HÀ NỘI VÀO THU

Trời mưa rả rít đã hơn ba ngày liền. Tôi đứng bên song cửa sổ, bâng khuâng nhìn ra khoảng không vô định phủ đầy những hạt mưa. Trong đôi mắt tôi chợt ánh lên một vẻ buồn buồn. Thật đúng là hình ảnh của trời mưa luôn là một đề tài vô tận để các nhà văn thả tâm hồn thơ mộng của mình vào đó. Đã biết bao lời thơ ý nhạc được ra đời trong bối cảnh ngày mưa. Tôi chợt ngân nga một giai điệu của bản tình ca “Mưa Bụi” do Nhạc sĩ Hữu Xuân sáng tác.
“Ôm ấp tình yêu kỉ niệm còn đây
Đêm vắng bụi mưa anh lại làm thơ
Lập đông lạnh giá thân gầy
Mùi dạ lý trang đài
Cho chúng mình nụ hôn nồng cháy….”
Thú thật thì tôi chẳng thất tình, cũng chẳng nhớ nhung gì ai. Nhưng cái thói quen tức cảnh sinh tình ấy vẫn theo tôi suốt một chặng đường dài. Cứ mỗi lần lòng nao nao buồn thì lại vô tư cất lên một tình khúc nào đó như để trút hết nỗi ưu tư. Đại thi hào Nguyễn Du đã từng viết:
“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”
Ngẫm lại, thì tôi chẳng thấy mình có gì buồn. Cơm vẫn đủ ăn, áo đủ ấm, thất tình lại càng không. Phải chăng Nguyễn Du đã lầm hay đã bỏ xót một tình huống ngoại lệ nào khi viết nên câu thơ ấy chăng? Hay do tôi buồn nhưng chẳng ý thức được mình buồn. Tôi cứ miên man trôi theo dòng suy nghĩ, mắt cứ vô thức phóng tầm nhìn ra một khoảng không vô định. Trời Hà Nội vào thu với một màu xám xịt của mây mưa, phảng phất đâu đó mùi nồng nàng của hoa sữa khẽ lung lay trong gió. Những tán cây có điểm chút vàng úa của lá, đang đứng lặng lẽ cúi đầu bởi mưa. Đường phố vẫn huyên náo như thường nhật, nhưng không gian vẫn nhuộm một vẻ trầm lắng tĩnh mịch lạ thường, dường như cái ồn ào của phố xá không đủ khuấy động bầu không gian im lặng của một ngày thu.
Tôi lửng thửng trở lại bàn, với tay bật chiếc máy nhạc, chọn lấy một bản tình ca về mưa, rồi đặt mình xuống chiếc ghế gần đó, vừa thưởng thức giai điệu du dương của bản nhạc vừa thả hồn vào những giọt mưa đang vô tư buông mình trước mái hiên. Lòng lại theo đuổi những suy tư vô định./.
(Minh Trí)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.