Lời hứa mùa Trung thu

Mấy hôm trước Nhóm Thiện Nguyện Hạc Giấy đã đến ấp Tà Dơ, Tân Thành, Tân Châu,Tây Ninh, cách thành phố Hồ Chí Minh 130 km để khảo sát một ngôi Làng nhỏ, thường được gọi là Làng Việt Kiều Campuchia. Họ có thời gian rất dài sinh sống trên biển Hồ Campuchia, họ sống bằng nghề đánh bắt cá. Mấy năm gần đây vì chính quyền bên đó bắt ép nên họ đã trở về bờ hồ Dầu Tiếng, thuộc tỉnh Tây Ninh, cất những ngôi nhà nhỏ để sinh sống.
Mất hơn ba giờ đồng hồ để chúng tôi chạy honda từ sài gòn về Tây Ninh. Khi tới được đây thì mặt trời cũng đã đứng bóng. Hiện ra trước mắt chúng tôi là một ngôi làng trải dọc trên bờ hồ,với những ngôi nhà nhỏ san sát nhau. Tôi cũng không chắc nó là nhà bởi trông nó giống căn chòi tạm bợ hơn là một ngôi nhà. Những căn chòi này được làm theo kiểu nhà sàn, tức nền nhà sẽ cách mặt đất từ 2 đến 3 thước để tránh nước ngập từ hồ lên khi mùa mưa về. Họ leo lên xuống bằng những bậc thang hết sức thô sơ và tạm bợ. Anh em chúng tôi chỉ đứng ở dưới để hỏi chuyện với người dân, vì không dám leo lên khi được mời bởi chẳng đứa nào dám đặt niềm tin vào những bậc cầu thang op ẹp ấy, chúng có thể gẫy ngay khi chúng tôi leo lên. Sàn nhà và tường vách xung quanh được làm từ những thanh nứa, thanh tre hoặc may chăng là những tấm ván mỏng chắp vá. Cũng có chỗ chỉ là tấm bạt cũ kĩ, bạc màu lổm chổm với những cái lỗ to, lỗ nhỏ mà theo thời gian mưa nắng đã khiến nó mục nát, tả tơi, thê lương như chính số phận của những con người ở nơi đây. Có khi 2-3 hộ gia đình phải sống chung trong một can chòi rộng chừng vài mét vuông. Những đứa trẻ đầu trần chân đất chạy nhảy lội nước, tắm hồ suốt cả ngày, chẳng bao giờ biết tới múa lân hay bánh trung thu. Chúng cũng chưa một lần được cầm chiếc lồng đèn ông sao, hay chuyện phá cỗ đêm trăng rằm là quá đỗi xa xỉ và lạ lẫm với chúng.
Đời sống người dân đa số rất khó khăn,trẻ em thất học, có bé không có áo quần để mặc. Chúng tôi gặp và hỏi chuyện được với một bà cụ chừng 70 tuổi,khi cụ đang ngồi đan lưới. Được biết chồng bà bị tai biến giờ nằm một chỗ, nhà không có con cái. Cụ nhận đan lưới cho người ta thu nhập chẳng được bao nhiêu, có hôm chẳng được đồng nào, có khi hai hôm mới được 10 ngàn đồng. Ăn còn chẳng đủ lấy gì thuốc thang cho ông, hoặc những lúc bà đau bệnh. Dọc theo bờ hồ, chúng tôi gặp một căn chòi khác, chỉ có lợp mái che và bốn cái cọc xung quanh nằm lẻ loi giữa đồng. Hai đứa bé đang ngủ trưa say giấc trong chòi,còn ba mẹ chúng ngồi cạnh bên nghỉ trưa. Không khách sáo, họ giải bày: Hai vợ chồng trẻ nhà ở trong làng, đi làm thuê cho người ta phải đưa theo hai đứa nhỏ, vì không có tiền cho đi học. Gió thổi hắt cái nắng chói chang gắt gỏng giữa trưa vào căn chòi cứ hừng hực không ngớt,nhìn mấy đứa nhỏ mà chúng tôi không khỏi xót xa. Trước khi rời làng trở về thành phố, chúng tôi trò chuyện với bọn trẻ trong làng. Lúc đầu bọn nhóc nhìn chúng tôi bằng những cặp mắt hình chữ O,trừng trừng và lạ lẫm y hệt chúng tôi là tội phạm đột nhập vào làng. Hay là chúng đang tưởng tượng tới mấy người ngoài hành tinh cũng nên. Sau vài phút cố gắng bắt chuyện, khi được nghe nói chúng tôi sẽ tổ chức trung thu cho mấy đứa nhỏ tại đây, thì bọn chúng bắt đầu nhao nhao tỏ ra rất khoái chí và thích thú. Nghe tới lồng đèn và bánh trung thu là mấy đứa ồ lên sung sướng và cứ hỏi đi hỏi lại “Thật hả anh, có thật không? Có cả múa lân nữa ạ “? “Anh mang bóng cho tụi em chơi nữa nha, mỗi đứa một quả luôn “, “anh hứa nha “. Bọn chúng cứ sợ những gì mình nghe được không phải sự thật nên cứ phải hỏi để tin đó là điều chắc chắn sẽ xẩy ra. Rằng chúng tôi sẽ quay trở lại mang theo con lân,bánh trung thu và cả lồng đèn nữa. Đúng,rồi chúng tôi sẽ quay lại và mang theo tất cả niền tin sự mong đợi của mấy đứa nhỏ.
Rời làng trong cơn mưa chiều xối xả,chúng tôi tự hứa với lòng sẽ dốc hết sức mình đi bán, kêu gọi gây quỹ để có đủ tiền làm Trung thu cho hơn 500 em nhỏ tại đây. Chỉ mong rằng bọn nhỏ có được một cái tết trung thu vui vẻ đủ đầy, chỉ mong có thể vẽ thêm những mảng kí ức đẹp đẽ vào tuổi thơ của chúng.
Người viết: Bụi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.