Hàng Nghìn Quyển Vở Được Trao Tặng Đến Hơn 300 Học Sinh Tại Bán Đảo Từ Nham
Chiều ngày 03/01/2026, phái đoàn gồm quý sơ và quý thầy cô thuộc Chương trình Phục vụ Người Khiếm thị của Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức đã đến thăm, trò chuyện và tặng quà cho các em học sinh tiểu học ở Trường Tiểu học Lê Thánh Tông thuộc bán đảo Từ Nham, Xuân Thịnh, Phú Yên (Daklak mới).

Trên con đường Hàng Dương dọc theo bờ biển đi ra bán đảo Từ Nham, phong cảnh không còn tươi đẹp như xưa, mà trở nên tiêu điều vì vô số cây dương trốc rễ đổ xuống, nằm lăn lóc giữa những đống rác là những mảnh vỡ của nhà cửa thuyền bè trôi dạt vào bờ. Quả thật, trong những tháng cuối năm 2025, những cơn bão và lũ lụt liên tiếp đã gây thiệt hại nặng nề cho khu vực này. Thiên tai tàn phá nhà cửa, công cụ sinh kế, khiến đời sống của người dân nơi đây rơi vào cảnh khó khăn, thiếu thốn. Hơn 80% hộ dân nơi đây sinh sống bằng nghề nuôi tôm đã mất trắng vốn liếng, do tôm đã bị trôi đi hết. Không khí ảm đạm, lo âu bao trùm khắp vùng quê vốn yên bình. Trước hoàn cảnh đó, quý sơ thuộc Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức, cùng sự chung tay của nhiều ân nhân và trẻ khiếm thị đang sinh sống tại các mái ấm, đã đồng lòng quyên góp để trao tặng hơn 1.600 quyển vở cho hơn 300 học sinh tiểu học. Những món quà tuy giản dị nhưng chứa đựng tấm lòng lớn lao, với mong muốn tiếp thêm niềm tin, nghị lực và hy vọng cho các em tiếp tục đến trường, góp phần xua tan phần nào bầu không khí u buồn sau những ngày bão lũ. Khi cầm trên tay những quyển vở mới, các em thể hiện sự biết ơn và ánh mắt toát lên niềm vui. Đó chính là minh chứng rõ nét cho ý nghĩa của sự sẻ chia và tinh thần phụng sự “lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều”.
Hoạt động trao tặng vở lần này không chỉ mang ý nghĩa hỗ trợ vật chất, mà còn là sự đồng hành tinh thần, giúp các em học sinh và gia đình thêm vững tin để tiếp tục vượt qua khó khăn, hướng đến một tương lai tươi sáng hơn. Những tấm lòng âm thầm của các ân nhân và trẻ khiếm thị chính là nguồn động viên quý giá, lan tỏa yêu thương và lòng nhân ái đến với cộng đồng.
Trần Việt Hoàng
CÙNG NHAU LOAN BÁO TIN MỪNG – TTKT THIÊN HÒA – BẮC NINH
CÙNG NHAU LOAN BÁO TIN MỪNG
Loan báo Tin Mừng là lời kêu gọi khẩn thiết từ chính Chúa Giêsu: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo tin mừng mọi loài thụ tạo” (Mc16, 15). Đồng thời, hưởng ứng lời mời gọi của vị cha chung trong năm thánh “Những người hành hương của hy vọng”. Trung tâm Khiếm thị Thiên Hoà đã nhận lời mời của Ban truyền thông Giáo phận Bắc Ninh, cộng tác đọc bài suy niệm lời Chúa trong chuyên mục “Lời Chúa mỗi ngày”.

Đối với các em, đây là cơ hội để tiếp xúc với ngôn ngữ Kinh Thánh và cũng là động lực để giúp các em hoàn thiện việc đọc – hiểu chữ braille mỗi ngày một hơn. Qua đó, nhờ ơn Chúa, Lời được gieo vào lòng các em và chờ ngày trổ sinh hoa trái.
Hầu hết các em đến với Trung tâm từ gia đình hay các tỉnh hội người mù, nên việc biết đến chữ nổi còn yếu. Thế nên việc cộng tác đọc bài suy niệm Lời Chúa mỗi ngày đòi hỏi nhiều sự cố gắng từ các em. Sau những ngày tháng tập luyện, bản thân các em đã gặt hái được những thành quả bất ngờ.
Hy vọng không chỉ các em được đón nhận Lời, mà chính các em cũng trở thành người đi gieo Lời trong chính hoàn cảnh khuyết tật của các em.
Kính mời mọi người cùng xem video các em học sinh Trung tâm Khiếm thị Thiên Hòa đọc suy niệm lời Chúa hằng ngày trên kênh youtube Giáo Phận Bắc Ninh:
Lời Chúa hằng ngày – Chúa Nhật, tuần thứ nhất mùa Vọng
Lời Chúa hằng ngày – thứ hai, tuần thứ nhất mùa Vọng
Lời Chúa hằng ngày – thứ năm, tuần thứ nhất mùa Vọng
Xem thêm các Video khác:
https://www.youtube.com/playlist?list=PLK_cByGg7hm2erZr490C-P38RNHjhPofU
TTKT Thiên Hòa – Bắc Ninh
Hành trình thắp sáng tri thức của cậu bé mù Trần Trung Đức
(GLO)- Lớn lên với đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng, nhưng bằng nghị lực và niềm tin, em Trần Trung Đức (SN 2007, thôn Mơ Nang 2, xã Ia Pa, tỉnh Gia Lai) từng bước chinh phục tri thức. Đầu tháng 11-2025, Đức đoạt giải nhì Hội thi Tin học toàn quốc dành cho người mù lần thứ III.
Cậu bé Trần Trung Đức là con thứ 2 trong gia đình thuộc diện hộ nghèo có 4 anh chị em. Những tháng ngày đầu đời, em hoàn toàn khỏe mạnh. Tuy nhiên, đến tháng thứ năm, cha mẹ nhận thấy ánh mắt của Đức không còn bám theo đồ vật như trước. Khi được 8 tháng tuổi, em không còn hướng mắt về phía mẹ, dấu hiệu cho thấy thị lực đang suy giảm nhanh chóng.
Năm 2008, gia đình đưa em đến khám tại Bệnh viện Mắt TP. Hồ Chí Minh. Tại đây, bác sĩ kết luận Đức mắc bệnh tế nguyên bào giác mạc là căn bệnh hiếm gặp và nguy hiểm. Em buộc phải phẫu thuật cắt bỏ mắt trái ngay lập tức, đồng thời được cảnh báo rằng mắt phải sẽ không giữ được quá 3 tháng.

Năm 2009, bệnh của Đức trở nặng, mắt phải sưng to và gây đau dữ dội. Em được gia đình đưa trở lại Bệnh viện Mắt TP. Hồ Chí Minh để phẫu thuật loại bỏ con mắt còn lại. Sau ca mổ, Đức được chuyển sang Bệnh viện Ung bướu TP. Hồ Chí Minh để hóa và xạ trị. Trong suốt một năm, em trải qua 6 toa hóa chất và 9 đợt xạ trị. Tóc rụng sạch, cơ thể gầy yếu, nhưng với sự chăm sóc kiên trì của gia đình, Đức dần hồi phục.
Chị Trần Thị Hoàn (SN 1985, mẹ của Đức) nhớ lại: “Khi bác sĩ nói con của mình sẽ mù hoàn toàn, tôi gần như quỵ xuống. Những ngày con vào thuốc là quãng thời gian đáng sợ nhất. Con đau đớn, xanh xao, khóc không ra tiếng, nhưng chưa từng than trách. Mỗi lần nhìn con gượng dậy, tôi lại thấy mình phải kiên cường hơn. Gia đình kiệt quệ cả về tiền bạc lẫn tinh thần, nhưng tôi tự nhủ phải cố gắng đến cùng để giữ lại mạng sống cho con, vì không có điều gì quý giá hơn sinh mạng của con”.
Từ năm 2010, khi căn bệnh đã được kiểm soát, Đức bắt đầu thích nghi với cuộc sống trong bóng tối. Gia đình dạy em cảm nhận thế giới bằng đôi tai và đôi tay, từng bước tập vận động và giao tiếp.
Năm 2016, sau thời gian dài điều trị tại bệnh viện, Đức được đến lớp khi tròn 9 tuổi và theo học tại Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng (số 16A, đường số 7, phường Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh). Nhờ sự chăm sóc và dạy dỗ tận tình của các Sơ, em được rèn luyện kỹ năng tự phục vụ như: quét dọn, rửa chén, giặt quần áo, phân biệt đồ vật, định hướng di chuyển và đi xe buýt. Bên cạnh đó, em còn được phát triển các năng khiếu như âm nhạc, viết văn và đặc biệt là làm quen với tin học dành cho người khiếm thị.

Khi lên lớp 3, ở tuổi 12 (năm 2019), Đức nhận học bổng toàn phần tại Trường Trung-Tiểu học Việt Anh 2 (TP. Hồ Chí Minh). Từ đây mở ra một bước ngoặt quan trọng trong hành trình học tập và nuôi dưỡng ước mơ của em. Dù không còn đôi mắt nhưng em vẫn được tạo điều kiện học đầy đủ chương trình theo quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo, đồng thời tham gia các lớp STEM, thí nghiệm khoa học và các tiết học tăng cường.
Sơ Nguyễn Thị Quỳnh Giao-Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng-chia sẻ: “Đức là một cậu bé rất giàu nghị lực. Em luôn cố gắng làm tốt hơn chính mình ngày hôm qua. Từ việc quét nhà, gấp quần áo đến học tin học, Đức đều kiên trì đến mức khiến chúng tôi rất xúc động. Tôi tin rằng chính nghị lực ấy đã giúp em mở ra những cánh cửa tri thức dù không còn đôi mắt như người bình thường”.
Từ năm 2020 đến 2024, Đức luôn tích cực trong các hoạt động tại trường và Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng. Bên cạnh đó, em thường xuyên tham dự các chương trình học thuật, rèn luyện kỹ năng của trung tâm, góp phần nuôi dưỡng sự tự tin và ước mơ học tập.
Năm 2024, Đức tham gia cuộc thi The Voice nội bộ của trường và lọt vào tốp 17 thí sinh. Cũng trong năm này, em dự Kỳ thi Tin học do Hội Người mù tỉnh Gia Lai tổ chức và giành giải Khuyến khích cấp tỉnh. Thành tích này giúp Đức được chọn đại diện tỉnh Gia Lai tham dự Hội thi Tin học toàn quốc dành cho người mù lần thứ III-2025, do Hội Người mù Việt Nam tổ chức tại Hà Nội. Sau các vòng thi, ngày 19-11 vừa qua, em Trần Trung Đức xuất sắc giành giải nhì toàn quốc tại cuộc thi này.

Hiện tại, ngoài việc học, Đức còn làm tiếp thị SEO cho công ty Phạm Gia (số 49/34, đường Số 51, phường Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh) để kiếm thêm thu nhập, tự trang trải một phần sinh hoạt phí. Cha mẹ em vất vả nhiều năm đi mua phân bò để bán, nuôi 4 đứa con ăn học. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng Đức luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn để không trở thành gánh nặng cho gia đình.
Em Đức tâm sự: “Em sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, tiếp thu công nghệ để tạo ra các ứng dụng phục vụ cho người khiếm thị. Em tin rằng những trải nghiệm và nỗ lực của mình sẽ giúp em hiểu họ cần gì và đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người cùng cảnh ngộ”.
Ông Nguyễn Hùng Thanh-Chủ tịch Hội Người mù tỉnh Gia Lai-nhận định: “Đức có tư duy tốt và tiếp cận công nghệ nhanh. Em tự học nhiều phần mềm hỗ trợ người khiếm thị, biết khai thác dữ liệu và thao tác máy tính thành thạo. Hội Người mù tỉnh kỳ vọng Đức sẽ tiếp tục phát triển nhờ các hướng dẫn và hỗ trợ về công nghệ, tin học dành cho người khiếm thị. Từ một đứa trẻ từng trải qua phẫu thuật và hóa trị, Đức trưởng thành với nghị lực phi thường, vượt qua mọi thử thách và là nguồn cảm hứng cho nhiều người cùng cảnh ngộ. Ánh sáng đối với em không đến từ đôi mắt, mà từ tình yêu thương và ý chí kiên cường”.
Nguồn: baogialai.com.vn
Tiếng Vọng Từ Trái Tim
Năm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 của tôi đã trở nên thật sự đặc biệt và sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi may mắn được tham dự lễ kỷ niệm tại một nơi mà mỗi góc tường, mỗi hơi thở đều thấm đẫm tình yêu thương và nghị lực phi thường: Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng. Đó không chỉ là một ngôi trường, mà là một thánh đường của sự kiên cường, nơi những tâm hồn trong trẻo đang học cách thắp sáng thế giới bằng chính trái tim mình.
Không gian lễ đài không hề có sự xa hoa, nhưng lại rộn ràng bởi niềm vui chân thật. Khi những em nhỏ khiếm thị cất tiếng hát, tôi như bị hút vào một dòng chảy cảm xúc không thể cưỡng lại. Giọng hát của các em, dù có đôi chút ngập ngừng, lại trong veo như suối nguồn, mang theo một thứ âm hưởng thuần khiết mà người trưởng thành đôi khi đánh mất. Bài hát đầu tiên vang lên, làm trái tim tôi nao nao nhớ về những ngày còn cắp sách đến trường. Tôi nhớ lại những mùa khai giảng, những tiếng trống trường rộn rã, và cả những ánh mắt thầy cô trìu mến nhìn học trò.
Nhưng điều khiến tôi thực sự xúc động đến nghẹn lời chính là những ca khúc do chính các em tự sáng tác để dâng tặng quý dì , quý thầy cô đang chăm sóc mình. Lời ca mộc mạc, chân thành ấy không cần đến sự trau chuốt hoa mỹ, mà trực tiếp chạm đến tầng sâu nhất của tâm hồn. “Dù mắt không thấy đường đi, nhưng lòng luôn thấy ơn thầy cô dẫn lối.” – một câu hát như thế thôi cũng đủ sức mạnh đánh tan mọi ưu phiền, khiến tôi nhận ra rằng, lòng biết ơn không phụ thuộc vào thị giác, mà là sự rung cảm sâu thẳm từ bên trong.
Trong những khoảnh khắc lắng đọng, tôi được chiêm ngưỡng thành quả học tập của các em qua những trang báo tường tự làm. Điều làm tôi ấn tượng nhất, khắc sâu vào ký ức, chính là việc các em đã dùng chữ nổi Braille để trang trí, để viết những bài thơ, những cảm nhận về lòng biết ơn. Tôi đã thận trọng đưa tay chạm nhẹ lên những dòng chữ nổi được dán cẩn thận trên giấy màu. Từng chấm nổi, từng gờ nổi ấy, dù tôi không thể cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa bằng mắt, nhưng tôi cảm nhận được mồ hôi, tâm huyết và sự nỗ lực vượt qua giới hạn. Mỗi từ ngữ được tạo ra bằng xúc giác ấy chứa đựng một niềm tự hào thầm lặng về công ơn của người thầy, người cô đã dạy các em cách “nhìn” bằng trái tim.
Nhìn các em, tôi vừa thương cảm cho những khó khăn vô hình mà các em phải đối mặt, nhưng đồng thời lại dâng lên một niềm yêu thương và trân trọng vô bờ bến. Dù không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, các em vẫn biết cách tự tạo ra ánh sáng cho riêng mình và lan tỏa nó. Những bài cảm nhận ấy như những lời tự sự chân thật nhất, kể về niềm hạnh phúc khi được dạy dỗ, về sự che chở của mái trường Nhật Hồng.
Rời khỏi Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng, lòng tôi ngập tràn những cảm xúc đan xen: sự bồi hồi xao xuyến khi hồi tưởng về mái trường xưa, niềm hạnh phúc giản dị khi thấy được giá trị thực sự của sự sẻ chia tại mái trường hiện tại này. Lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo không chỉ là dịp tri ân người thầy, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của xã hội đối với những mầm sống đặc biệt này.

Tôi ra về với một nhận thức sâu sắc hơn: Sự nhìn thấy không nằm ở đôi mắt, mà nằm ở trái tim biết sẻ chia và yêu thương. Những giai điệu và những dòng chữ Braille hôm nay sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi, nhắc nhở tôi rằng, lòng biết ơn cần được thể hiện bằng hành động, và rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tình người vẫn luôn là ánh sáng rực rỡ nhất. Tôi hứa sẽ luôn giữ gìn và lan tỏa tình yêu thương này, để những tiếng hát trong trẻo từ Nhật Hồng có thể vang vọng xa hơn nữa.
Dương Thị Thái
KỶ NIỆM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/2025 TẠI TRUNG TÂM BẢO TRỢ KHIẾM THỊ NHẬT HỒNG
Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 hằng năm luôn là một cột mốc quan trọng trong đời sống giáo dục, nhưng tại Trung Tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng, ngày lễ này mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc. Không chỉ là dịp tri ân những người làm công tác giảng dạy, 20/11 còn là khoảnh khắc để nhìn lại hành trình bền bỉ của đội ngũ Quý Dì và các thầy cô – những người đã chọn lặng lẽ đứng phía sau để nâng đỡ tương lai cho các em học sinh khiếm thị.
Hành trình của những người gieo ánh sáng
Trong suốt nhiều năm hoạt động, Nhật Hồng đã trở thành một trong những điểm tựa quan trọng cho trẻ khiếm thị tại TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận. Tại đây, Quý Dì và các thầy cô không chỉ đảm nhiệm vai trò truyền đạt kiến thức mà còn là người đồng hành, người hướng dẫn các em trong từng bước hòa nhập với cộng đồng.
Nhiều giáo viên đã gắn bó với trung tâm hàng chục năm, lặng lẽ thực hiện những công việc đòi hỏi sự kiên trì và tinh tế: từ dạy chữ nổi, biên soạn sách chữ nổi, sản xuất mô hình học cụ, đến hướng dẫn kỹ năng sống và hỗ trợ học tập chuyên biệt. Những nỗ lực ấy đã góp phần quan trọng giúp trẻ khiếm thị tiếp cận tri thức một cách toàn diện và tự tin hơn trên hành trình trưởng thành.

Những hoạt động tri ân ý nghĩa nhân dịp 20/11
Hòa chung không khí của cả nước, năm nay Trung Tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng tổ chức nhiều hoạt động thiết thực nhằm tôn vinh Quý Dì đồng hành và đội ngũ giáo viên. Các em học sinh gửi tặng những tấm thiệp chữ nổi tự tay làm, những bài hát, những lời chúc mộc mạc nhưng chứa chan tình cảm. Những khoảnh khắc giản dị ấy càng khẳng định mối dây gắn kết đẹp đẽ giữa người dạy và người học trong môi trường giáo dục đặc biệt.

Bên cạnh đó, trung tâm cũng gửi lời cảm ơn đến các tổ chức, doanh nghiệp và cá nhân đã đồng hành cùng Nhật Hồng trong năm qua. Sự hỗ trợ về tài chính, học cụ, công nghệ và các dự án hợp tác góp phần nâng cao chất lượng chương trình giáo dục cho học sinh khiếm thị.


Tri ân và kỳ vọng
Nhân ngày 20/11/2025, Trung Tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng trân trọng gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả quý Dì và quý thầy cô, nhân viên, cộng tác viên và những người đã âm thầm cống hiến cho sự nghiệp giáo dục đặc biệt.
Trung tâm cũng bày tỏ lòng biết ơn đến những mạnh thường quân, đối tác và người bạn đã luôn đồng hành, giúp Nhật Hồng có thêm nguồn lực để mở rộng các chương trình hỗ trợ cho các em học sinh.
Trong thời gian tới, Nhật Hồng kỳ vọng tiếp tục nhận được sự chung tay của cộng đồng để mang đến nhiều cơ hội học tập hơn nữa cho trẻ khiếm thị – những em nhỏ luôn nỗ lực vươn lên, dù con đường học tập của các em có nhiều thử thách hơn người bình thường.

Ánh Sáng Yêu Thương
Dù không nhìn thấy thế giới bằng đôi mắt, các em vẫn luôn vươn lên, hướng về phía trước, về nơi có ánh sáng của ước mơ và hoài bão. Khát khao ấy mãnh liệt đến nỗi, tôi tin rằng không gì có thể dập tắt được ngọn lửa yêu mến cuộc sống trong trái tim các em.
Năm nay, tại Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng tôi chứng kiến một mùa Trung thu ấm áp đến lạ kỳ. Quý dì, quý thầy cô đã dày công chuẩn bị, mang đến cho các em một đêm hội trăng rằm tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Không gian Trung tâm ngập tràn sắc màu, từ những chiếc đèn lồng lung linh đủ hình dáng đến những bài hát sôi động. Các em nhỏ, dù có thể thiếu đi ánh sáng đôi mắt, nhưng tâm hồn và tinh thần thì rạng ngời hơn bao giờ hết.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách các em tham gia vào từng hoạt động. Từ trò chơi “Nghe giai điệu đoán tên bài hát”, “Rung chuông vàng” đến “Đi tìm ông trăng”, tất cả đều được các em đón nhận với sự hào hứng và say mê tột độ.

Tiếng cười giòn tan, tiếng vỗ tay reo hò vang vọng cả không gian. Khi câu chuyện về chú Cuội, chị Hằng được kể, tôi thấy ánh mắt các em như sáng lên, dõi theo từng lời kể, như đang sống trong thế giới cổ tích diệu kỳ ấy.
Không dừng lại ở đó, các em còn tự tin thể hiện bản thân qua các màn múa lân đầy uyển chuyển, đóng vai chú Cuội, chị Hằng với nét diễn ngây ngô, đáng yêu. Thật xúc động khi nhìn thấy sự nỗ lực và khát khao cháy bỏng trong mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của các em. Dù không nhìn thấy thế giới bằng đôi mắt, các em vẫn luôn vươn lên, hướng về phía trước, về nơi có ánh sáng của ước mơ và hoài bão. Khát khao ấy mãnh liệt đến nỗi, tôi tin rằng không gì có thể dập tắt được ngọn lửa yêu mến cuộc sống trong trái tim các em.

Đêm Trung thu càng thêm phần huyền ảo khi các em cùng nhau rước đèn. Trên tay mỗi em là một chiếc đèn lồng lấp lánh, tựa như mỗi em là một ngôi sao nhỏ mang trong mình những sắc màu riêng biệt. Nhưng tất cả các em đều có chung một điểm sáng rực rỡ: nghị lực và ý chí phi thường. Các em vươn lên như những mầm xanh, ngày càng tươi tốt và rạng rỡ, dù ở mọi hoàn cảnh.
Điều khiến tôi thực sự kinh ngạc là cách các em cảm nhận và tạo ra âm nhạc. Các em không nhìn thấy ánh sáng, nhưng cảm nhận thế giới qua xúc giác, vị giác, khướu giác và thính giác. Và bằng chính những giác quan ấy, các em đã tạo nên những bản nhạc, những âm thanh thật tuyệt diệu từ những đạo cụ múa lân tự chế. Từng âm thanh ấy vang lên không chỉ như tiếng nhạc, mà như tiếng lòng, tiếng mơ ước bay cao của những tâm hồn mạnh mẽ, khát khao sống và cống hiến.
Tất cả những khoảnh khắc ấy hòa quyện vào không khí ấm áp của ngày hội đoàn viên, đã vẽ nên một bức tranh Trung thu đầy ý nghĩa và cảm động tại Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng. Đó không chỉ là một đêm hội vui chơi, mà còn là minh chứng sống động cho sức mạnh của tinh thần con người, cho khả năng vươn lên phi thường và cho tình yêu thương lan tỏa, sưởi ấm mọi tâm hồn, mọi hoàn cảnh. Mùa Trung thu này, các em đã nhận được nhiều hơn cả những món quà vật chất, đó là tình yêu thương, là sự sẻ chia, và là niềm tin mãnh liệt vào tương lai tươi sáng.
Dương Thị Thái
TRẢI NGHIỆM CHUYẾN XE HƯỚNG NGHIỆP ĐỨC CÙNG GIZ
Chuyến đi đã mang lại nhiều trải nghiệm vượt ngoài mong đợi. Đây không chỉ là một buổi hướng nghiệp, mà còn là một hành trình giàu ý nghĩa, và nhiều trải nghiệm thú vị.
Sáng 27/9/2025 vừa qua, các em học sinh khiếm thị của Trung tâm Khiếm thị Nhật Hồng đã có cơ hội tham gia “Chuyến xe hướng nghiệp Đức” do GIZ và một số đơn vị đồng tổ chức.

Chuyến đi đã mang lại nhiều trải nghiệm vượt ngoài mong đợi. Đây không chỉ là một buổi hướng nghiệp, mà còn là một hành trình giàu ý nghĩa, và nhiều trải nghiệm thú vị.
Trong không khí cởi mở và thân thiện, các em được tham gia trực tiếp vào nhiều hoạt động nghề nghiệp thực tế, thoải mái đặt câu hỏi, chia sẻ mong muốn của bản thân và lắng nghe những câu chuyện đầy cảm hứng. Điều đó đã giúp các em mạnh dạn hơn trong việc bày tỏ suy nghĩ, ước mơ của mình.
Chúng tôi xin gửi lời tri ân đặc biệt đến cô Hà Thị Thoan – Chuyên gia về Giới và Hòa nhập và cô Phạm Thị Thanh Trúc – Cố vấn kỹ thuật GIZ. Với sự tận tâm, kiên nhẫn và gần gũi, hai cô đã đồng hành cùng các em, giải đáp thắc mắc, truyền đạt nhiều kiến thức bổ ích và tiếp thêm sự tự tin.
Bên cạnh đó, chúng tôi rất cảm ơn các anh chị tình nguyện viên – những người đã hỗ trợ tận tình, góp phần quan trọng vào sự thành công cho buổi trải nghiệm của các em khiếm thị. Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của ban tổ chức và các anh chị tình nguyện viên, các em đã có một buổi trọn vẹn – đầy niềm vui, để khám phá nghề nghiệp và kiến thức mới.

Thông qua chương trình, nhiều em học sinh khiếm thị Nhật Hồng đã bày tỏ niềm hứng khởi, sự biết ơn và mong muốn được tham gia thêm nhiều hoạt động hướng nghiệp trong tương lai. Đây không chỉ là cơ hội học hỏi, mà còn là nguồn động lực mạnh mẽ để các em tự tin vững bước trên hành trình phía trước.
Xin chân thành cảm ơn GIZ, cô Thoan, cô Trúc và toàn thể ban tổ chức đã mang đến một “Chuyến xe hướng nghiệp Đức” thật sự ý nghĩa và giàu cảm xúc.
Với sự đồng hành từ cộng đồng, chúng tôi tin rằng các em học sinh và người khiếm thị nói chung sẽ được tiếp thêm năng lượng để tự tin viết nên những hành trình tốt đẹp cho chính mình.
#ChuyenXeHuongNghiepDuc #HuongNghiepChoNguoiKhiemThi #NhatHong #GIZ #TraiNghiemYNgia #Inclusion
Chiến Binh Ánh Sáng
Được chứng kiến sự sáng tạo và tinh thần lạc quan của các em, tôi cảm nhận được một niềm tin thật lớn lao, một hy vọng lung linh đang tỏa sáng trong lòng mình. Đó là minh chứng cho thấy, dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn luôn có thể vươn lên, tỏa sáng và mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời.
Tại Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng, một mùa Trung thu thật ý nghĩa đã diễn ra, thắp sáng biết bao niềm vui và hy vọng. Dưới ánh nắng chan hòa của một buổi sớm mai đẹp trời, không khí tại trung tâm rộn ràng, ấm áp. Quý dì, quý thầy cô đã ân cần tổ chức cho các em một buổi thi lồng đèn đầy sáng tạo.
Trong không gian tràn ngập sắc màu, từng chiếc lồng đèn lung linh, rực rỡ được các em tự tay tạo nên, hiện lên thật đẹp đẽ. Dù sống trong bóng tối, nhưng với đôi tay khéo léo, tỉ mỉ, cùng sự hướng dẫn tận tình của quý dì, quý thầy cô, các em đã thổi hồn vào từng sản phẩm. Từ hình dáng ông sao quen thuộc, ngôi nhà ấm áp cho đến những bông hoa xinh tươi, tất cả đều được làm từ nhiều chất liệu khác nhau, mang đậm dấu ấn riêng. Qua cảm nhận bằng xúc giác, bằng tấm lòng, bằng âm thanh, lời nói, các em đã tạo ra những tác phẩm không hề thua kém phần hấp dẫn, thậm chí còn mang một vẻ đẹp đáng trân trọng, một nét đặc sắc rất riêng.

Điều khiến tôi thực sự xúc động và ấn tượng nhất là một chiếc lồng đèn hình ngôi sao, trên đó có khắc một khẩu hiệu thật ý nghĩa: “Chúng ta là những chiến binh ra sân quyết hết mình với một hy vọng thật lớn lao”. Khẩu hiệu ấy như lời khẳng định về tinh thần mạnh mẽ, ý chí kiên cường của các em. Dù đối mặt với giông bão, khó khăn, các em luôn tự tin rằng mình có thể làm được tất cả. Dù khiếm khuyết về thể chất, nhưng trái tim các em không bao giờ bỏ cuộc. Hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến vầng trăng khuyết. Mặt trăng không phải lúc nào cũng tròn đầy, lung linh như trăng tròn, đôi khi cũng có những giai đoạn khuyết đi, hạn chế. Điều này cũng giống như cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng đủ đầy, viên mãn, mà sẽ có những lúc thiếu thốn, khiếm khuyết điều gì đó trong đời.
Thế nhưng, điều quan trọng là dù khuyết đi, vầng trăng vẫn tỏa sáng và mang một vẻ đẹp rất riêng. Và những em nhỏ tại Trung tâm Nhật Hồng cũng vậy. Sự khiếm khuyết của các em không làm lu mờ đi ánh sáng trong tâm hồn, không dập tắt đi ngọn lửa hy vọng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

Được chứng kiến sự sáng tạo và tinh thần lạc quan của các em, tôi cảm nhận được một niềm tin thật lớn lao, một hy vọng lung linh đang tỏa sáng trong lòng mình. Đó là minh chứng cho thấy, dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn luôn có thể vươn lên, tỏa sáng và mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời. Mùa Trung thu này, tôi tìm thấy ở những đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng thế giới, nhưng lại nhìn thấy rõ ràng ánh sáng của ước mơ và hy vọng.
Dương Thị Thái
Hướng dẫn từng bước sử dụng thiết bị Saarthi
Sự trì hoãn trong học tập và phương pháp khắc phục
Trong quá trình học tập, hầu hết chúng ta đều từng trải qua tình trạng biết rõ rằng mình cần hoàn thành một nhiệm vụ như ôn bài, làm bài tập hay chuẩn bị cho kiểm tra nhưng lại chần chừ không bắt đầu. Ta thường tự an ủi bằng những suy nghĩ như “để mai làm cũng được”, “nghỉ thêm một chút rồi học”, hay “chờ có hứng học sau cũng chưa muộn”. Tuy nhiên, việc này thường kéo dài từ ngày này sang ngày khác, khiến khối lượng công việc tích tụ ngày càng nhiều, tạo ra áp lực nặng nề. Đây chính là hiện tượng trì hoãn trong học tập.
Trong tâm lý học, trì hoãn (procrastination) được định nghĩa là hành vi cố ý trì hoãn việc thực hiện một nhiệm vụ đã xác định, mặc dù cá nhân biết trước rằng sự chậm trễ có thể dẫn đến hậu quả tiêu cực. Như vậy, trì hoãn không đơn thuần là lười biếng, mà là một hiện tượng tâm lý phức tạp gắn liền với cảm xúc, động lực và khả năng tự quản lý.
- Nguyên nhân của sự trì hoãn
Có nhiều yếu tố góp phần hình thành thói quen trì hoãn, trong đó nổi bật là:
– Thiếu động lực và mục tiêu rõ ràng: Khi không hiểu rõ ý nghĩa và mục đích của việc học, quá trình học tập dễ trở nên mơ hồ và thiếu hấp dẫn.
– Nỗi sợ thất bại hoặc xu hướng cầu toàn: Nhiều người trì hoãn vì lo ngại kết quả không đạt kỳ vọng, từ đó ngần ngại bắt đầu.
– Kỹ năng quản lý thời gian hạn chế: Việc thiếu kế hoạch học tập hợp lý dễ dẫn đến cảm giác quá tải.
– Môi trường học tập chứa nhiều yếu tố gây xao nhãng: Điện thoại, mạng xã hội, trò chơi điện tử hoặc các cuộc trò chuyện có thể hấp dẫn hơn so với việc học.
– Thói quen được củng cố lâu dài: Khi hành vi trì hoãn lặp đi lặp lại, nó dần trở thành thói quen khó thay đổi.
- Hậu quả của sự trì hoãn
Trì hoãn mang lại nhiều hệ lụy, có thể phân thành ba nhóm chính:
– Hiệu quả học tập suy giảm: Việc học dồn vào phút cuối thường dẫn đến chất lượng bài thi, bài kiểm tra thấp.
– Tăng căng thẳng và lo âu: Tâm lý “chưa hoàn thành” luôn hiện hữu và đè nặng lên tâm trí, gây mệt mỏi, căng thẳng và giảm khả năng tập trung.
– Ảnh hưởng lâu dài: Thói quen trì hoãn làm suy giảm sự tự tin và khả năng tự quản lý, những yếu tố quan trọng cho sự phát triển trong tương lai.
- Phương pháp khắc phục sự trì hoãn
Để vượt qua tình trạng trì hoãn, chúng ta có thể áp dụng một số chiến lược sau:
– Xác định mục tiêu rõ ràng và khả thi: Đặt ra các mục tiêu cụ thể, phù hợp với năng lực để duy trì động lực học tập.
– Chia nhỏ nhiệm vụ: Một công việc lớn dễ gây choáng ngợp, trong khi việc chia nhỏ thành từng bước giúp tăng tính khả thi và kiểm soát tốt tiến độ hoàn thành công việc.
– Áp dụng kỹ thuật Pomodoro: Học tập trung trong 25 phút, sau đó nghỉ ngắn 5 phút, lặp lại nhiều lần để duy trì sự tập trung mà không kiệt sức.
– Tạo môi trường học tập tối ưu: Một không gian yên tĩnh, gọn gàng và hạn chế tối đa các yếu tố gây ra sự xao nhãng sẽ nâng cao hiệu quả học tập.
– Tự thưởng cho bản thân: Sau khi hoàn thành một phần nhiệm vụ, hãy khuyến khích bản thân bằng phần thưởng nhỏ để tạo cảm giác tích cực gắn với việc học.
– Điều chỉnh tư duy về sự hoàn hảo: Nên nhớ rằng việc chỉ hoàn thành một phần còn có giá trị hơn là theo đuổi sự hoàn hảo nhưng không bắt đầu.
– Tìm kiếm sự hỗ trợ: Tham gia học nhóm hoặc trao đổi với thầy cô giúp củng cố động lực và tạo sự gắn kết.
- Hình thành thói quen học tập mới
Việc khắc phục trì hoãn đòi hỏi sự rèn luyện lâu dài. Chúng ta có thể bắt đầu từ những bước nhỏ, chẳng hạn như ngồi vào bàn học đúng giờ hoặc hoàn thành một nhiệm vụ ngắn mỗi ngày. Những hành động nhỏ, khi được duy trì liên tục, sẽ tích lũy thành thói quen học tập tích cực và thay thế dần thói quen trì hoãn.
Tóm lại, trì hoãn trong học tập là một hiện tượng tâm lý phổ biến, bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân liên quan đến động lực, cảm xúc và thói quen cá nhân. Tuy nhiên, thông qua việc đặt mục tiêu rõ ràng, quản lý thời gian hiệu quả, điều chỉnh tư duy và hình thành thói quen tích cực, mỗi người hoàn toàn có thể vượt qua sự trì hoãn. Điều quan trọng là duy trì sự kiên nhẫn với chính bản thân: chỉ cần tiến thêm một bước nhỏ mỗi ngày, hiệu quả học tập sẽ được nâng cao, áp lực học tập sẽ giảm bớt, và chúng ta sẽ chủ động hơn trong học tập cũng như trong cuộc sống.
(Nguyễn Trí Tính)


