giúp họ có khi lại làm họ cảm thấy buồn.
2. Nên hỏi: Tôi phải làm gì đây/làm thế nào đây?
Bạn nên hỏi và nghe người khiếm thị giới thiệu cách hỗ trợ, xin đừng tự ý làm theo cách bạn nghĩ. Ví dụ, muốn đưa một người khiếm thị qua đường, bạn hãy để họ nắm tay
bạn và nói cho họ biết các vật cản phía trước thay vì bạn nắm gậy của họ hoặc kéo tay họ đi.Nếu không bạn có thể gây ra một tai nạn nhỏ đấy.
3. Gọi tên hoặc chạm nhẹ vào người khiếm thị khi cần nói điều gì.
Bạn nên gọi tên hoặc nắm nhẹ tay, vỗ vai thân ái, khi cần nói với người khiếm thị. Vì nếu không có động tác này có thể họ sẽ không hiểu ai đang nói với
ai.
4. Tự giới thiệu chính mình khi giao tiếp với người khiếm thị
Khi gặp một người khiếm thị, nhiều người thích chào người quen này bằng câu đùa: “Anh có nhớ ai không?”. Một số người khiếm thị than phiền rằng bạn bè thân
thích đôi khi lại không chào mà chỉ vỗ vai rồi bỏ đi mặc cho họ muốn đoán ai thì đoán! Điều ấy có khi làm họ có cảm giác đang bị trêu chọc, bị xem là trò
đùa cho mọi người.
Nếu trò đùa không đem lại tiếng cười cho cả hai phía thì chính nó trở thành một kiểu xúc phạm.Tốt nhất bạn nên chào hỏi người bạn khiếm thị của mình bằng
lời chào trân trọng, thân mật và tự giới thiệu chính mình trước.
5. Giới thiệu các món ăn trên bàn với người khiếm thị.
Khi ngồi chung bàn với người khiếm thị, bạn nên giới thiệu tên từng món, hỏi họ thích dùng gì, sau đó lần lượt gắp các món ấy cho vào bát cho họ. Biết đâu
trong số ấy có những món mà họ chỉ nghe tên mà chưa từng nếm. Sau khi nếm qua các món hiện có, bạn hãy hỏi xem người ấy thích món nào và gắp giúp người
ấy.
6. cần có những nụ cười của tình yêu thương và sự quan tâm tới người khác.
Tất cả chúng ta đều đồng ý rằng, những tiếng cười vui vẻ sẽ là cần thiết và có ý nghĩa cho cuộc sống tươi đẹp hơn. Tuy nhiên, nếu chuyện cười hoặc trò đùa
không đem lại tiếng cười cho tất cả mọi người có mặt thì chính nó trở thành một kiểu xúc phạm. Vậy, khi pha trò cười hoặc kể chuyện cười ở nơi đông người,
bạn nên để ý đến những người khiếm thị. Thật không hay khi đề cập đến những hạn chế hoặc khuyết tật trước đông người (nhịu lại người nói lặp, lùn, hói, vỗ….). Có
thể trong số những người đang cười với bạn, có một người đang buồn đấy…..
Sưu tầm
Gửi những người xem tôi là kẻ ngốc
Tôi chỉ coi trọng tình cảm, không vì lợi ích mà mất đi bạn bè, không vì tiền tài mà quên hết những sự giúp đỡ từ những người xung quanh. Tôi không yêu cầu mọi người phải giống như tôi, chỉ mong người ta cư xử với tôi chân thành một chút, không lợi dụng và không toan tính, Cũng đừng cậy thế hung hăng mà bắt nạt tôi, bởi vì tôi mong manh lắm. Ai trong chúng ta cũng có những khuyết điểm, những giới hạn nhất định nào đó. Tuy nhiên, tôi không bao giờ muốn chỉ trích hay chê bai người khác, và tôi cũng không muốn tỏ ra bực bội. Nhưng điều nầy không có nghĩa là tôi không biết khó chịu, hoặc tôi không muốn hiểu, mà chỉ là vì tôi trân quý những gì mà người khác dành cho tôi, kể cả là những điều tồi tệ nhất. Mọi người thường cho rằng tôi là kẻ ít nói, hiếm khi tôi nói ra suy nghĩ của mình, nhưng đó không phải là vì tôi không có chính kiến, mà tôi chỉ muốn lắng nghe và tiếp nhận những ý kiến khác nhau của mọi người, để rồi tự mình xem xét và cân nhắc. Nhiều người tìm đến tôi với những lý do khác nhau, có khi là để tâm sự chuyện của chính họ, có khi là họ cần tôi giúp đỡ, có người thì lại muốn giúp đỡ tôi, có người tìm đến tôi chỉ để làm tổn thương tôi, vì họ cho rằng tôi là đồ ngốc. Cho dù người khác là bạn với tôi vì bất cứ lý do gì, tôi đều chấp nhận và bỏ qua, tôi chỉ xem đó như một lẽ tất yếu của cuộc sống này. Tôi không sợ những điều mà người khác làm tôi tổn thương, có đau thì mới biết người ta quan tâm mình như thế nào. Nếu mình không để ý đến những người làm hại mình thì họ chẳng thể tổn thương mình, dù chỉ là một sợi tóc.
Trước đây tôi rất ngốc, mãi đến giờ cũng thế, nên những ai nghĩ rằng tôi ngốc thì người ấy đã đánh mất tôi như một người bạn từ lâu rồi. Có những chuyện biết nhiều, không cần phải nói ra hết. Có những điều đã thấu, không cần chi phải hơn thua. Ai sống thế nào, thời gian sẽ phơi bày tất cả./.
Người viết: Lôi Trường Giang
THU VỀ QUA PHỐ
Sài Gòn vốn mang trong mình đặc trưng 2 mùa mưa nắng, chứ không thơ mộng như 4 mùa ở Hà Nội. Ấy vậy mà những ngày nầy tôi lại cảm nhận được âm thanh khác lạ của mùa thu, nó đang thong thả lướt qua những con đường tấp nập người và xe. Sài Gòn đang bất giác trở mùa.
Sài Gòn vốn tấp nập và ồn ào đến thế, nhưng mùa thu ở đây lại âm thầm và nhẹ nhàng quá đỗi. Không lá vàng rực rỡ, không hương hoa sữa nồng nàn, cũng chẳng có cốm thơm phảng phất khiến ai cũng phải ngỡ ngàng say đắm. Mùa thu Sài Gòn chỉ là những vệt nắng mờ đổ vàng trên những ngôi nhà cao vút xé ngang cả bầu trời xanh ngắt; chỉ là hương cỏ khô theo gió phảng phất khắp các con đường và len lỏi qua các dãy nhà chen chút; và còn có cả hương vị cà phê phố vẫn nồng nàn mỗi sáng mỗi chiều. Chỉ thế thôi đã khiến cho con người ta không khỏi xao xuyến bồi hồi, tâm hồn cũng theo đó mà lắng động. Mặc dù không mang theo hoa sữa cốm thơm như thu Hà Nội, nhưng thu Sài Gòn cũng không kém phần thi vị. Mùa thu ở Sài Gòn có vẻ đến chậm hơn so với mùa thu ở miền bắc, nó đến muộn và rất khẻ nhưng đi thì lại vội. Trong không khí tấp nập và ồn ào của thành phố hoa lệ nầy, hầu như mọi người đều bị cuốn theo cái nhịp sống hối hả nên chẳng còn mấy ai cảm nhận được sự giao mùa nhẹ ngàng và vội vả của Sài Gòn. Chẳng hiểu vì sao mà mùa thu luôn mang trong mình một nỗi buồn da diết, không ủy mị đau thương nhưng lại man mát và xao xuyến. Phải chăng là vì vệt nắng mờ ấy, hay vì cánh én lẻ loi lưng trời, hay vì lá vàng cứ đong đưa qua lại, vương vấn lưu luyến mà không chịu lìa cành để du hành cùng gió.
Tôi đến Sài Gòn vào một buổi sáng mùa thu khi nhịp sống Sài Gòn vừa bắt đầu. À mà nó có bao giờ ngừng đâu mà lại bắt đầu kia chứ. Cuộc sống hối hả nơi đây cứ cuốn người ta đi cả ngày lẫn đêm, có chăng chỉ là bớt ồn ào một chút, bớt kẹt xe một chút mà thôi. Đó là những điều tôi cảm nhận được sau một vài năm sống tại Sài Gòn. Chắc bởi vì mùa thu Sài Gòn cứ e ấp như thế man mác như thế, giống như cô gái mới lần đầu biết yêu cứ ngại ngùng e thẹn không nói nên lời; có lẽ vì thế mà mùa thu trở thành nguồn cảm hứng dạt dào cho biết bao nhà văn nhạc sĩ. Thu Sài gòn đã khơi dậy cảm xúc trong tôi như thế và tôi cũng bắt đầu biết yêu mùa thu nơi đây./.
Người viết
Xin giấu tên
Trình duyệt Chrome đã có tính năng mô tả hình ảnh trên trang web giành cho người khiếm thị
Google vừa cập nhật cho trình duyệt Chrome một tính năng rất nhân văn là nhận dạng và mô tả hình ảnh trên trang web cho người khiếm thị. Công cụ này ứng dụng công nghệ nhận dạng và phân tích hình ảnh tương tự trên Google Lens và Google Photos rồi tạo ra các đoạn miêu tả tiếp cận với trình đọc màn hình và màn hình chữ nổi. Để bắt đầu đoạn mô tả Google dùng cụm từ “có vẻ như …” vừa giúp người khiếm thị nhận biết phần mô tả vừa ngụ ý độ chính xác của mô tả chỉ là tương đối vì công cụ này được vận hành bởi trí tuệ nhân tạo.
Để kích hoạt tính năng trên người dùng các trình đọc màn hình, màn hình chữ nổi vào phần Setttings > Advance > Accessibility (cài đặt > Nâng Cao > Hỗ Trợ Tiếp Cận) của Chrome rồi bật Get Image Descriptions from Google (Tải mô tả hình ảnh từ Google).
Mời mọi người thử nghiệm và bàn luận.
Theo Cool blind Tech
Khi cần hỗ trợ về công nghệ trợ giúp, hướng nghiệp, giáo dục cho người khiếm thị, các bạn hãy liên hệ với phòng tư vấn và hỗ trợ người khiếm thị
Email/facebook: tuvankhiemthi@gmail.com
SĐt: 0922931655
Fan Page:https://www.facebook.com/PhongTuVanVaHoTroNKT/
Website: https://newhappysun.org/en/home/
Nguyễn Đức Anh Minh
CHUYỆN CỦA TÔI
Trong cuộc sống, không ai là không ước mơ cho riêng mình. Người thì ước sẽ học giỏi, người thì ước sẽ thi đỗ đại học, người thì ước sẽ có việc làm thích hợp, người thì ước sẽ có một gia đình thật êm ấm, … Có rất nhiều những mơ ước khác nhau. Và tôi cũng ôm ấp những ước mơ cho riêng bản thân mình. Ngày còn nhỏ, tôi từng ước có được đồ chơi, ước rằng mình sẽ học thật giỏi, và học được ngành mà mình yêu thích. Nãy giờ có vẻ hơi dài dòng, nhưng thôi, bây giờ tôi sẽ kể cho các bạn nghe chuyện của tôi.
Một trong số những sở thích trước đây của tôi là nghe radio. Nó giống như một thói quen vậy, và thói quen ấy vẫn được duy trì đến ngày hôm nay. Khoảng thời gian từ năm 2010 đến năm 2011, đó là lúc kênh phát thanh Giao thông tp.Hcm vừa mới thành lập. Khi đó, tôi cực kì hứng thú bởi vì có thêm một kênh phát thanh nữa ra đời, tôi nghe đài một cách bất chấp, cứ rảnh là nghe. Và Vov Giao thông cũng là kênh mà tôi thích nghe nhất bởi những chương trình rất hấp dẫn, ví dụ như quà tặng âm nhạc, chuyến xe vui vẻ, chuông gió, radio kết nối, 365 ngày hạnh phúc, âm nhạc 12 giờ. Tôi cũng yêu thích cả những anh chị MC với giọng nói ấm áp và truyền cảm, họ đã tạo nên trong tôi một sự yêu thích với cái đài cũ kĩ. Lúc đó, tôi ước rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở thành đồng nghiệp với các anh chị. Tôi cố gắng biến mơ ước ấy thành hiện thực bằng cách học thật giỏi tiếng Anh, tham gia dẫn một số chương trình nhỏ, tìm hiểu về nghề dẫn chương trình trên mạng. Nhưng có lẽ mọi thứ chẳng dễ dàng như tôi đã nghĩ. Để làm được cái nghề này, những điều kiện bạn cần có là một đôi mắt sáng, sự lanh lợi, có ngoại hình đẹp, nhưng tất cả những điều ấy tôi đều không có và kể cả trường học mà tôi dự định xin vào cũng không nhận tôi. Sau khi biết được tin nầy, tôi thấy rất buồn; tôi không biết có lẽ là do mình cố gắng chưa đủ hay có lẽ là tôi quá ảo tưởng về cái nghề ấy.
Thời gian dần thấm thoát trôi qua, tôi cũng từ từ cảm thấy nhẹ nhàng hơn với chuyện cũ, và cũng đã tìm được cho mình một ước mơ khác. Tôi hy vọng rằng trong tương lai tôi sẽ tìm được một công việc thật tốt với hướng đi mới của bản thân. Lại nói về sở thích nghe radio của tôi, những MC thân quen ngày nào đã chuyển công tác. Những chương trình mới và những MC mới có lẽ sẽ khó đem đến cho tôi được những cảm xúc như xưa. Và thật may mắn làm sao, tôi đã tìm lại được các anh chị MC yêu thích ngày nào trên sóng 365 FM, một kênh radio online vừa được đổi mới từ kênh mạng xã hội giao thông, và đã được phát sóng lại cách đây không lâu. Có lẽ là tôi chỉ kể tới đây thôi.
Đây là câu chuyện nho nhỏ của tôi, tuy kết thúc không được có hậu cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy rất vui. Thế đấy các bạn, ai ai cũng có ước mơ, nhưng không phải ước mơ nào cũng đều trở thành hiện thực được. Để ước mơ trở thành hiện thực thì chủ nhân của ước mơ ấy phải cố gắng rất rất nhiều. Và cũng đừng vì chuyện không đạt được ước mơ mà buồn chán, thất vọng. Biết đâu được sẽ có ngày, cơ hội khác tốt hơn sẽ đến.
Người viết: Lôi Trường Giang
Gửi mẹ
“Những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Khắp thế gian này không gì sánh bằng mẹ đâu”
Bài hát Vu Lan Nhớ Mẹ đã khơi nguồn cảm hứng trong con để viết lên mấy dòng cảm xúc về mẹ. ai cũng từng hơn một lần được đọc những tác phẩm thơ ca hoặc được nghe những bài hát ca ngợi tình yêu thiêng liêng và đức hy sinh cao cả của người mẹ. con thực sự hạnh phúc khi nhận ra tạo hóa đã ban tặng cho con một tình yêu vô tận và vĩnh cửu từ mẹ. bạn bè con một ngày nào đó có thể sẽ xa con nhưng mẹ thì không, người yêu con có thể sẽ bỏ rơi con nhưng mẹ thì không, mọi vật và mọi việc trên thế giới này có thể thay đổi nhưng tình yêu của mẹ dành cho con thì không. Con chưa được làm mẹ nên con chưa thể hiểu hết nỗi khổ cực của mẹ trong suốt những tháng ngày nuôi con khôn lớn, con cũng không thể cảm nhận hết nỗi đau của mẹ khi con làm mẹ khóc. Mẹ ơi, con xin lỗi vì hơn một lần mẹ đã rơi nước mắt vì con. Con biết là mẹ sẽ dịu dàng mắng yêu con “Con nhỏ này khờ, có gì đâu mà phải xin lỗi”. lúc nào mẹ cũng thế, cứ dành cho con những điều tốt đẹp nhất. còn con thì lúc nào cũng vậy, lớn rồi mà cứ thích nương tựa vào mẹ. con ước gì mình có phép màu đi ngược thời gian, trở về làm một em bé nhỏ để được mẹ bồng bế suốt ngày, luôn ở cạnh bên mẹ nhưng đó chỉ là ước mơ thôi đúng không mẹ? bây giờ con đang sống xa mẹ, mọi việc con phải tự lo. Thế nhưng con vẫn thấy hạnh phúc vì con biết rằng có một người mẹ đang rất thương con và nhớ đến con.
Cảm ơn cha mẹ đã sinh ra con
Cảm ơn cuộc đời đã cho con sinh ra dưới mái nhà của cha mẹ
Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam 20 tháng 10, kính gửi đến những người mẹ lời chúc hạnh phúc và bình an. Nếu bạn đang còn mẹ thì xin hãy chọn những bông hoa đẹp nhất và những món quà ngọt ngào nhất để tặng mẹ. kỷ niệm đẹp sẽ nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta qua những năm tháng thăng trầm của cuộc đời.
Chúng con cũng xin gửi lời tri ân chân thành đến các Dì trong Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức, cảm ơn về những công việc phục vụ mà các Dì đang làm. Kính chúc các Dì một ngày Phụ Nữ Việt Nam vui vẻ trong tình yêu Thiên Chúa.
Nguyễn Thị Thu Uyên