Trung tâm bảo trợ khiếm thị Nhật Hồng, một cái tên gợi lên bao xúc động, luôn là nơi tôi tìm về mỗi độ xuân sang. Năm nay cũng vậy, buổi sơ kết cuối năm và đón chào xuân mới tại đây đã để lại trong tôi những dư âm ngọt ngào, ấm áp đến lạ kỳ.
Không khí tưng bừng, rộn rã ngay từ cổng chào đã báo hiệu một ngày hội tràn đầy ý nghĩa. Những sắc màu rực rỡ của hoa lá, của những đôi mắt lấp lánh niềm vui, dù không nhìn thấy ánh sáng, vẫn ánh lên niềm hy vọng, sự háo hức chờ đợi.
Điều khiến tôi thực sự xúc động và tự hào ngay từ giây phút đầu tiên chính là những tiết mục văn nghệ do chính các em thể hiện. Tiếng trống lân rộn ràng, vang vọng như thúc giục nhịp đập con tim. Những chú lân với vũ điệu uyển chuyển, mạnh mẽ, không hề thua kém bất kỳ đoàn Lân nào. Điều đặc biệt là, những màn biểu diễn ấy được các em, những người chưa từng thấy ánh sáng, thực hiện bằng cả trái tim, bằng tất cả sự nỗ lực và tình yêu thương. Tôi có thể cảm nhận được sự tập trung cao độ, sự phối hợp nhịp nhàng, và hơn hết là niềm đam mê cháy bỏng tỏa ra từ từng động tác. Đó không chỉ là biểu diễn, đó là sự khẳng định nghị lực phi thường, là lời tuyên ngôn về một ý chí kiên cường, không khuất phục trước số phận.

Sau màn múa Lân sôi động là những bài hát, những điệu múa thướt tha, nhẹ nhàng, mang đậm không khí mùa xuân. Giọng hát trong trẻo, hồn nhiên, dù có chút run rẩy, nhưng lại chạm đến trái tim người nghe bằng sự chân thành và tình cảm sâu lắng. Từng cử chỉ, từng ánh mắt, dù không thể nhìn thấy, lại diễn tả trọn vẹn cảm xúc, câu chuyện mà các em muốn gửi gắm. Tôi như lạc vào một thế giới đầy màu sắc của âm thanh và cảm xúc, nơi các em vẽ nên bức tranh xuân tươi đẹp bằng chính tâm hồn mìnhNhưng có lẽ, điều làm tôi ấn tượng sâu sắc nhất, khắc ghi mãi trong tâm trí, chính là nghị lực và ý chí vươn lên của các em. Dù không nhìn thấy thế giới bên ngoài, không cảm nhận được ánh sáng mặt trời hay những sắc màu rực rỡ, các em vẫn tìm thấy cho mình những niềm vui, những lẽ sống đáng ngưỡng mộ. Các em đã dành tặng cho quý dì, quý thầy cô những lời chia sẻ, những lời chúc thật ấm áp, chân thành. Những lời ấy không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng chứa đựng cả một bầu trời yêu thương, lòng biết ơn sâu sắc. Tôi cảm nhận được sự trân trọng mà các em dành cho những người đã dìu dắt, yêu thương mình. Đó là tình cảm tinh khiết, vô tư, khiến người nghe không khỏi xúc động.

Khoảnh khắc nhìn những cánh tay nhỏ bé, dù không nhìn thấy, vẫn nâng niu những món quà, những lời khen ngợi cho thành tích đã đạt được, tôi thấy lòng mình dâng lên một niềm tự hào khó tả. Tự hào về các em, những “chiến binh nhí” không mỏi, đã kiên cường, dũng cảm nuôi dưỡng những khát khao, ước mơ bằng cách riêng của mình. Các em đã chứng minh rằng, rào cản về thể chất không thể nào ngăn cản được sức mạnh của tinh thần, của ý chí và tình yêu thương.

Buổi lễ sơ kết không chỉ là dịp để nhìn lại những gì đã đạt được, mà còn là lời chào đón một mùa xuân mới đầy hứa hẹn. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của mùa xuân, xen lẫn những tia nắng dịu dàng xuyên qua kẽ lá, tôi cảm thấy như mình đang được hòa mình vào không khí tươi vui, trong lành ấy. Tiếng chim hót líu lo trên cành như cùng hòa chung nhịp điệu với tiếng cười nói của các em. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống.
Rời khỏi Trung tâm Nhật Hồng, lòng tôi vẫn còn vương vấn mãi những hình ảnh, những âm thanh, và trên hết là những cảm xúc tuyệt vời. Các em, những đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng, lại soi sáng cho tâm hồn tôi bằng nghị lực, bằng tình yêu thương, và bằng niềm tin vào một tương lai tươi đẹp. Các em chính là những đóa hoa dại kiên cường, nở rộ giữa nghịch cảnh, tô điểm cho cuộc đời thêm phần ý nghĩa và đáng sống. Tôi tin rằng, với sức mạnh tinh thần ấy, các em sẽ còn tiến xa hơn nữa, chạm đến những đỉnh cao của thành công và hạnh phúc.
Cô Dương Thị Thái
Trả lời