Năm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 của tôi đã trở nên thật sự đặc biệt và sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi may mắn được tham dự lễ kỷ niệm tại một nơi mà mỗi góc tường, mỗi hơi thở đều thấm đẫm tình yêu thương và nghị lực phi thường: Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng. Đó không chỉ là một ngôi trường, mà là một thánh đường của sự kiên cường, nơi những tâm hồn trong trẻo đang học cách thắp sáng thế giới bằng chính trái tim mình.
Không gian lễ đài không hề có sự xa hoa, nhưng lại rộn ràng bởi niềm vui chân thật. Khi những em nhỏ khiếm thị cất tiếng hát, tôi như bị hút vào một dòng chảy cảm xúc không thể cưỡng lại. Giọng hát của các em, dù có đôi chút ngập ngừng, lại trong veo như suối nguồn, mang theo một thứ âm hưởng thuần khiết mà người trưởng thành đôi khi đánh mất. Bài hát đầu tiên vang lên, làm trái tim tôi nao nao nhớ về những ngày còn cắp sách đến trường. Tôi nhớ lại những mùa khai giảng, những tiếng trống trường rộn rã, và cả những ánh mắt thầy cô trìu mến nhìn học trò.
Nhưng điều khiến tôi thực sự xúc động đến nghẹn lời chính là những ca khúc do chính các em tự sáng tác để dâng tặng quý dì , quý thầy cô đang chăm sóc mình. Lời ca mộc mạc, chân thành ấy không cần đến sự trau chuốt hoa mỹ, mà trực tiếp chạm đến tầng sâu nhất của tâm hồn. “Dù mắt không thấy đường đi, nhưng lòng luôn thấy ơn thầy cô dẫn lối.” – một câu hát như thế thôi cũng đủ sức mạnh đánh tan mọi ưu phiền, khiến tôi nhận ra rằng, lòng biết ơn không phụ thuộc vào thị giác, mà là sự rung cảm sâu thẳm từ bên trong.
Trong những khoảnh khắc lắng đọng, tôi được chiêm ngưỡng thành quả học tập của các em qua những trang báo tường tự làm. Điều làm tôi ấn tượng nhất, khắc sâu vào ký ức, chính là việc các em đã dùng chữ nổi Braille để trang trí, để viết những bài thơ, những cảm nhận về lòng biết ơn. Tôi đã thận trọng đưa tay chạm nhẹ lên những dòng chữ nổi được dán cẩn thận trên giấy màu. Từng chấm nổi, từng gờ nổi ấy, dù tôi không thể cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa bằng mắt, nhưng tôi cảm nhận được mồ hôi, tâm huyết và sự nỗ lực vượt qua giới hạn. Mỗi từ ngữ được tạo ra bằng xúc giác ấy chứa đựng một niềm tự hào thầm lặng về công ơn của người thầy, người cô đã dạy các em cách “nhìn” bằng trái tim.
Nhìn các em, tôi vừa thương cảm cho những khó khăn vô hình mà các em phải đối mặt, nhưng đồng thời lại dâng lên một niềm yêu thương và trân trọng vô bờ bến. Dù không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, các em vẫn biết cách tự tạo ra ánh sáng cho riêng mình và lan tỏa nó. Những bài cảm nhận ấy như những lời tự sự chân thật nhất, kể về niềm hạnh phúc khi được dạy dỗ, về sự che chở của mái trường Nhật Hồng.
Rời khỏi Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng, lòng tôi ngập tràn những cảm xúc đan xen: sự bồi hồi xao xuyến khi hồi tưởng về mái trường xưa, niềm hạnh phúc giản dị khi thấy được giá trị thực sự của sự sẻ chia tại mái trường hiện tại này. Lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo không chỉ là dịp tri ân người thầy, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của xã hội đối với những mầm sống đặc biệt này.

Tôi ra về với một nhận thức sâu sắc hơn: Sự nhìn thấy không nằm ở đôi mắt, mà nằm ở trái tim biết sẻ chia và yêu thương. Những giai điệu và những dòng chữ Braille hôm nay sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi, nhắc nhở tôi rằng, lòng biết ơn cần được thể hiện bằng hành động, và rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tình người vẫn luôn là ánh sáng rực rỡ nhất. Tôi hứa sẽ luôn giữ gìn và lan tỏa tình yêu thương này, để những tiếng hát trong trẻo từ Nhật Hồng có thể vang vọng xa hơn nữa.
Dương Thị Thái
Trả lời